Polaroid
Tráng Sĩ Nóc Nhà Ngươi Có Lưu Manh

Tráng Sĩ Nóc Nhà Ngươi Có Lưu Manh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325613

Bình chọn: 10.00/10/561 lượt.

ắt ra, quay đầu nhìn sang phía bên đường cái. Trấn Lâm Nhân có địa thế hẻo lánh, trong trấn có rất nhiều người trẻ tuổi có chí hướng ra ngoài làm ăn, cho nên ở lại trong trấn phần lớn là phụ nữ và trẻ em. Giờ là sáng sớm, trên đường lớn cũng không có nhiều người, nhìn có vẻ tiêu điều.

Lãnh Cầm thở dài một tiếng, trên đường lớn rốt cuộc có mấy người, dùng đầu ngón tay cũng đếm đủ, trong số đó không hề thấy bóng dáng Du Tú.

“Sao Lãnh cô nương lại thở dài?” Một giọng nói dịu dàng truyền tới.

Lãnh Cầm quay đầu sang, nhìn thấy Nhậm Lăng toàn thân áo xám, bưng một chồng bát bẩn ở cạnh mình, đang chăm chú cười cười. Lãnh Cầm lại thở dài một tiếng, phát hiện ra mình đứng trước cửa khách điếm đã thiêu đốt tâm trí bát quái của mọi người.

Nhìn thấy Lãnh Cầm liên tục thở dài, thật lâu không trả lời, Nhậm Lăng lại nói: “Nếu Lãnh cô nương có tâm sự, dù thế nào cũng đừng nên giấu trong lòng.”

“Ừm.” Lãnh Cầm mệt mỏi trả lời, tuy nhiên người thích giấu tâm sự trong lòng chính là Nhậm Lăng.

Nhìn phản ứng của Lãnh Cầm, Nhậm Lăng há miệng thở, có vẻ còn muốn nói tiếp, nhưng lại không có gì phát ra.

Nhậm Lăng đứng bên cạnh Lãnh Cầm một lúc rồi đi, Lãnh Cầm lại theo quán tính quay đầu nhìn về phía đường lớn.

Vừa nhìn, Lãnh Cầm suýt nữa đã bị nghẹn thở.

Không vì gì khác, đơn giản là vì ở phía bên đường lớn, một bóng dáng đang đi về phía khách điếm này. Người nọ mặc y phục màu xanh nhạt, áo khoác trắng, cầm quạt giấy trong tay, bộ dáng thiếu gia thế gia, vô cùng phiêu dật.

Bước chân của người nọ không hề nhanh, chỉ đi từng bước một tới, thỉnh thoảng còn quay đầu chào hỏi một vài người đi trên đường, đôi mắt hơi híp lại, khóe miệng nhếch lên, trong mắt Lãnh Cầm thấy vô cùng quen thuộc.

Quay về nhiều năm trước, mình vẫn luôn đối mặt với nụ cười đó của Du Tú, hai người cũng không hề có kết thúc.

Không hiểu vì sao trong lòng Lãnh Cầm bắt đầu nhảy dựng lên, hơn nữa càng có vẻ hơn khi Du Tú càng tiêu sái tiến đến.

Dường như chỉ qua vài nháy mắt, Du Tú đã đi tới trước mặt Lãnh Cầm, đôi mắt đen chăm chú nhìn Lãnh Cầm: “Lãnh Cầm.”

“Ừm, ách, A Tú.” Lãnh Cầm trả lời, lập tức cảm thấy trả lời như vậy quá mức mất tự nhiên, lại kìm nén nói một câu: “Hôm nay huynh tới sớm.” Lời vừa ra khỏi miệng, Lãnh Cầm có chút hối hận, cảm thấy lời vừa rồi giống như oán giận Du Tú tới sớm, nhưng ý của nàng không phải như vậy. Nàng chỉ cảm thấy Du Tú tới sớm, như vậy nàng sẽ thăm dò tâm tư Du Tú sớm một chút rồi…Chỉ cần nghĩ như vậy, trong lòng Du Tú đã có chút căng thẳng.

