Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326501

Bình chọn: 8.00/10/650 lượt.

hân cao thấp với đại đội trưởng thành Bắc, nếu Q7 [2'> mà cho bọn họ

thật thì chắc chắn anh ấy sẽ rất tức giận, anh ấy mà tức giận thì tương

lai của tớ sẽ mù mịt! A a a!!!!! Làm sao bây giờ, chẳng lẽ bắt tớ phải

khúm núm nhận lỗi với cái tên đàn ông hung hăng càn quấy kia sao!” Nắm

đấm đập xuống mặt bàn, giận dữ tới cực điểm, “Cầu cho cái tên vô lại kia hai đời vô tích sự, chỉ biết ngồi chém gió tự kỷ, khỏi nói lái Reventon gì đó, đến lái F-22 cũng chẳng thể lên được trời! Đùa kiểu gì vậy!”

[2'> Audi Q7: mẫu xe thuộc dòng SUV – xe hơi hạng sang của Đức.

“F-22 vốn đã ở trên trời.” Nhan Hoan tốt bụng nhắc nhở.

Thật muốn biết tên đi quá tốc độ, vượt đèn đỏ đó là ai, trong bụng

dâng lên nỗi sung sướng, trong kiếp đua xe chói lọi của cô lại có thêm

một cái tên, Reventon.

Rượu vào, đầu óc Giản Ninh bắt đầu hỗn loạn, vô số ý đồ xấu nhảy ra,

“Hoan Hoan, hay là cậu vượt qua chiếc Reventon đó, chọc thủng sự kiêu

ngạo của hắn ta, xem hắn ta còn có thể hung hăng càn quẠđược không.”

Nhan Hoan túm lấy ly rượu của Giản Ninh đang chuẩn bị kề lên môi,

“Cậu uống nhiều quá rồi, biết mình làm nghề gì không? Nhìn xem có còn ra dáng cảnh sát giao thông không? Cổ vũ tớ đua xe không phải việc cảnh

sát giao thông nên làm đâu.” Nhan Hoan thay đổi tư thế, dựa lưng vào

thành ghế, gác chân lên, nói: “Lại nói, đó là xe thể thao bản số lượng

hạn chế toàn cầu đấy! Tớ ấy à? Dồn hết sức lực cũng chỉ có thể nhìn đèn

sau của người ta, không theo kịp!”

Mặc dù ngoài miệng nói thế nhưng trong lòng lại hả hê. Sáng nay cô đã ung dung vượt qua xe của hắn. Tên đó gọi là gì nhỉ, Tiêu… Trạch!

“Không vượt được hắn! Hừ!” Giản Ninh hừ nhẹ, “Đừng tưởng tớ không

biết bí mật nho nhỏ của cậu, đừng quên chị đây làm nghề gì, cảnh sát ưu

tú đều có năng lực quan sát khiến người ta kinh ngạc, mà cảnh sát giao

thông ưu tú có thể dễ dàng nhìn ra kỹ thuật của người điều khiển.”

“À!” Nhan Hoan dài giọng, “Xin hỏi chúng ta là bạn bè mới quen được bốn tuần sao?”

Giản Ninh nhìn đồng hồ điện tử trên cổ tay, “Cụ thể là ba tuần lẻ ba tiếng mười lăm phút chín giây.”

“Cũng được, chưa say lắm.” Nhan Hoan nâng ly rượu lên môi.

Đúng vậy, hai người họ thật sự mới chỉ quen nhau ba tuần ba tiếng

mười lăm phút chín giây, nhưng thời gian ngắn ngủi không thể ngăn các cô trở thành bạn bè chí cốt.

