ng đến.”
"Xuy"
Thiệu Tử Vũ nhịn không được.
"Anh cười cái gì, tôi thật không có động đến.” Cô cường điệu, cho dù có
động đến cũng không còn cái gì, dù sao nhà anh có tiền, lúc còn nhỏ cô
cũng lấy không ít tiền của anh.
"Không có gì."
Thiệu Tử Vũ nén cười, trong mắt là dịu dàng, ánh mắt làm say lòng người.
"Thẻ em cứ giữ lại, tôi còn có.” Anh cho cô chỉ là một phần để dành nhỏ, nhiều hơn anh sợ cô có gánh nặng.
"Tôi không cần.” Nếu không phát hiện, thẻ đem trả lại cho anh, thanh toán xong.
"Em có đói bụng không?" Thiệu Tử Vũ đột nhiên hỏi.
Lam Kỳ vẫn còn đang rối rắm trong vấn đề vừa nảy, nghe được anh nói như
vậy, gật đầu theo quán tính, xác thực bụng cô đã đói đến dẹp lép, buổi
sáng lúc ra cửa cô chỉ uống có một ly sữa.
"Ở trên xe chờ tôi...tôi đi mua ít đồ ăn lót bụng." Ánh mắt Thiệu Tử Vũ
nhìn về phía cửa hàng nhỏ cách đó một trăm mét, anh nhớ cô đang rất đói.
"Được” Lam Kỳ gật đầu, chuyện cái thẻ cứ quyết định như vậy, sau này trực tiếp trả lại cho anh.
Thiệu Tử Vũ đem xe ngừng ở ven đường rồi đi về phía cửa hàng, ở trên xe
Lam Kỳ nhàm chán, đột nhiên có chút ngứa tay, con đường này rộng như vậy không bằng mở xe của Thiệu ngốc vui đùa một chút.
Lam Kỳ là một người nghĩ cái gì thì làm cái đó, ngồi vào ghế lái lập tức khởi động xe, ở hai tháng học lái xe hơn nữa có Mễ Đóa chỉ đạo, cảm
giác mình kỳ thật đã có thể thuần thục lái xe chỉ còn thiếu mỗi cái bằng lái thôi.
Lam Kỳ bắt đầu lái rất chậm, dần dần tăng tốc, con đường này rất ít xe,
mặt đường lại rộng rãi, cô lái xe đi thật xa sau đó lái trở lại, sẽ
không không có lương tâm bỏ lại Thiệu ngốc ở chỗ này.
Thuận lợi đem xe thay đổi phương hướng, tăng tốc lái trở về, đột nhiên
có một cậu nhóc chạy xe đạp ngang qua đường cái ở trước mặt cô.
Phía trước thật nhanh băng qua.
"A” Tay cô vội vàng chân loạn đạp thắng xe, chỉ thấy xe đột nhiên tăng
tốc, tay lái lệch nghiêng đụng vào hàng rào ven đường tóe ra lửa.
“Ầm” Trong xe Lam Kỳ cảm thấy mãnh liệt va chạm, hoàn hảo là cô cố thắt
dây an toàn, thân mình bị cố định chặt chẽ, không có bị thương, chỉ là
đầu có chút choáng váng.
Hoảng hồn thở phào nhẹ nhõm, hù chết, đem chân ga thành chân thắng mà đạp.
"Thằng nhóc chết toi.” Cô tức giận xuống xe muốn tìm người gây họa, chỉ
thấy cách đó không xa một thằng nhóc mười ba mười bốn tuổi đang ngồi
trên xe đạp, cười đùa với cô.
"Chị nhất định phải chết.” Để lại mấy lời này, thằng nhóc đạp xe bay nhanh rời đi.
"Thằng nhóc, mày đứng lại cho bà.....đồ nhóc khốn khiếp." Lam Kỳ tức giận mắng.
Không biết tiếng xe đạp hay là tiếng mắng chữi của cô theo gió bay xa,
lúc Lam Kỳ quay đầu đột nhiên nhìn thấy một chiếc xe cảnh sát giao thông màu trắng xuất hiện, chớp mắt liền hiểu rõ ý tứ “chết chắc” của thằng
nhóc kia, cô nghĩ muốn thét chói tai. "Tiểu thư, xin xuất trình bằng lái xe.”
Hai người mặc đồng phục cảnh sát giao thông công thức hóa mở miệng.
Lam Kỳ cảm thấy đầu càng choáng váng, cô không có bằng lái, theo quy
định là phải câu lưu, cô không muốn vào trại tạm giam, đời cô sẽ lưu lại bóng ma.
"Tiểu thư, xin xuất trình bằng lái xe.”
Một cảnh sát giao thông dáng người béo mập mở miệng, vẻ mặt chuyển thành nghi ngờ.
"À, bằng lái."
Lam Kỳ giả vờ sờ sờ trên người, nếu như nói đã đánh mất có được hay không?
"Cô không có bằng lái!"
Một cảnh sát giao thông khác không kiên nhẫn lên tiếng.
"Như vậy lên xe đi."
"Không có bằng lái sẽ làm sao?" Lam Kỳ vẻ mặt đau khổ hỏi.
"Y theo quy định câu lưu 15 ngày, phạt tiền 5000."
Cô không có ý kiến về phần tiền phạt dù sao cô đã đem hàng rào đâm thành như vậy, nhưng mười lăm ngày câu lưu cô nghĩ không thể chịu được, bên
trong không có điện thoại di động, không có TV, không có đồ ăn vặt,
không có ấm áp, cô sẽ chết.
"Sợ rằng chuyện của tiểu thư không có đơn giản như vậy!"
Xem xong qua hiện trường, người cảnh sát giao thông béo mập vừa ghi chép vừa mở miệng.
"Em gái, xe không phải là trộm chứ? Lá gan thật lớn, xe quân nhân cũng
dám xuống tay? Như vậy đi cho cô một cơ hội, gọi điện thoại cho người
nhà, bằng không không đến 3-5 năm sẽ không được thả ra.
"Gọi cái gì mà gọi, tuổi còn trẻ như vậy mà không lo học lái xe cho tốt, lên xe.”
Một người cảnh sát khác hiển nhiên không dễ nói chuyện như vậy.
Lam Kỳ gấp đến độ toát mồ hồi hột, lúc này cô nhìn thấy được một bóng người cao ngất vội vàng chạy về phía anh.
"Thiệu ngốc."
Lam Kỳ thật nhanh xông về phía anh, nhìn thấy bóng dáng hoạt bát của cô, vẻ mặt Thiệu Tử Vũ mới dịu lại, nhịp chân tăng nhanh vươn tay ra muốn
đem cô ôm vào trong ngực, nhìn xem cô có bị thương không.
Lam Kỳ lại vòng qua tay của anh, tránh ở sau lưng anh.
"Thiệu Tử Vũ, tôi đã gây họa, anh giải quyết tốt hậu quả." Cô bắt lấy
góc áo của anh rồi mở miệng, cô thừa nhận bộ dáng hiện tại của mình thực mất mặt nhưng cô không muốn bị câu lưu.
Lúc này Thiệu Tử Vũ mới dời ánh mắt về phía bên cạnh xe, hai người cảnh sát giao thông đang đứng.
Thấy một màn như vậy, hai người cảnh sát giao thông hiển nhiên ý thức
được sự việc có thể không giống với suy đoán của bọn họ, người
