XtGem Forum catalog
Tráng Sĩ Nóc Nhà Ngươi Có Lưu Manh

Tráng Sĩ Nóc Nhà Ngươi Có Lưu Manh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325142

Bình chọn: 9.5.00/10/514 lượt.

i, nói tiếp: “Như vậy ta nói ra lí do thì huynh cũng không được đổi ý.”

“Ừ.” Sư Hồi Tuyết tiếp tục gật đầu.

Lãnh Cầm thở dài một hơi, nói: “Huynh thích ta, đúng không?”

Không ngờ những lời này lại khiến Sư Hồi Tuyết đỏ mặt tiếp, hắn cúi đầu, sau đó ừ một tiếng.

Lúc này hai người cùng đỏ mặt, không ngờ lại rất buồn cười. Chẳng qua hai người cũng không có ý định cười nhạo đối phương nên vẫn phải tiếp tục đề tài này.

Lãnh Cầm thật vất vả mới nói ra câu cuối cùng: “Ngọc bội kia là trước kia mẫu thân ta cho ta, nói là chỉ có thể đưa cho phu quân tương lai…Huynh nhận ngọc bội của ta, sau này sẽ phải lấy ta, nếu đổi ý…Ta…” Lãnh Cầm cuối cùng đã biểu hiện ra dáng vẻ nữ tính khiến Sư Hồi Tuyết bật cười.

Mà trên thực tế, Sư Hồi Tuyết nhịn hồi lâu cũng không nhịn được cười nữa.

Nghe thấy tiếng cười của Sư Hồi Tuyết, Lãnh Cầm càng đỏ mặt hơn, nàng nghĩ ta đỏ mặt thì sẽ khiến huynh đỏ mặt gấp mười lần. Nàng đột nhiên nhào tới, đẩy Sư Hồi Tuyết té nhào trên tường, sau đó nhướn chân lên, đặt môi mình lên đôi môi mỏng của Sư Hồi Tuyết.

Đôi môi của Sư Hồi Tuyết mặc dù lạnh nhưng hết sức mềm mại, có một chút mùi thuốc, khiến Lãnh Cầm không nhịn được nhấm nháp. Động tác của Lãnh Cầm khiến Sư Hồi Tuyết sửng sốt một chút, sau đó hắn liền hé môi, phối hợp với Lãnh Cầm hôn lại.

Hai người lần đầu tiên hôn nhưng Lãnh Cầm còn chưa kịp cẩn thận cảm thụ đã kết thúc. Nguyên nhân là, Đinh Việt lớn giọng nói vọng vào: “Lão đại, Phương huynh đệ, Đới đại hiệp gọi ta tới hỏi hai người đã xong chưa…”

Lời của Đinh Việt khi nhìn thấy động tác của hai người thì ngừng lại, chốc lát sau, hắn đứng sau Lãnh Cầm nhìn chằm chằm Sư Hồi Tuyết, soi mói một chút rồi nói xong câu phía trước: “Tất cả mọi người ở dưới lầu chờ các ngươi…”

Lãnh Cầm khẽ hừ một tiếng, cuối cùng buông tay đang nắm vạt áo của Sư Hồi Tuyết. Còn Sư Hồi Tuyết khẽ ho khan một tiếng: “Ta biết.”

“Ách…” Ánh mắt của Đinh Việt lượn vòng, rồi lui lại mấy bước nói: “Như vậy ta xuống trước, hai người các ngươi…Không cần gấp, việc nên làm thì làm tiếp cũng không sao.”

Hai người ngày càng đỏ mặt hơn, sao bọn họ lại không hiểu “nên làm” theo lời Đinh Việt nói là chuyện gì.

Đinh Việt rốt cuộc cũng đi khỏi. Hai người cũng không nói về việc “nên làm” kia, chỉ chăm chú nhìn đối phương không nói gì. Thật lâu sau, Lãnh Cầm mới mở miệng nói: “…Chúng ta mới nói đến chỗ nào?”

Vẻ mặt của Sư Hồi Tuyết có chút quái dị, một lúc lâu sau mới đáp: “Nói đến chỗ ta muốn cưới nàng làm vợ.”

