Ring ring
Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326425

Bình chọn: 10.00/10/642 lượt.



"Cái đó, ăn xong anh rửa chén nhé ~" Diệp Dĩ Mạt bưng món ăn đi ra phòng bếp, khói dầu quá nặng, đối với da thật không tốt, cho nên cô luôn luôn không thích vào phòng bếp, chỉ là nhìn anh lén lén lút lút ăn vụng, dáng vẻ thỏa mãn kia, lại để cho cô sinh lòng vui sướng, không nhịn được bắt đầu sinh một cái ý niệm, nếu có thể vẫn như vậy, ngược lại cũng không tồi.

"Được, vợ đại nhân nói cái gì chính là cái đó." Ỷ vào chiều cao, Tất Tử Thần từ phía sau cô bốc miếng thịt gà, không để ý nóng liền ném vào trong miệng, bộ dạng gấp gáp kia khiến Diệp Dĩ Mạt dở khóc dở cười.

Vỗ anh kẻo lại bỏng tay, Diệp Dĩ Mạt giương mắt sẳng giọng: "Rửa tay đi." Người lớn như vậy, sao lại giống như đứa bé thế chứ, nhìn thấy ăn là không nói nổi.

Tất Tử Thần cúi người hôn cô một cái, mới mặt đắc chí vào toilet, ai nha có vợ nấu cơm cho, cuộc sống này, lấy thần tiên để đổi cũng không làm.

Bởi vì Tất Tử Thần buổi trưa thì phải về quân doanh, cho nên hơn mười giờ Diệp Dĩ Mạt đã bắt đầu nấu cơm, hai người cơm nước xong cũng mới mười một giờ, đưa cô đi trạm xe, tận mắt thấy cô bước lên xe lửa về nhà, Tất Tử Thần mới xoay người trở về đội.

Thời gian đi chung với nhau luôn trôi qua nhanh như vậy, nhìn xe lửa chậm rãi khởi động, Diệp Dĩ Mạt nhẹ nhàng đóng cặp mắt lại.

Lần từ biệt này lại không biết là bao lâu. Hai người, cũng không có ai nói gặp lại, một tiếng kia quá mức tầm thường, chỉ biết kích thích trong lòng mới vừa bị gặp nhau vui sướng chôn trong thương cảm.Cặp đôi yêu nhau, muốn gặp mặt lại không dễ như vậy.

Chuyện Diệp Dĩ Mạt đi Nam Kinh thăm Tất Tử Thần không có gạt người trong nhà, Diệp Kiến Quốc trừ tức giận cảm thán một tiếng, còn lại cũng không có nhiều lời, ngược lại dì Trần an ủi cô đôi câu, nói ba cô chính là muốn cô sau này sống gần nhà thôi, không có ý tứ gì khác, bảo cô không cần lo lắng.

Lý Thụy còn trước sau như một mà làm loạn, mấy ngày nay cùng mấy bạn học thời đại học hợp tác mở công ty gì đấy, đứa bé choai choai, lại cũng nghĩ tới gây dựng sự nghiệp. Diệp Dĩ Mạt ngoài miệng nói không đồng ý, nhưng vẫn bí mật đem chi phiếu của mình cho anh, trong tấm thẻ này có tiền, vốn là định dùng để trả tiền đặt cọc (*trong mua trả góp), chỉ là không ngờ bạn học của Tử Thần lại hào phóng như vậy, bán giá vốn, mà Tử Thần cũng không mơ hồ, liền thanh toán tiền đặt cọc ngay, cơ hội lấy nó ra cô cũng không có.

"Chị, sau này chị chính là cổ đông của công ty chúng em rồi." Lúc Lý Thụy nhận lấy chi phiếu, những lời khác cũng không nói, chỉ nói một câu như vậy. Bọn họ bây giờ mới là giai đoạn bắt đầu, ai cũng không có coi trọng bọn họ, dù sao, mấy tên tiểu tử mới ra đời, có thể có bản lãnh gì?

"Cẩn thận, chỉ cần không mất hết cả vốn, tùy em làm sao làm." Diệp Dĩ Mạt cười vỗ vỗ vai em trai, tiểu tử này, từ lúc vừa mới gặp đã đi theo sau lưng cô gọi ‘chị’, bị cô lấn áp nhiều năm như vậy cũng không oán thán không hối hận, hôm nay cũng đã lớn, cũng cao hơn cô một cái đầu. Nghĩ như vậy, trong lòng Diệp Dĩ Mạt thậm chí có chút thương cảm, năm tháng trôi qua, như dòng nước chảu, ai lại dám cam đoan, sau một khắc sẽ như thế nào?

"Chị, lúc chị và anh Thần kết hôn, làm phù rể cho anh chị nhé, coi như là lợi tức của em~" Lý Thụy nghiêm túc không tới nửa phút đồng hồ, lại khôi phục bản tính hi hi ha ha, lông mày nhướng lên một cái, đều là phong lưu lỗi lạc: "Chị gái của Lý Thụy đây, cũng nên thuận lợi vui vẻ ra gả, đến lúc đó em tìm anh em trong hội của em cùng đi chống đỡ ngoài của." Anh em đội bóng rỗ, đều cao hơn 185+ đẹp trai như ánh mặt trời, đứng cùng nhau, đủ phong cách. Chỉ là ―― Lý Thụy nhíu mày, nếu mà anh Thần tìm an hem làm lính tới chống đỡ ngoài cửa, vậy những anh em kia của anh thật đúng có điểm kém hơn, khí chất người lính đó thì không phải những người miệng cọp gan thỏ như bọn anh có thể so sánh được.

Còn có nửa tháng chính là kỳ thi kết thúc học kỳ 1 của lớp mười hai, Diệp Dĩ Mạt hết ngày dài lại đêm thâu mà chuẩn bị tài liệu học tập, kể từ sau khi đi Nam Kinh về, cô thậm chí cũng bề bộn công việc đến nỗi không có thời gian chờ điện thoại của anh.

Nhìn trong tay là phiếu điểm khảo sát lần gần đây nhất, Diệp Dĩ Mạt thở dài thật sâu một hơi, thành tích số học của Tử Nghiêu chỉ có thể ở mức vừa đạt, mặc dù ngữ văn, tiếng anh, văn tống thành tích cũng không tệ, nhưng mà bị môn số học kéo xuống, tổng điểm của cô bị rơi xuống ngoài top 20.

Cô cũng đã hỏi Lý Thụy rồi, người này nói đến số học của Tử Nghiêu cũng nhức đầu, chưa từng thấy qua ai giống như cô ấy cả càng thêm không nắm chắc học đầu óc học sinh, tăng giờ học thêm, cuối cùng cũng mới lên đến mức đạt, điều này làm cho thầy giáo Lý đã dạy mấy tên thi đậu đại học trọng điểm cảm thấy rất thất bại.

"Tử Nghiêu, cái người này ngữ văn đứng thứ nhất, Anh ngữ cùng văn tống cũng ở Top 5, chỉ là số học của em. . . . . ." Trong phòng làm việc, Diệp dĩ Mạt có chút bất đắc dĩ nhìn dì nhỏ tương lai của mình, mấy lần dì Lý gọi điện thoại cầu xin cô giúp một tay chú ý xem thành tích của Tử Nghiêu , cô đồng ý với người ta, tự nhiên phải làm cho đến nơi. Bình thường đi học không