Ring ring
Tráng Sĩ Nóc Nhà Ngươi Có Lưu Manh

Tráng Sĩ Nóc Nhà Ngươi Có Lưu Manh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324570

Bình chọn: 8.5.00/10/457 lượt.

thời không biết nên làm thế nào. Lãnh Cầm cũng thừa dịp đẩy Sư Hồi Tuyết ra khỏi phòng bếp. Động tác của nàng không hề mạnh, như sợ sẽ thương tổn đến Sư Hồi Tuyết. Sư Hồi Tuyết cũng nhận ra ý đồ của nàng, không có cách nào chỉ có thể theo ý nàng, tự mình rời khỏi phòng bếp.

Lãnh Cầm cong môi, đợi tới khi nhìn thấy Sư Hồi Tuyết đi lên lầu mới thỏa mãn xoay người lại nói với Đinh Việt: “Tốt rồi, chúng ta nấu cháo một lần nữa đi.”

“…Được.” Đinh Việt giật giật khóe môi, lập tức đáp.

Hai người bận bịu một lúc mới nấu xong một chút cháo. Lãnh Cầm rốt cuộc cảm thấy mỹ mãn bưng bát cháo lên lầu, tới trước mặt Sư Hồi Tuyết.

Sư Hồi Tuyết nhìn Lãnh Cầm đặt bát cháo lên bàn, lấy ra một tấm khăn tay, lau lau mồ hôi trên trán Lãnh Cầm, dịu dàng nói: “Lần này nàng nấu cháo có hơi lâu, lần sau không cần như vậy, chuyện nấu cháo giao cho đầu bếp là được rồi.”

“Không nên không nên.” Lãnh Cầm vội vàng cau mày phản bác: “Người ngoài nấu cháo ta sẽ lo lắng. Huynh tới thử xem ta nấu đi, ta đã đi thỉnh giáo đại phu ở trong trấn, đã bỏ vào cháo một số thứ, có thể bồi bổ cơ thể.”

Sư Hồi Tuyết nhìn nhìn bát cháo đặt trên bàn, một tia cười yếu ớt hiện lên trên mặt.

Hắn nhớ lại, như vậy xem ra mình có vẻ chưa từng rời khỏi khách điếm này, dường như tất cả vẫn như trước đây.

Nhưng ngày hôm đó quá ngẳn ngủi, sau ngày hôm nay, chính là quyết chiến rồi.

Cho dù không mong muốn nhưng ngày quyết chiến vấn đến.

Lãnh Cầm dậy rất sớm, mặc y phục đầy đủ rồi tới gõ cửa phòng Sư Hồi Tuyết. Nàng giơ tay muốn gõ cửa nhưng do dự một lát lại không hề động. Cũng vào lúc này, cửa phòng bên cạnh bị đẩy ra, Đới Linh Sương cầm kiếm đi ra vừa lúc thấy bộ dáng do dự của Lãnh Cầm.

Ấp úng cười cười, Đới Linh Sương dịu dàng cười với Lãnh Cầm, nói: “Muốn gõ cửa thì gõ đi, trước nay A Tuyết ngủ rất sâu, cô đi vào thì nó cũng chưa chắc tỉnh dậy.”

“…Có thể sao?” Lãnh Cầm há miệng, không biết tại sao Đới Linh Sương lại đề nghị như vậy. Nàng thừa dịp Sư Hồi Tuyết ngủ say xông vào như vậy, cô nam quả nữ có chút không hợp lý, xem ra Đới Linh Sương lại muốn nàng trực tiếp đi vào.

Đới Linh Sương nhíu mày, không nói thêm gì chỉ xoay người đi ra khỏi phòng.

Lãnh Cầm bất quá chỉ suy nghĩ một chút, rốt cuộc cắn chặt răng đẩy cửa ra.

Lãnh Cầm tin lời Đới Linh Sương nói, vốn tưởng rằng lén lút đi vào sẽ nhìn thấy bộ dáng ngủ say của Sư Hồi Tuyết, ai ngờ nàng vừa đẩy cửa ra đã nhìn thấy Sư Hồi Tuyết ngồi trước giường, y phục chỉnh tề nhìn nàng. Nàng ngẩn ra một chút mới lớn tiếng nói: “Không phải Đới đại hiệp nói huynh ngủ rất say sao?”