Nhan Hoan từ nước ngoài trở về gặp Giản Ninh trên máy bay đến thành

phố T công tác. Chỗ ngồi cạnh nhau, mỉm cười, trò chuyện đơn giản vài

câu, sau đó, máy bay bất ngờ gặp luồng không khí mạnh, lắc lư chòng

chành, trước ngưỡng cửa sinh tử hai người nắm chặt tay nhau. Sau đó, họ

nói đùa với nhau, tại sao ghế bên cạnh lại không phải là một anh đẹp

trai, để có thể sáng tác một khúc nhạc tình yêu trên không trung.

Haiz! Tiếc là một chiếc nhiễm sắc thể không phải Y.

Đêm càng về khuya, không khí trong quán bar lên đến đỉnh điểm, cả

trai lẫn gái quên hết tất cả, Giản Ninh đã say khướt nói năng lộn xộn,

“Hoan Hoan, vì tương lai của tớ, hay là… Cậu giúp tớ đi gặp hắn đi.”



Ve kêu mùa thu, trên sàn đấu kiếm dưới chân núi Bình Sơn, đám đàn ông oai phong lẫm liệt tay cầm kiếm trúc luận bàn kỹ nghệ. Âm thanh của

kiếm va chạm vào nhau đan xen với những tiếng hò hét không ngừng, cảnh

tượng giằng co quyết liệt khiến người ta hăng hái sục sôi.

Tiêu Trạch và Lãnh Ngự Thần có chiều cao ngang nhau, đầu đội mặt nạ

bảo hộ, mặc đồng phục kiếm đạo màu xanh đậm, cầm kiếm trúc trong tay

đứng sóng đôi. Hai người đã quen nhau mười năm, cũng luận bàn mười năm,

nắm rõ điểm mạnh, điểm yếu của đối phương trong lòng bàn tay.

Tỉnh táo, quả quyết vẫn là những từ để chỉ Lãnh Ngự Thần. Động tác

vung kiếm của anh nhanh gọn, tư thế hoàn hảo, thể hiện rõ thần thái võ

sĩ.

So với sự tỉnh táo của anh, hôm nay Tiêu Trạch có vẻ hơi hấp tấp, một người thuộc kiểu bị động ứng chiến như anh lại bất ngờ vung kiếm trước, đánh đòn phủ đầu. Bàn chân trần lướt như đang khiêu vũ, liên tục công

kích, kéo theo những tiếng hét hùng hồn mạnh mẽ lấn át khí thế.

Những động tác tấn công liên tiếp dày đặc dồn Lãnh Ngự Thần tới vạch

giới hạn, tuy ra đòn vừa nhanh vừa tàn nhẫn, nhưng không phát nào đánh

trúng chỗ hiểm.

Thật khiến người ta phát hỏa.

Hai thanh kiếm trúc đụng vào nhau, cách một lớp mặt nạ bảo hộ, con

ngươi lạnh thấu xương đối diện nhau, hai bên chậm rãi điều hòa nhịp

bước, ước lượng xem làm thế nào để cho đối phương một đòn trí mạng, đấu

trí càng phải mạnh hơn cả tấn công trực diện. Tiêu Trạch xông lên, Lãnh

Ngự Thần không lùi lại mà vung kiếm phản kích, bước chân đan vào nhau,

tiếng hò hét uy hiếp cùng với chiêu thức ác liệt, kiếm hướng vào phần

bụng Tiêu Trạch.

Khi Lãnh Ngự Thần đã có lợi thế, Tiêu Trạch không hề lui lại vị trí

ban đầu mà một lần nữa chuyển mình, trực tiếp xoay kiếm phản công, đáp

lại anh là một động tác bất ngờ vô cùng dũng mãnh, kiếm dừng lại cách cổ họng ba phân, Lãnh Ngự Thần giương mắt, kiếm trúc của Tiêu Trạch đã ở

ngay trên dụng cụ bảo hộ của anh.

Tiêu Trạch buông kiếm trúc, lơ đãng nói: “Luyện tập thôi mà, làm gì nghiêm túc thế.”

“Người nghiêm túc là


pacman, rainbows, and roller s