father của con không?
Tiều Kim không trả lời trực tiếp:
- Lễ Giáng sinh Victor sẽ về Trung Quốc, con về cùng anh ấy.
Sầm Kim lo lắng hỏi:
- Victor, cháu sẽ về Trung Quốc? Visa của cháu hết hạn chứ?
- Hết rồi, phải xin lại ạ.
- Vậy liệu có làm được visa không?
Tiểu Kim cướp lời:
- Đừng lo, nếu không làm được visa con có thể kết hôn với anh ấy, làm thủ tục để anh ấy qua.
Bố mẹ đều sững ra, mẹ cản:
- Bố con… ý mẹ là bố Vệ Quốc… giờ đã có gia đình mới, hai đứa đến chỗ bố liệu có bất tiện không?
Victor rất chắc chắn:
- Không có gì, cháu thường xuyên đến đó, chưa bao giờ có chuyện gì ạ.
- Vợ ông ấy… cháu gọi là gi?
- Gọi là cô.
- Cô ấy có chào đón cháu đến thăm bố Vệ Quốc không?
- Cô ấy rất vui vẻ.
- Nhưng nếu Tiểu Kim cũng đi…
- Không có gì, cô ấy rất cởi mở.
Tiểu Kim xin xỏ:
- Mẹ, cho con đi nhé, bố chắc chắn cho con đi chứ?
Chỉ Thanh nét mặt rất phức tạp, nhưng vẫn cắn răng gật gật đầu. Thật giống như đang ngồi tàu lượng siêu tốc vậy, cho dù trở lại mặt đất
rồi nhưng vẫn còn cảm giác hơi chóng mặt, như mơ mà không phải là mơ.
Cuộc sống lại trở về với nhịp điệu bình lặng vốn có của nó nhưng không còn
sự bình lặng như trước đây, mà là một sự bình lặng mới mẻ, thậm chí có
thể nói là hơi kì quái.
Lận Phong nhanh chóng chuyển đến chỗ Chỉ Thanh, công việc cũng chẳng cần nữa, khiến Sầm Kim càng tin hơn vào sự
suy đoán của cô trước đây là chính xác: Lập Phong đẩy Chỉ Thanh đi chỉ
vì muốn thử tình cảm của anh ta. Đâu biết Chỉ Thanh không hiểu, vừa đẩy
đi đã đi thật. Lận Phong nhất định là rất hối hận, buồn vô hạn, giờ có
một cái cớ rồi, tất nhiên là lập tức nắm bắt lấy, chắc là sẽ không bao
giờ dùng cách đẩy đi như thế để thử thách Chỉ Thanh nữa.
Cô
không hiểu tâm trạng của Chỉ Thanh, liệu có nhớ đến cô không. Cô đoán
vẫn có chút nhớ, bởi vì đặc điểm của Chỉ Thanh là sống cùng với cô thì
không nỡ xa Lận Phong, sống cùng Lận Phong thì không nỡ xa cô. Có lẽ
không chỉ là đặc điểm của Chỉ Thanh, rất nhiều người đều như vậy, bao
gồm cả cô, chẳng qua là Chỉ Thanh dám thừa nhận, còm người khác không
dám thừa nhận mà thôi.
Lận Phong vừa chuyển tới tuần đầu tiên
liền cùng Chỉ Thanh đến nhà cô, năm người cùng đi nghỉ cuối tuần, bề
ngoài thì rất hòa hợp, có lẽ những người kia thật sự rất hài hòa, nhưng
cô lại không thoải mái, cứ cảm thấy rất gò bó, không tự nhiên.
Lần đó cô sắp xếp cho Lận Phong ở cùng phòng với Chỉ Thanh, nhưng hai người đều không chịu, cuối cùng cô ở cùng phòng với Lận Phong, Chỉ Thanh cùng phòng với Victor, Tiểu Kim vẫn một mình một phòng. Tối đó cô với Lận
Phong đã nói chuyện đến khuya, bản thân cũng không biết nói gì mà nhiều
như vậy. Lúc nói chuyện cũng rất hợp, hai người có rất nhiều quan điểm
tương đồng. Nhưng cho dù có nói bao nhiêu đi nữa thì cô vẫn có cảm giác
xa cách, cứ như ở giữa có Chỉ Thanh án ngữ.
Cho đến tối Chủ nhật, Chỉ Thanh và Lận Phong lái xe về, cô mới cảm thấy thần kinh mình đã hết căng thẳng.
Không biết Chỉ Thanh có phải đã nhận ra điều gì không, sau đó không còn đề
nghị chuyện tụ họp nữa, chỉ mời mọi người đến nhà chơi, Tiểu Kim và
Victor đi, nhưng cô khéo léo từ chối.
Chỉ Thanh thường xuyên gọi điện thoại, có lần thẳng thắn nói rất nhớ cô, cô trách:
- Lại bắt đầu rồi đấy! Sao cứ ở với bên này lại nghĩ đén bên kia, ở với bên kia lại nghĩ tới bên này thế?
- Không phải như vậy, anh vẫn luôn nhớ em.
- Anh cũng luôn nhớ cô ấy.
Anh trơ mặt nói:
- Hai người đều nhớ không được sao?
- Được, nhưng anh cũng không thể chiếm đoạt cả hai!
Anh ủ rũ nói:
- Anh chẳng chiếm đoạt ai cả, dù phải chọn lựa đau khổ thế nào thì anh
cũng sẽ chọn. Chỉ nghĩ thôi cũng không được sao? Thực ra, nếu cô ấy
không bệnh tật, không thể tự lo liệu cuộc sống cho mình như vậy, không
cần anh như vậy, thì anh thật sự sẽ chọn em.
- Được rồi, đừng có tỏ lòng thương xót nữa, cứ như anh chọn ai thì là niềm vinh hạnh cho
người đó vậy, lẽ nào em đã từng nói em mong anh chọn em sao?
Bên kia rất ngượng ngập:
- Bé yêu, em thật chẳng giữ thể diện cho anh gì cả.
- Anh muốn em giữ thể diện cho anh thế nào? Khóc cầu xin anh quay về?
- Anh biết em sẽ không làm thế. Không có anh em vẫn sẽ sống tốt, nhưng Lận Phong không có anh thì sẽ không sống nổi.
- Vậy anh cứ yên tâm làm chúa cứu thế đi?
- Bé yêu, em giận dữ như vậy, khiến anh lại thấy lo lắng cho em.
Cô nhận thức được sự tức giận của mình rất mất phong độ, lập tức dịu giọng:
- Anh yên tâm chăm sóc Lận Phong đi, anh là người tốt, nếu là người khác
thì sao có được sự nhẫn nại và tình yêu đó? Anh cũng đừng gọi điện thoại cho em nữa, cô ấy biết chắc sẽ không vui.
- Không đâu, anh gọi điện thoại cho em đều được sự đồng ý của cô ấy.
- Anh lại đang nghĩ mọi chuyện quá đơn giản đấy, hoàn toàn không hiểu gì
về phụ nữ. Cô ấy đồng ý cho anh gọi điện thoại cho em, không có nghĩa là cô ấy vui vẻ cho anh gọi điện. Anh hãy nghe em, đảm bảo không sai, đừng gọi điện cho em nữa, gọi nữa em cũng không nhận đâu.
Sau đó Chỉ Thanh gọi điện cho cô ít hơn, nhưng vẫn liên lạc thường xuyên với Tiểu Kim.
Tiểu Kim và Victor rất hợp n