cẩn thận, đúng là dì Lý mà.
Dì Lý quàng chiếc khăn quàng cổ màu xanh hình như trong tay còn ôm thứ gì đó nữa, chắc là là bởi vì quá lâu cô không có tới mở cửa, trên mặt dì Lý dần dần lộ ra lo lắng.
"Dì a, sao dì lại tới đây?" Diệp Dĩ Mạt vội vàng mở cửa.
"Tiểu Mạt, ăn cơm tối chưa? Dì mua cho con một ít thức ăn trước, lát nữa dì Vương sẽ đưa canh tới đây, chúng ta ăn đã rồi hãy ngủ tiếp nhé." Nhìn tóc Diệp Dĩ Mạt xõa tung trên đầu vai, cộng thêm mắt cô nhóc này còn mông lung, tim Lý Mân cuối cùng rơi xuống đất, nhấn chuông cửa không ai trả lời, gọi điện thoại thì tắt máy, thật đúng là gấp chết bà.
Nhìn mặt cô nhóc có vẻ mệt mỏi, giọng Lý Mân càng thêm êm ái, mang thai đúng chuyện khổ cực mà, năm đó khi bà nghi ngờ có Tử Thần, đều không thoải mái đấy. Nghĩ như vậy, Lý Mân vội vàng đỡ con dâu tương lai vào nhà, phụ nữ có thai, tốt nhất không để bị lạnh, giờ là giữa mùa đông, ở bên ngoài gió thổi vù vù, thổi đến não người cũng tê dại.
"Dì Lý. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt mới vừa tỉnh ngủ vẫn còn trong trạng thái mơ hồ, đầu óc mơ màng , nhìn dì Lý thuần thục lấy hộp cơm ra, từng cái một đặt ở trước mặt cô, Diệp Dĩ Mạt hơn bối rối."Dì Lý, con đã ăn cơm tối rồi. . . . . ." Tay nghề của Tiểu Hàm rất tốt, trước kia lúc Tiểu Hàm còn chưa có kết hôn với anh Chu, cô và Tư Tư liền thường đi đến chỗ Tiểu Hàm ăn chực, bây giờ, Tiểu Hàm cũng đã là người nhà của anh Chu rồi, hai người bọn họ cũng không tự nhiên không đến nỗi không biết xấu hổ luôn đi ăn chực, giờ khó được ăn một lần, mới càng thêm có vẻ đáng quý.
"Bào thai này của con dễ dàng no bụng, cũng dễ dàng đói, nên phải ăn nhiều bữa ăn. . . . . ." Lý Mân đứng dậy, rót một chén nước ấm, đưa đến cạnh tay cô: "Uống ít nước ấm trước, ăn không vô thì cất đi, lúc khác ăn cũng được."
Nhìn khuôn mặt dì Lý tươi cười dịu dàng, Diệp Dĩ Mạt ‘oanh’ một cái đỏ mặt, cái... cái gì chứ? Tại sao dì Lý biết chuyện cô mang thai chứ? Tất Tử Thần này, miệng cũng rộng như vậy?
Lý Mân nhìn thiếu nữ trước mắt mặt đỏ lên, tâm tình càng thêm tốt, "Tiểu Mạt, dì thấy, tối nay con về nhà cùng dì đi, một mình con ở đây dì làm sao yên tâm được?"
Nhưng Diệp Dĩ Mạt 囧, Dì Lý nói đề nghị này có thể quá vội hay không? Hôm nay mới vừa biết, buổi tối liền đến nhà anh? Nếu để cho ba cô biết, có thể chém cô hay không?
"Dì cứ yên tâm, con không sao ." Diệp Dĩ Mạt thật vất vả mới bình tĩnh lại, trên mặt nở nụ cười nhẹ mà nói. Nếu nói, mang thai ba tháng đầu là cực khổ nhất, nôn nghén không nói, còn dễ dàng gặp chuyện không may nhất, cũng may thói quen sinh hoạt của cô không tệ, trừ ngủ muộn một chút, còn lại một chút sử thói quen không tốt cũng không có. Mà theo cô biết, bình thường Tất Tử Thần cũng không hút thuốc lá không uống rượu, dù sao cô chưa bao giờ ngủi thấy trên người của anh có mùi thuốc cả. Nghĩ như vậy, cục cưng bọn họ, phải là rất khỏe mạnh chứ?
"Dì vẫn không yên lòng, vẫn nên dọn nhà ở đây đi?" Lý Mân không buông tha, để cho con dâu đã hoài thai ở một mình, làm sao bà có thể yên tâm? Nghĩ tới nghĩ lui, vãn nên xử lí bằng phương pháp nhẹ nhàng: "Hoặc là, để người nhà con ở đây? Để dì Trần của con ở đây, chúng ta cũng yên tâm . Tử Thần cũng không phải vội đến đầu đầy mồ hôi." Lý Mân không biến sắc mà nói tốt cho con trai mình, làm vợ quân nhân, đầu tiên đúng là trong lòng có cô đơn, nhớ năm đó, lúc bà nghi ngờ có Tử Thần, ba của Tử Thần cũng hơn nửa năm không thấy bóng dáng, cuối cùng lúc Tử Thần cũng sắp sinh, mới được thấy mặt ông ấy. Bởi vì chuyện này, bây giờ bà suy nghĩ một chút cũng cảm thấy uất ức.
Hôm nay, bà đối mặt không chỉ là một quân tẩu tương lai, càng thêm là vợ của con trai của bà, loại cảm giác này, Lý Mân càng thêm thấm sâu trong người. Nhất là, bà cũng nghe lão già nói rồi, mẹ Tiểu Mạt lúc mang thai cô không có dưỡng tốt, căn bệnh mới không dứt, nên mới sớm qua đời. Có ví dụ ở trước mặt, Lý Mân làm sao còn dám buông lỏng chứ? Nghe giọng của con trai là hận không bay trở về được, bà làm mẹ, tự nhiên không làm khó con trai mình.
Nghĩ tới con gái nhà người ta da mặt mỏng, Lý Mân mới không có kiên trì bảo cô dọn về trong nhà bà ở, dù sao còn chưa kết hôn, như vậy cũng ảnh hưởng không tiện, nhưng mà lại để một mình cô tiếp tục trọ ở bên ngoài cũng không được, ngộ nhỡ dập đầu vấp gặp thì làm sao? Cho nên nói, hay là về nhà ở là tốt nhất, có dì Trần của cô ở đây, cũng để cho người ta yên tâm.
Chỉ là lại nói, hôn lễ này phải nhanh chóng, Lý Mân suy tư, nhưng mà giống như ba tháng đầu không thể mệt mỏi chứ? Nhưng là ba tháng về sau liền lộ bụng bầu rồi, chuyện này, thật đúng là khó làm mà.
Được, dù sao là chuyện của người tuổi trẻ bọn họ, để cho bọn họ tự mình quyết định đi, ông bà bây giờ cũng già rồi, chờ bồng cháu trai cháu gái là được.
Nhìn Tiểu Mạt ăn gần nửa chén cơm, lại nhìn cô uống cháo gà dì Vương đưa tới, Lý Mân chăm sóc một đống phụ nữ có thai cần phải biết, mới lưu luyến đi về nhà, nhìn này dáng vẻ, giống như chỉ cần Diệp Dĩ Mạt đồng ý một cái, chắc bà lập tức có thể để cho nhân viên bảo vệ đem cô vác đi giống như hành lễ.
Đưa đi dì Lý về, Diệp Dĩ Mạt mới xem