“Không phải là…Rõ ràng nói đến chỗ huynh nhận ngọc bội của ta thì phải…” Lãnh Cầm vừa định nói Sư Hồi Tuyết đã nhớ lộn nhưng mở miệng nói một nửa câu thì dừng một chút, phục hồi tinh thần rồi nói: “Huynh vừa mới nói huynh muốn lấy ta?”

Sư Hồi Tuyết gật đầu, tuy đỏ mặt nhưng dáng vẻ vô cùng nghiêm túc.

Nụ cười trên mặt Lãnh Cầm dần dần mở rộng, nàng nhịn không được ôm thật chặt Sư Hồi Tuyết: “Tiểu An.”

Vẻ mặt của Sư Hồi Tuyết vẫn quái dị như trước, hắn suy nghĩ một lát rồi nói: “Phương Tiểu An cũng không phải tên thật của ta.”

“Như vậy…Ta gọi huynh là A Tuyết?” Lãnh Cầm ngước mắt hỏi.

Sư Hồi Tuyết khẽ nói: “A Tuyết là tên mà trưởng bối của ta gọi.” Lúc hắn nói những lời này không hề nhìn Lãnh Cầm, có dáng vẻ hơi chột dạ.

Lãnh Cầm thật sự thông minh, thấy bộ dáng này của Sư Hồi Tuyết lập tức đoán được ý tứ của hắn, nàng khẽ cười một tiếng, ngày sau đó lại gần…ghé vào tai Sư Hồi Tuyết nói một câu: “Tướng công.”

Sư Hồi Tuyết cong khóe môi, đưa tay ôm Lãnh Cầm, khẽ ừ một tiếng. Hắn vốn có bộ dáng rất dễ nhìn, lúc này trên mặt lại có ý cười, vừa có chút e lệ khiến trong lòng Lãnh Cầm khẽ động, nàng nhịn không được nói tục hai chữ kia bên tai Sư Hồi Tuyết , rồi khẽ nói một câu: “Hôm nay quyết chiến với tên Hạ Hoàn Nguyệt kia huynh nhất định phải cẩn thận, không thể xảy ra chuyện, nếu không…”

“Chuyện lần này xong, ta lập tức đưa nàng đi gặp gia gia ta, chúng ta thành thân, có được không?” Sư Hồi Tuyết dịu dàng nói.

Lãnh Cầm ngẩn ra, ngay sau đó cười một tiếng, gật đầu.

Ở trên lầu Sư Hồi Tuyết và Lãnh Cầm còn đang nói chuyện thì dưới lầu mọi người đã vô cùng căng thẳng.

Ý của Hạ Hoàn Nguyệt trong thư là ngày hôm nay sẽ đi tới khách điếm Lâm Nhân, quyết một trận tử chiến với mọi người. Nhưng khi tất cả đều chờ ở khách điếm Lâm Nhân lại không nhìn thấy bóng dáng của Hạ Hoàn Nguyệt. Đợi tới lúc không kiên nhẫn được nữa, có người mở miệng nói: “Chẳng lẽ tên Hạ Hoàn Nguyệt kia sợ chúng ta, sao đến bây giờ cũng chưa xuất hiện?”

“Bình tĩnh một chút chớ vội nóng nảy.” Hạ Hoán Vân nghiêng đầu liếc nhìn người nọ một cái, trầm thấp nói.

Người nọ bất mãn nhìn Hạ Hoán Vân, muốn nói gì đó nhưng thấy vẻ mặt của Hạ Hoán Vân lại không nói nên lời. Mọi người lại ngồi đợi một chút nữa. Khi người vừa rồi định nói lần thứ hai lại bị Hạ Hoán Vân dùng ánh mắt ngăn cản. Gi ọng Hạ Hoán Vân truyền tới: “Không phải người đã tới rồi sao?”

Người nọ ngẩn ra, có chút khó hiểu nhìn Hạ Hoán Vân.

Mọi người nghe thấy Hạ Hoán Vân nói những lời này đều vô cùng rầu rĩ, vội vàng quay đầu nhìn ra ngoài khách điếm. Trên con phố đối diện khách