“Đới thúc thúc gạt nàng.” Sư Hồi Tuyết bất đắc dĩ cười cười. Từ sau khi hắn bị thương thì giấc ngủ trở nên cực kì nông. Vừa rồi khi Lãnh Cầm đứng trước cửa phòng hắn bồi hồi một lúc thì hắn đã bị đánh thức, chỉ không lên tiếng thôi.

Lãnh Cầm rốt cuộc cảm thấy có chút xấu hổ, vội vàng xoay người sang chỗ khác. Mắt thấy nàng định đi khỏi phòng, Sư Hồi Tuyết vội vàng kêu lên: “Lãnh Cầm, nàng tới tìm ta có chuyện gì?”

“Ta…” Động tác của Lãnh Cầm ngừng lại, dừng bước, vẻ mặt có chút mất tự nhiên,

Sư Hồi Tuyết đứng dậy, đi về phía Lãnh Cầm. Lãnh Cầm nhìn thấy hắn tới gần, lại lùi về sau hai bước.

Sư Hồi Tuyết lần đầu tiên thấy bộ dáng e lệ của Lãnh Cầm, phút chốc cảm thấy Lãnh Cầm rất đáng yêu. H ắn nhịn cười, nói: “Nàng muốn nói với ta chuyện gì sao?”

“…Đúng, đúng.” Lãnh Cầm vội vàng gật đầu.

Sư Hồi Tuyết lại nói: “Nói chuyện gì?”

Lãnh Cầm nhìn khuôn mặt đẹp của Sư Hồi Tuyết, cắn chặt răng cúi đầu xuống, lấy một miếng ngọc bội từ trong ngực, đưa tới trước mặt hắn. Nàng làm tất cả động tác một câu cũng không nói, mãi đến khi đặt ngọc bội vào tay Sư Hồi Tuyết, nàng mới hơi quay đầu sang chỗ khác, lúng túng nói: “Đưa cho huynh.”

Sư Hồi Tuyết nhìn ngọc bội bị nhét vào lòng bàn tay mình, nhịn không được bật cười, khẽ ừ.

Lãnh Cầm bị hắn cười đến đỏ mặt tai hồng, trong lòng cảm thấy có chút khó chịu liền muốn trả thù. Nàng đột nhiên quay đầu nhìn chằm chằm Sư Hồi Tuyết, trong ánh mắt không hề có ý tốt. Sư Hồi Tuyết mơ hồ phát hiện Lãnh Cầm muốn làm gì, nhưng hắn còn chưa kịp hành động đã thấy Lãnh Cầm giơ tay về phía mình, hai tay nàng nắm chặt y phục của hắn.

Chỉ trong nháy mắt, gò má Sư Hồi Tuyết đã giống như ráng mây đỏ ửng.

Nhìn thấy Sư Hồi Tuyết đã đỏ mặt, Lãnh Cầm cuối cùng cảm thấy công bằng. Nàng hài lòng buông hai tay, một chút khó chịu vừa rồi trở thành phù du.

Sư Hồi Tuyết ho khẽ một tiếng rồi đưa tay sửa lại vạt áo bị Lãnh Cầm nắm, khẽ nói: “Ngọc bội đó là đồ quan trọng hả?” Hắn cố ý nói vòng vèo, muốn che giấu sự hốt hoảng của mình.

Lãnh Cầm hơi ngẩn ra, sau đó gật đầu một cái, bộ dáng muốn nói lại thôi, chút khổ sở vất vả tản đi giờ lại trở lại trên khuôn mặt.

Sư Hồi Tuyết thử dò xét hỏi: “Vì sao đột nhiên muốn tặng ngọc bội cho ta?”

Lãnh Cầm ho khẽ một tiếng, không nói gì.

Sư Hồi Tuyết nhướn mi nhìn nàng, tới khi Lãnh Cầm bị Sư Hồi Tuyết nhìn một lúc lâu, nàng mới thấp giọng nói: “Tóm lại bây giờ huynh đã nhận ngọc bội rồi đúng không?”

Sư Hồi Tuyết liếc mắt nhìn ngọc bội, gật đầu.

Lãnh Cầm hơi cong khóe mô