nhân thú tộc cũng nghe tiếng động ở mặt sau, nàng lại liếc nhìn Nhậm Thương Diêu một cái, rù rù vài câu, liền nhanh chóng chạy sang bên kia.
Nữ nhân thú tộc vừa chạy, người đuổi theo cũng đang vừa lúc chạy đến.
Vừa lao ra khỏi cây cối liền nhìn thấy Nhậm Thương Diêu cùng Phàn Ngọc Hương, vài đại nam nhân ngây ngẩn cả người.
Trên tay bọn họ đều cầm tên và đao, trên người có mùi máu khó ngửi, Phàn Ngọc Hương vừa nhìn liền biết đây là bọn buôn lậu thú, loại buôn lậu này chuyên môn kiếm ăn trong rừng, chuyên môn săn thú quý hiếm, đòi tiền cao cắt cổ.
“Thao! Lão đại, huynh xem, thế nhưng lại gặp được một nam nhân thú tộc.” Một nam nhân thấp bé, ánh mắt giống con chuột nhìn Phàn Ngọc Hương, đáng khinh liếm môi, “Còn mang tới một tiểu mỹ nhân.”
Ánh mắt ghê tởm làm cho Phàn Ngọc Hương chán ghét nhíu mày, ánh mắt Nhậm Thương Diêu lại giận dữ, nhìn kỹ, phảng phất còn mang theo huyết quang.
Nam nhân được xưng là lão đại trên mặt có vết sẹo đao, gã không ngu ngốc giống thủ hạ của mình, nào có người thú tộc mặc quần áo của người, hơn nữa còn mang theo tiểu cô nương xinh đẹp...... Nam nhân không khỏi nghĩ đến lời đồn trên giang hồ.
“Hê hê --- tiểu mỹ nhân, đừng sợ, ca ca sẽ đem cứu nàng ra ! Ta cái gì cũng không cần, chỉ cần tiểu mỹ nhân lấy thân báo đáp...... A......” nam nhân mắt chuột đột nhiên che mặt, máu tươi không ngừng trào ra từ bàn tay, “Mắt ta...... A a a......”
Nhậm Thương Diêu vất con mắt trong tay, con ngươi màu vàng lạnh như băng nhìn tên lão đại mặt sẹo.
Lão đại mặt sẹo bị nhìn đến run sợ trong lòng, có cảm giác kế tiếp chính là mình.
Thủ đoạn huyết tinh của Nhậm Thương Diêu cũng làm cho vài tên thủ hạ đứng bên cạnh lão đại mặt sẹo choáng váng, một hồi mới tỉnh lại, lập tức lấy đao bổ về phía Nhậm Thương Diêu, lão đại mặt sẹo muốn gọi bọn chúng dừng tay đã không còn kịp, bỗng chốc toàn bộ thủ hạ của gã khóc thét ngã xuống đất.
Nhậm Thương Diêu không lấy mạng của bọn họ, đều làm cho bọn họ đứt tay tàn chân, mùi máu tanh nồng đậm phiêu tán, hương vị như vậy ở thâm sơn là nguy hiểm nhất, dễ dàng hấp dẫn dã thú hung ác nhất.
Sắc mặt lão đại mặt sẹo trắng bệch, không chút nghĩ ngợi xoay người bỏ chạy, nhưng mới chạy ra một bước, gã liền cảm thấy hai chân tê rần, cúi đầu nhìn, nhận ra chân mình đã bị chặt đứt.
“A a a......” gã lập tức kêu thảm thiết.
Sắc mặt Nhậm Thương Diêu lạnh nhạt, không để ý tới tiếng kêu thê thảm khóc thét, y xoay người nhìn về phía Phàn Ngọc Hương, mắt vàng toát ra mũi nhọn, giống như nữ nhân thú tộc vừa rồi.
Phàn Ngọc Hương sửng sốt, nhớ tới nam hài bị khóa ở trong lồng năm đó -- một con thú khoác da nhân loại.
Nhậm Thương Diêu đi từng bước một tới chỗ Phàn Ngọc Hương, mắt vàng khóa chặt nàng, sau đó nâng lên tay dính máu, khẽ chạm mặt nàng, khóe môi nhợt nhạt cong lên, “Sợ sao?”
Y luôn là một con thú, sao có thể giống người, bản chất của y không thể cải biến.
Vậy nàng thì sao? Còn có thể nhận y giống năm đó sao? Dù nàng không thể nhận, y vẫn sẽ không buông nàng, không phải chỉ có nàng có ham muốn chiếm hữu, ham muốn chiếm hữu của người thú tộc so với ai cũng càng cường.
“Bẩn chết!” Phàn Ngọc Hương chán ghét hất tay y ra, nâng tay lau mặt mình, nhìn thấy vết máu trên tay, nàng tức giận tát y một cái, “Nhậm Thương Diêu, ngươi dám dùng tay bẩn dính máu đụng vào ta!”
Nàng nổi giận, nàng yêu sạch sẽ, tuyệt không thể chịu được thứ dơ bẩn gì đó dính lên người.
Về phần câu hỏi của Nhậm Thương Diêu...... Mẹ nó, nàng sợ cái quỷ! Con thú này nàng dưỡng mười hai năm, nàng đã dám dưỡng, sẽ không sợ cái gì, hơn nữa so với sợ, nàng chú ý nhất là nàng bị tên nô chính mình tự tay dưỡng cắn ngược lại, đây mới là chuyện làm cho nàng hộc máu nhất!
Nhậm Thương Diêu đã sớm quen đau rát trên mặt, mà đau này, làm cho mắt vàng thú tính nhiễm lên dịu dàng của nhân tính, thế này y mới phát hiện tâm của y luôn luôn buộc chặt, cho dù quyết định sẽ không buông nàng, nhưng y vẫn sợ hãi, sợ nàng thất vọng, sợ nàng rời xa y, sợ nàng...... Không cần y.
Nhưng Phàn Ngọc Hương vẫn vậy, thái độ nàng đối với y không có đổi, ánh mắt nhìn y không có chán ghét hoặc sợ hãi, giống như năm đó, ở nàng trong mắt, y sinh động, mà không phải con thú.
Tâm Nhậm Thương Diêu ấm áp, y nhìn kỹ Phàn Ngọc Hương còn đang nói thầm, luyến tiếc dời ánh mắt.
Một khắc nàng đưa y về nhà, thế giới của y cũng chỉ có nàng.
Nhậm Thương Diêu luôn luôn che giấu, Phàn Ngọc Hương muốn y làm người, vậy y làm, Phàn Ngọc Hương muốn y trung thành, vậy y liền cho, chỉ cần Phàn Ngọc Hương muốn, y đều cho, y luôn luôn vì Phàn Ngọc Hương mà sống.
Cho đến kia, y rốt cuộc áp chế không được tham lam trong lòng, quyết định vồ đến.
Đã có thể vồ đến, y cũng không triển lộ thú tính trong lòng với Phàn Ngọc Hương, lâu ngày, có đôi khi ngay cả bản thân y cũng sẽ quên con thú trong lòng mình.
Ngày sống như dã thú, y thực sự cho rằng mình đã quên.
Nhưng hôm nay gặp được nữ nhân thú tộc, trong lòng y nhấc lên cuộn sóng, tư thế ẩn núp giống dã thú gợi lên trí nhớ y đã lãng quên hồi lâu, ánh mắt như dã thú làm tỉnh lại thú tính tiềm tàng trong lòng