i? Hừ! Chu cô nương vẫn nên suy nghĩ một chút đi! Không cần xúc động như thế, nói như chém đinh chặt sắt vậy! Người đâu, đưa Chu cô nương trở về!”
Triệu Mẫn nổi giận, giống như nhớ đến chuyện gì khiến cho nàng ta tức giận, trong mắt hiện lên một tia sát khí.
Đợi cho mọi người đều rời đi, nàng ta mới thì thào lẩm bẩm:
“Người ta căn bản là không cần ngươi, ngươi lại giữ đồ của người ta,
mỗi giây mỗi khắc đều không chịu quên, thực đáng chết!” Nhưng đáng chết
này, không biết là chỉ Chu Chỉ Nhược hay là Trương Vô Kỵ? Tâm tư Triệu
Mẫn linh hoạt cơ trí, hỉ nộ vô thường, ai có thể đoán ra.
**Kaka, Triệu Mẫn ghen a~… Đoạn này, ta đoán là lần đụng độ ở Lục Liễu sơn trang, Triệu Mẫn bẫy Trương Vô Kỵ đã xảy ra chuyện gì đó mới
có thể khiến cho nàng ta ghen ghét Chỉ Nhược, nói Trương Vô Kỵ không
quên nàng như vậy. Đồ mà Trương Vô Kỵ giữ của Chỉ Nhược là gì? Ta đoán
là viên ngọc hắc châu, có ai có ý kiến khác không? ^^)
____________
Ánh mặt trời đã đứng bóng, có lẽ đã hoàng hôn, thật đúng là giống với phong cách phạm nhân trong phim ta vẫn thường xem, ngay cả ánh mặt trời cũng quý giá như vậy, ngày ngày bị tù khiến cho con người ta buồn chán
đến khó chịu. Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì? Mọi việc như thế nào rồi?
Thực khiến cho người ta không thể an tâm.
Ta một đường không tiếng động, yên lặng trở về phòng giam, tinh thần
bất ổn nghĩ đến những việc hôm nay. Thực có nhiều mối lo ngại, nghĩ đến
Triệu Mẫn nói đem ta cho Thành Côn và Lộc Trượng Ông lại cảm thấy giận
sôi lên, nhớ đến cặp mắt dâm đãng háo sắc của lão, ghê tởm muốn chết.
Thực hận không thể ra tay đánh cho lão mấy trăm cái tát, móc cặp mắt hỗn láo kia ra.
Lại nghĩ đến hôm nay Triệu Mẫn bày ra lắm trò như vậy, trước ca múa
bày ra vẻ thanh bình, vinh hoa phú quý muốn cho ta xuất thân thường gia
phải mềm lòng ham muốn, lại đưa Ỷ Thiên kiếm ra khiến ta chấn động, bối
rối, dùng Trương Vô Kỵ gây cho ta ý muốn hướng tới muốn tự do bên ngoài, lại lấy Thành Côn và Lộc Trượng Ông đến uy bức, đe dọa, nàng ta biết rõ một cô gái sợ nhất chính là mất đi trong sạch, nếu Chu Chỉ Nhược ta
thật sự là một cô gái bình thường sống ở cổ đại, chỉ sợ liền trúng kế
của nàng.
Đáng tiếc ta không phải, ta chẳng những đã trải qua cuộc sống hai
mươi mấy năm ở hiện đại, còn xem qua vô số những phim, truyện cung đấu,
mưu kế âm hiểm, đấu đá võ lâm,.. Võ công của ta cũng đã khôi phục, làm
sao e ngại nàng chứ. Lộc Trượng Ông nếu cùng sư huynh liên thủ, ta đánh
không lại nhưng ít nhất có thể tránh được, còn Thành Côn muốn báo thù,
hắn tâm địa biến thái còn có gì làm không được, ngay cả vợ của đệ tử
cũng có thể gian sát, thân võ công lại bị giấu giếm không thấy thể hiện, am hiểu âm mưu gian kế, ta trước đã lột mặt nạ của hắn, sau lại khiến
hắn mất mặt trước Triệu Mẫn, hoàn toàn đắc tội rồi, hắn tuyệt đối sẽ
không tha ta, chỉ có hắn là khó phòng bị nhất.
Mải suy nghĩ, ta không nghe thấy tiếng Mạc Thanh Cốc phòng bên đang
lo lắng, ngay cả phiên tăng từ cửa sổ nhỏ đưa đồ ăn đặt vào cũng không
chú ý, ngồi ngây ra trước bàn, im lặng không nói gì. Nghĩ đi nghĩ lại
lại thấy đời mình thật quá ảm đạm, thế giới Ỷ Thiên này, mấy đại boss
phản diện ta đều đã đắc tội. Diệt Tuyệt chắc chắn sẽ không tha ta, hơn
nữa lại phát hiện ra ta có võ công không kém so với bà ta, Thành Côn, kẻ thù dai và âm hiểm nhất thì không kể ra nữa, như vậy cũng đã là đắc tội quá sâuvới lão rồi, nữ boss Triệu Mẫn, Kim lão đại ban cho nàng thiên
phú như Gia Cát Lượng, bất luận kẻ nào cũng không thoát khỏi bẫy của
nàng, đắc tội nàng, không có kết cục tốt a! Nghe khẩu khí hôm nay của
nàng ta, đối ta không có chút nào thiện ý, ta làm gì được bây giờ?
“Bình! Bình!”
Phía sau ta chợt vang lên hai tiếng vang nhỏ, khiến cho ta phục hồi
lại tinh thần. Ta vội đứng dậy, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía vách
tưòng sát giường của ta, xuyên thấu sau màn lụa mỏng bỗng nhiên hiện lên mơ hồ một luồng ánh sáng mông lung. Bức tường giữa hai phòng giam xuất
hiện một lỗ phá một người lớn có thể miễn cưỡng xoay người đi qua được.
Thất thúc cầm cây nến, lau sạch vụn đất đá rơi hai bên giường, lo lắng
quan sát bên phòng giam của ta.
Ta lúc này mới hoàn hồn, trong phòng còn tối om, ta vội đốt nến, đặt
bên cạnh, tiến lên đem đất đá rơi trên giưòng nhẹ nhàng hất xuống dưới,
cao hứng thấp giọng hỏi:
“Thất thúc, thúc làm thế nào mà lợi hại quá vậy? Vô thanh vô tức đánh vỡ bức tường này, thật lợi hại, bất quá dọa cháu nhảy dựng!”
“Còn không phải vì cháu bị những người đó mang ra ngoài lâu như vậy,
trở về rồi một chút thanh âm cũng không có, ta gọi cũng không thấy cháu
trả lời, ngay cả đồ ăn đưa đến cũng không thấy tiếng cháu đi lại, ăn
cơm, đồ ăn bị mang đi cũng không có phản ứng, khiến ta vô cùng hoảng sợ, nghĩ cháu đã xảy ra chuyện gì, chỉ muốn nhìn cháu một chút xem thế nào. Nhưng lại có bức tường chắn này, thật muốn một chưởng đánh nát luôn,
lại thêm lo lắng cho cháu.. Cứ suy nghĩ rồi lại suy nghĩ, bỗng nhiên ta
nghĩ đến mấy câu cháu từng hỏi, dương cực sinh âm, cực âm lực tập trung
lại năm đầu ngón tay,