Cho nên không chờ Du Tú trả lời, Lãnh Cầm lại vội vàng giải thích: “Không phải ta nói huynh không nên tới sớm, ta chỉ là…Ta chỉ là không ngờ huynh lại rảnh buổi sáng…” Lãnh Cầm khoát tay áo, nói một nửa lại ý thức được đã biến thành oán giận Huyện lão gia hắn không làm việc đàng hoàng, cho nên vội vàng dừng câu chuyện, nhưng nàng dừng quá nhanh, thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi của chính mình.

Du Tú ngơ ngẩn nhìn Lãnh Cầm lầm bẩm, lâu lâu sau mới chớp mắt, nhẹ nói: “Lãnh Cầm, muội muốn nói cái gì?”

“Ta chỉ muốn nói…” Từ trước tới nay Lãnh Cầm chưa bao giờ bất lực như vậy, trong lòng nàng thầm mắng sắc đẹp hại người, cuối cùng cố gắng khiến mình trấn định. Nàng cụp mắt xuống nói: “Không có gì, huynh đã ăn gì chưa?”

“Ừm, chưa ăn, lúc đi khá vội, nên đã quên.” Du Tú trả lời.

Lãnh Cầm giật mình, hỏi: “Ta cùng huynh ăn cơm nhé?”

“Không thể tốt hơn, có điều…Muội cũng chưa ăn sáng sao?” Du Tú quay đầu sang có chút chần chừ hỏi.

Lãnh Cầm vừa thầm nói để bát mỳ thịt bò kia đi gặp quỷ đi, vừa khẳng định lại lần nữa: “Đúng vậy, ta chưa ăn, vừa rồi dậy muộn, bọn họ đã ăn hết rồi.”

“Ừm, vậy vừa lúc cùng ăn đi.” Du Tú cười nói.

Câu trả lời của Lãnh Cầm đương nhiên là đồng ý.

Hai người ngồi xuống bàn trong góc. Đinh Việt nhìn thấy động tác của hai người, biết rõ ý muốn của họ, thấy Lãnh Cầm ra hiệu, hắn nhanh chóng chạy tới phòng bếp, kêu Phương Tiểu An nấu vài món ăn. Mà Du Tú lại có vẻ đăm chiêu nhìn Lãnh Cầm, khẽ nói: “Lãnh Cầm, hôm nay muội không khỏe?”

“Hả?” Lãnh Cầm ngẩn người, hơi mờ mịt nhìn Du Tú.

Du Tú không nói, chỉ chỉ Lãnh Cầm vì căng thẳng mà sắp vặn gẫy mười ngón tay.

Lãnh Cầm đỏ mặt, nhanh chóng đặt hai tay về phía sau lưng, khẽ ho một tiếng: “Ách, ta chỉ cảm thấy như vậy rất thú vị, không phải không khỏe.”

“Ừm.” Vẻ mặt Du Tú cũng không nhìn thấy gì, sau khi đáp lại một tiếng, hắn lại cúi đầu tập trung thưởng trà.

Nói ra Du Tú mỗi ngày đều ngồi ở vị trí này đã thành thói quen. Mỗi ngày, ngoại trừ Du Tú cũng không có mấy người ngồi ở vị trí này, cho nên Lãnh Cầm đã lén đổi bàn trà này thành lá trà thượng hạng. Còn Du Tú cũng không biết chuyện lén lút này của Lãnh Cầm, chỉ nghĩ trà trong khách điếm này đều như vậy.

Trong khoảng thời gian ngắn, hai người đều không nói gì. Vốn dĩ Lãnh Cầm còn có chút căng thẳng, sợ hãi mình không thể thăm dò được tâm tư của Du Tú, lại sợ hãi nếu mình thăm dò được, phát hiện ra Du Tú kỳ thật không thích mình. Nhưng đợi sau khi hai người yên tĩnh một lát, Lãnh Cầm đột nhiên cảm thấy lo lắng của mình đã không còn nữa rồi.

Hưởng thụ