Old school Swatch Watches
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327621

Bình chọn: 8.5.00/10/762 lượt.

Lam Hàng ung dung lấy khăn giấy lau tay, chờ khi tiếng nhạc kết thúc mới bắt điện thoại trong tay, Lăng Lăng đang uống nước thiếu điều muốn sặc luôn.

Nhạc chuông này là do Lăng Lăng vào một buổi tối nào đó của tháng trước rảnh rỗi sinh nông nổi, thừa dịp bạn giáo sư đang bận làm việc đã lén cài đặt vào máy anh.

Lúc đấy cô còn thầm mơ màng: Dương Lam Hàng tao nhã lịch thiệp đang ngồi họp trong một phòng hội nghị nào đó, hoặc khi đang thảo luận vấn đề học thuật với giáo sư khác, đột nhiên di động đổ chuông, tiếng nhạc buồn cười như vậy cất lên, không biết anh sẽ có biểu hiện ra sao, những người xung quanh sẽ tỏ vẻ thế nào.

Vừa tưởng tượng ra bộ dạng quẫn bách của Dương Lam Hàng vốn luôn ung dung điềm tĩnh, máu chơi ác của cô lại bốc lên, phấn khích đến nỗi ôm chăn lăn khắp giường, áo ngủ bằng lụa mỏng manh không chịu nổi lăn lộn của cô, nhăn nhúm thành một cục trên người, cái cần che đều không che được.

Lăng Lăng mải chìm đắm trong niềm phấn khích, hoàn toàn không chú ý đi ra ngoài hít thở không khí, bạn giáo sư nào đó định đi uống chén trà bỗng dừng chân trước cửa phòng ngủ.

"Có chuyện gì mà vui vẻ vậy?" Bạn giáo sư nào đó đi vào phòng ngủ, ngồi bên giường, nhìn một màn khiến anh không thể ung dung nổi.

"Hả?" Lăng Lăng lén đem chứng cứ tội ác nhét xuống dưới gối. "Không có gì... Em đang nghĩ, sinh nhật sắp tới của anh, em nên tặng anh quà gì đây."

"Hửm? Xem chừng em đã nghĩ ra một món quà rất đặc biệt. Là gì thế?" Một lời nói dối luôn cần vô số lời nói dối khác đi kèm, Lăng Lăng ra sức suy nghĩ, chợt bắt gặp một bài viết trên Thiên Nhai(***), một cô gái dùng 108 chiêu chinh phục thành công đàn ông... Cuối cùng đầu óc lóe sáng, nghĩ ra một chiêu. Lăng Lăng bật dậy khỏi giường, lẳng lặng dựa vào lòng bạn giáo sư nào đó, ngón tay sờ cổ áo anh. "Nếu không, đến hôm sinh nhật anh, em cho anh thực hành... xem xem có hiệu quả không."

"Từ đây đến sinh nhật anh, còn tới hai tháng..." Bạn giáo sư nào đó vươn tay tóm lấy eo Lăng Lăng, thản nhiên nói: "Tốt nhất em nên suy nghĩ món quà khác đi..."

"Anh không thích à?", "Không phải, anh muốn," Bàn tay anh chậm rãi tìm tòi vào trong áo ngủ nhăn nhúm của cô, "chúng ta bắt đầu thực hành từ bây giờ, hai tháng chắc là thực hành xong..."

Sau đó, họ luôn bận rộn thực hành, chuyện nhạc chuông điện thoại mà Dương Lam Hàng suýt nhắc tới, cô cũng quên béng mất.

Hôm nay, cô đột ngột nghe được tiếng chuông đó, lại nhìn thấy Dương Lam Hàng thong thả điềm nhiên chờ tiếng nhạc réo hết, chờ Diệp Chính Thần cười đến mức khóe miệng sắp rút gân, mới nhận điện.

Lăng Lăng bỗng nhiên không còn cảm thấy cảnh tượng này buồn cười nữa, ngược lại tận đáy lòng có một loại rung động không nói nên lời.

"Siêu Việt hả?" Giọng điệu Dương Lam Hàng ẩn hiện một tia vui mừng. "Cậu về rồi à?... Ừ, ở nhà hàng, đúng thế... Bao giờ đến?... Được, bọn tớ chờ cậu."

Anh vừa cúp điện thoại, Diệp Chính Thần hỏi: "Siêu Việt? Cậu hai Trác về rồi à?" "Ừ, cậu ta vừa xuống máy bay, đang chạy trên đường cao tốc, khoảng chừng một tiếng nữa sẽ tới."

Diệp Chính Thần cảm thấy rất bất ngờ, vừa cười vừa nói: "Tớ nghe nói cậu ta đi hưởng tuần trăng mật ở Maldives, vốn không định quấy rầy, ai dè cậu ta vẫn biết."

"Hôn lễ của cậu sao cậu ấy có thể không về chứ? Đừng nói đi tuần trăng mật, đến cả đám cưới không chừng còn hoãn được nữa là..."

"Tớ vẫn thực sự thắc mắc, một người phụ nữ có thể khiến cậu hai Trác giành lấy từ tay anh mình, rốt cuộc là hồng nhan họa thủy như thế nào? Cậu đã gặp qua chưa?" Diệp Chính Thần hỏi.

"Gặp rồi, tớ cũng không hiểu lắm. Mấy chuyện tình cảm, rất khó nói." (Ta đây thầm cười gian: Haha, tâm sự của bà xã các anh, làm sao các anh có thể nhìn thấu?) "Phải rồi." Dương Lam Hàng hỏi: "Tuần trăng mật các cậu muốn đi đâu?" "Bọn tớ muốn đi Osaka." Nhắc tới Nhật Bản, trong mắt Diệp Chính Thần lóe lên một tia nuối tiếc.

Những ngày tháng ấy, đẹp nhất mà cũng ngắn ngủi nhất, là ký ức mà anh nhung nhớ nhất.

Anh vẫn muốn dẫn cô ấy quay lại Osaka một lần, lại ngắm nhìn hoa anh đào nở rộ bên ngoài ban công, lại rảo bước trên con đường rợp bóng cây trong sân trường đại học Osaka, lại ở trong căn phòng sát vách lần nữa, tất nhiên, nếu có cơ hội ôm cô ấy đi xem phim hành động tình yêu Nhật Bản thì càng tốt.

Khó có được cơ hội để anh có thể làm lại như thế này, đánh mất rồi lại tìm về.

"Cậu thì sao?" Diệp Chính Thần hỏi. "Mấy năm nay vẫn luôn bận bịu công tác, có định dẫn bà xã cậu đi nghỉ xả hơi không?" Dương Lam Hàng cúi đầu, nhẹ nhàng che một bên mặt, hạ giọng nói với anh ta: "Tớ đang làm thủ tục, tính đi MIT ba tháng làm học giả trao đổi."

"Cậu lại muốn ra nước ngoài à?"

"Trao đổi chỉ là hình thức... Tớ muốn dẫn Lăng Lăng đi nghỉ ba tháng, không làm gì hết, chỉ tháp tùng cô ấy thôi." Dương Lam Hàng nhỏ giọng nói: "Tuyệt đối đừng nói với Lăng Lăng, tớ muốn cho cô ấy niềm vui bất ngờ."

Người khác nói những lời này thì không sao, nhưng một Dương Lam Hàng vì sự nghiệp khoa học mà dốc tâm dốc sức đổ máu, tận tụy hết lòng lại đi nói ra những lời như thế, nghe chẳng khác nào chuyện nghìn lẻ một đêm.

Di