Polly po-cket
Tri Huyện Bị Ép Lấy Chồng

Tri Huyện Bị Ép Lấy Chồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322914

Bình chọn: 9.5.00/10/291 lượt.

đạo vết cào vừa dài lại sâu thoạt nhìn đã khiến người ta phát hoảng, công chúa hoa dung thất sắc xoay người sang chỗ khác, Lô Song Yến mới liếc qua liền vội vàng nhắm mắt lại, không dám nhìn nữa.

“Đừng khách khí, xem nhiều một chút nữa.”

Mộ Yên Tú đắc ý dương dương tự đắc mà đem chân dài ngả vào trước mặt công chúa, công chúa sợ tới mức trốn phía sau Lô Song Yến, Mộ Thiên Ân liếc xéo đệ đệ vô lễ làm càn, hắn lúc này mới thu chân, ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Công Chúa Điện Hạ, Thị Lang đại nhân thật sự bị thương không nhẹ, không thể miễn cưỡng hắn đi, sau này nếu vì vậy liên lụy hành trình của thái hậu, vậy thì hỏng bét.” Lô Song Yến nhân cơ hội khuyên công chúa lần nữa.

Mộ Thiên Tú âm thầm đắc ý. Ha ha, chân này bị thương thật là đáng giá, chẳng những cứu Giang Thanh Mặc, cũng cứu mình.

Công chúa tức giận tới mức dậm chân, tâm bất cam lòng bất nguyện dẹp đường hồi cung, Mộ gia huynh đệ cùng nhau cung kính tiễn đến ngoài cửa lớn.

Một cỗ kiệu chờ ở ven đường, chờ lục du hương xa hoa lệ ** đi qua mới tiến vào phủ Quận Vương, Mộ gia huynh đệ cùng nhau nghênh đón mẫu thân đại nhân sáng sớm đã đi miếu dâng hương cầu phúc .

” Loan giá vừa rồi là công chúa sao?” Mộ lão phu nhân khẩn trương hỏi thăm không ngừng.

“Nàng là đến xem có người giả chết hay không.” Mộ Thiên Ân chăm chú nhìn đệ đệ may mắn tránh được một kiếp , vừa mới nếu như không phải Lô Song Yến ra mặt cầu tình, hắn thật đúng là muốn đem đệ đệ kín đáo đưa cho Tề quốc công chúa, làm cho nàng hảo hảo mà”quản giáo” một hồi.

“Đi, mới đúng là chết thật.” Mộ Thiên Tú chịu không nổi phất phất tay.

“Khó có được công chúa ưu ái như vậy, vui mừng còn không kịp, sao có thể nói mấy lời bất kính này? Nếu như có thể cưới được công chúa, là vinh quang của Mộ gia chúng ta.” Mộ lão phu nhân nhịn không được mắng tiểu nhi tử không hiểu chuyện vài câu.

“Trưởng ấu ( lớn nhỏ) có thứ tự, đại ca cũng còn chưa cưới vợ, nhi tử sao dám đoạt trước đại ca ?”

“Đó là đại ca ngươi ánh mắt cao, những người đến thăm nhà cầu hôn đều là vài tiểu quan phẩm vị thấp, không đủ phân lượng đảm đương chức danhQuận Vương phi của nhà chúng ta.”

“Công chúa thì đủ phân lượng rồi? Mẫu thân cùng đại ca đều đã muốn cùng hoàng gia kết thân như thế, loại quang tông diệu tổ ( ý nói là rạng rỡ tổ tông) – hảo sự này xin nhường cho đại ca a.”

“Cũng giống như ngươi đem tước vị Quận Vương tặng cho ta?” Mộ Thiên Ân khẩu khí cùng ánh mắt đều bén nhọn lạnh như băng.

Lại đề cập đến cái này? ! Mộ Thiên Tú không hài lòngliếc xéo đại ca, một đôi mắt đen thẫm vì phẫn nộ càng thêm nóng rực chói lọi đị thường, hai đầu lông mày ẩn hiện thần thái kiêu ngạo.

Mộ lão phu nhân khẩn trương nhìn hai đứa con trai giằng co.

Hai năm trước, lúc Tuyên thành Quận Vương tiền nhiệm Mộ Ngạo Vân bệnh tình nguy kịch, đã từng có tướng lãnh thỉnh cầu đem Quận Vương tước vị truyền cho người đồng hành cùng hắn nam chinh bắc chiến là con thứ Mộ Thiên Tú, mà không contrưởng Mộ Thiên Ân phải ốm yếu vô dụng, nhưng cuối cùng Mộ Ngạo Vân vẫn là đem tước vị truyền cho con trưởng.

Ngay cả như vậy, chuyện này vẫn ở trong lòng Mộ Thiên Ân, trở thành vướng mắc khó giải, thành Mộ Thiên Tú vĩnh viễn đắc tội qua hắn, thành mấu chốt khiến cảm tình huynh đệ vỡ tan .

“Sao vậy? Ngươi không phải giỏi nói, nhanh mồm nhanh miệng lắm sao? Sao lại không nói lời nào vậy?” Nụ cười trở lanh nhạt trên mặt Mộ Thiên Ân trở nên có chút vặn vẹo.

Mộ Thiên Tú dùng sức hít một hơi, cực lực chèn ép cơn tức giận muốn dâng lên.

Phụ thân trước khi lâm chung nhắn nhủ hắn nên thông cảm nhiều cho đại ca, hắn thử qua rồi, nhưng vô ích, vì tránh cho huynh đệ xung đột trực tiếp, hắn rõ ràng đi đến Lam Điền biệt thự, hai năm đã trôi qua, đại ca vẫn như cũ, hắn thật sự không còn cách nào.

“Dù sao nói gì ngươi cũng không tin, ta cần gì phải lãng phí lời lẽ? Ngày mai ta liền trở về Lam Điền, miễn cho ngươi chướng mắt.”

“Ngươi thỉnh thoảng cũng nên vì Quận Vương phủ làm chút chuyện a, năm nay chuyện thu thuế ta giao cho ngươi xử lý, chờ thu hết lại trở về.” Mộ Thiên Ân lúc này đây thật sự rất không sảng khoái, không có ý định đơn giản như thế lại để đệ đệ khoái hoạt trở về.

” Chuyện thu thuế ta không hiểu.”

“Không hiểu thì hỏi thủ kho, đừng nghĩ chuồn êm, bằng không ta tự mình đi Lam Điền mời ngươi trở về.”

“Ta đã nhường ngươi rồi, ngươi không cần phải càng lúc càng quá đáng” Mộ Thiên Tú tức giận đến nắm chặt nắm tay.

“Tú nhi ——” Mộ lão phu nhân tranh thủ thời gian giữ chặt tiểu nhi tử. Con lớn thân thể gầy yếu, sao chịu nổi một quyền này của hắn, huống chi hai huynh đệ có thể nào lấy quyền cước hướng nhau.

Mộ Thiên Tú nhìn sự trách cứ trên mặt mẫu thân, không thể không cúi đầu thừa nhận, trừng đại ca, phẫn giận cất bước rời đi.

“Ngươi đã quên cà thọt .” Mộ Thiên Ân khóe miệng nổi lên nụ cười chiến thắng.

“Đa tạ nhắc nhở.”

☆☆☆☆☆☆☆☆☆

Ngón cái, ngón trỏ, ngón giữa, ba ngón tay thon dài cứng ngắc dừng lại trên bàn tính, có chút run run, do dự nửa ngày, cuối cùng quyết định muốn đẩy các hạt tính châu rồi, tuy nhiên lại gẩy sai vị trí, ão não định sữa chửa lại lắc lư