ủn.
“Có hắn bảo vệ em, em vĩnh viễn tốt nhất, bảo trọng, sau này còn gặp lại.”
Cô nhìn chằm chằm hàng chữ này, trong lòng cảm thấy hơi chát, không thể nói là là thi vị gì, thậm chí khi Trịnh Ẩm lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh, đổi người khác tiến vào, cô cũng không phát hiện.
“Tối qua sau khi em ngủ, hắn đã tới tìm anh.”
Vừa ngẩng đầu, cô mới giật mình phát giác Kha Khinh Đằng đã ở cạnh giường.
“Ừm, sau đó thì sao?” Cô nhìn anh.
“Không có sau đó.” Anh ngồi xuống bên giường, nhìn lướt qua tờ giấy cô đang cầm, thần sắc lạnh như băng, “Hắn viết gì cho em?”
Doãn Bích Giới quan sát nét mặt hờ hững của anh, cô nhíu mày, “‘Gần gũi cuộc sống’ tiên sinh, anh ghen tị ư?”
Người nào đó không trả lời, trong nét mặt đã có một tia mất tự nhiên rất nhạt.
Cô thưởng thức sắc mặt anh một hồi nữa, rồi khép lại tờ giấy đặt trên tủ đầu giường, cô khẽ cười vươn tay về phía anh.
Hai bên không nói gì, nhưng anh lập tức hiểu được ý cô, chỉ thấy anh chìa tay mình nắm tay cô, sau đó đứng dậy ngồi ở đầu giường, tựa vào gối cô, rồi kéo cô dựa ở trước ngực anh.
“Em không hận anh ấy, cũng không ghét anh ấy.” Cô dựa vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim vững vàng của anh, cô cảm thấy cả người đều dung nhập cảm giác an toàn vào trong xương cốt, “Tuy rằng em hận nhất người khác lừa gạt em, nhưng em biết, tình bạn mấy năm nay của tụi em không hoàn toàn là lừa dối.”
Con người là động vật tình cảm có máu có thịt, trải qua năm tháng sống chung lắng đọng luôn để tâm đối xử lẫn nhau.
“Em biết anh ấy có nỗi khổ tâm và bất đắc dĩ của anh ấy, nhưng anh ấy quả thực luôn dùng hết sức bảo vệ em, cho dù anh ấy tiếp nhận tập đoàn của anh ấy tiếp tục kinh doanh ở thành phố S, hay là đi nơi khác, em cũng sẽ chúc anh ấy bình an.” Cô nói.
Tuy rằng Cảnh Trạm không nói lời từ biệt với cô mà đã đi khỏi, nhưng tờ giấy này đã chứng minh tất cả.
Dù tình cảm của anh ta đối với cô rốt cuộc là thế nào, cô chỉ nghĩ là một đoạn tình bạn chân thành nhiều năm cất chứa trong lòng, lạ lùng nhưng cũng quý giá.
“Nói xong chưa?” Lúc này anh cất tiếng trầm thấp.
Cô nghe ba chữ này, từ trước ngực anh ngẩng đầu lên nhìn anh.
Theo góc độ này, chỉ có thể nhìn thấy đường cong của hàm dưới của anh.
“Cho dù thế nào, anh không có một tí thiện cảm đối với người đàn ông này.” Người nào đó biểu đạt sự cứng rắn, hoàn toàn bất mãn, “Anh nên nổ phát súng kia.”
Doãn Bích Giới rốt cuộc nhịn không được mà bật cười, cảm thấy toàn thân bởi vì trận cười này mà trở nên biếng nhác, cô càng thoải mái cọ cọ trên người anh.
“Đừng nhúc nhích.” Thanh âm của anh đột nhiên trở nên hơi kỳ quái.
Cô nghe được nhịp tim trong ngực anh càng lúc càng kịch liệt, suy nghĩ vừa chuyển đổi, cô nhanh chóng biết nguyên nhân anh bảo cô “Đừng nhúc nhích”.
“Trân bảo Xuân cung đồ truyền thế của anh đâu?” Cô nghẹn cổ họng, đánh bạo giơ tay nắm cằm anh, trêu chọc anh, “Còn dùng được không? Không bị nước biển thấm ướt không thể xem chứ?”
“Bao bọc không thấm nước, được Arthur bảo quản rất tốt.”
Lúc này anh nâng người cô lên, nhìn cô chăm chú, trong con ngươi xinh đẹp lạnh băng ẩn chứa độ nóng chỉ có cô có thể nhìn thấy, “Yên tâm, đợi sức khoẻ của em hoàn toàn bình phục, em sẽ biết, rốt cuộc ‘dùng được không’.”
Mấy chữ cuối cùng kia anh đặc biệt phát âm rõ ràng từng chữ, khiến mặt cô bất giác nóng lên.
Buổi trưa, tuyết rơi tĩnh lặng ngoài cửa sổ, cùng với tuyết lớn nổi lên giá rét của vài hôm trước thật là một trời một vực, cả thành phố bắt đầu ấm dần, trời trong ngàn dặm, trời nắng bình yên.
Dựa vào nhau thế này, trò chuyện trong hoàn cảnh yên tĩnh mà an toàn, với bọn họ đã từng đi trong bóng tối và gió bão mà nói, thật là lễ vật quý giá nhất.
“Qua hai tuần nữa em có thể chính thức xuất viện.” Kha Khinh Đằng nhìn cô, xoa tóc cô, thanh âm trở nên trầm lắng nhẹ nhàng vài phần, “Khi nãy bác sĩ cầm báo cáo sang đây, mấy ngày nay em dưỡng bệnh, kết quả tốt lắm.”
Sau khi cô nghe xong, trong lòng của buông lỏng, nhưng chợt nhớ tới gì đó, cô hỏi anh, “Bác sĩ có nói…?”
Trong lòng vẫn muốn hỏi vấn đề đã được chôn vùi ổn thoả, chạm một cái thì sẽ đau, nhưng cô vấn vương thật lâu, muốn biết đáp án khẩn cấp.
Anh cụp mắt, thanh sắc trầm ổn, “Muốn hỏi chuyện liên quan đến mang thai?”
“Ừm.” Cô hít sâu một hơi, quả quyết mà lại rõ ràng nhìn thẳng anh, “Em muốn biết.”
Từ nhỏ cô đã kiểm tra sức khoẻ vài lần ở bệnh viện, hơn nữa luôn đau đớn khi tới kỳ sinh lý, cô biết rằng thân thể của mình có tính hàn, sau khi trưởng thành bác sĩ từng nói với cô, đối với vấn đề mang thai đừng quá khắt khe, thuận theo tự nhiên là được.
Vì vậy, lúc trước khi biết mình mất đi đứa con, cô mới đau lòng như vậy, bởi vì cô biết rõ đứa bé này không dễ dàng có được.
Nhưng cô càng hiểu rõ tình trạng sức khoẻ của mình từng tí một, anh không thể nào rõ ràng, thà tiếp tục chôn sâu vấn đề này trong đáy lòng, chi bằng lúc này hai người cùng nhau đối mặt, dù sao tất cả tương lai của cô đều có liên quan đến anh, không phải sao?
“Với tình trạng sức khoẻ của em, tỷ lệ có thể thành công mang thai lần nữa là 50%.”
Sau một lúc lâu, anh gằn từng tiếng n