nằm ở kia kìa.”
“Cậu ấy sẽ không tỉnh dậy bây giờ đâu.”
Mặt Lạnh đã thức giấc từ nãy, muốn đi vệ sinh nhưng cố nhịn, nằm trên chiếc sofa nhỏ bất động. Anh ta biết bản thân không thể tỉnh dậy vào thời khắc này. Đều là đàn ông với nhau, anh ta cần giữ thể diện cho lão đại.
Ở phòng ngoài, thấy Cẩm Hi mãi vẫn không ra, Châu Tiểu Triện liền rón rén đi tới khép cửa, sau đó quay về chỗ ngồi, làm việc với tâm trạng phấn chấn.
Còn Lải Nhải vẫn nằm úp mặt xuống bàn… Là một chuyên gia giám định dấu vết, nhãn lực và thính lực của anh ta nhạy bén hơn người bình thường. Anh ta phát hiện bản thân hình như đã nghe được âm thanh không nên nghe thì phải. Anh ta vô cùng xúc động, băn khoăn không biết có nên tiết lộ với Châu Tiểu Triện và Mặt Lạnh hay không?
Không! Anh ta phải giữ bí mật cho lão đại và Tiểu Bạch mới được. Trời ơi, anh ta sắp không chịu nổi rồi, tại sao lại bắt anh ta biết chuyện này cơ chứ?
Chín giờ sáng. Ba đối tượng tình nghi được mời về Cục Công an tỉnh. Tuy nhiên, bọn họ không tới đội hình sự, mà đến phòng thẩm vấn của đội trị an. Cảnh sát mời bọn họ với lý do “hợp tác điều tra” chứ không nhắc tới vụ giết người hàng loạt.
Phía cảnh sát làm vậy là vì chưa xác định được nghi phạm lớn nhất nên không thể tiết lộ quá nhiều với họ. Hơn nữa đây chỉ là một động thái thăm dò mà thôi.
Giáo sư tâm lý tội phạm Hứa Nam Bách cũng vừa vặn tới nơi. Cục phó đích thân đưa anh ta đi giới thiệu với tổ Khiên Đen. Từ trước đến nay, Hàn Trầm đều không quan tâm đến chuyên gia hay giáo sư, anh lịch sự bắt tay Hứa Nam Bách rồi quay về công việc của mình. Phản ứng của Mặt Lạnh cũng giống anh, chỉ có Lải Nhải và Châu Tiểu Triện là nhiệt tình, vừa rót trà vừa hàn huyên, tạo ra bầu không khí thoải mái. Cẩm Hi chỉnh lý lại hồ sơ vụ án rồi đưa cho anh ta.
Khi Hứa Nam Bách thốt ra từ “tiểu sư muội”, tất cả mọi người trong đó có Hàn Trầm đều đổ dồn ánh mắt về phía hai người. Hứa Nam Bách thấy vậy mỉm cười: “Ngành tâm lý tội phạm của chúng tôi vốn ít người, có trình độ càng hiếm hoi. Coi như tôi đã nhận sư muội này rồi”.
Bên ngoài phòng thẩm vấn, các thành viên tổ Khiên Đen và Hứa Nam Bách quan sát đối tượng tình nghi qua tấm kính thẫm màu.
Người thứ nhất tên Kim Lan Hanh, 32 tuổi, còn độc thân, là Tổng Giám đốc một doanh nghiệp tư nhân, cũng là con trai duy nhất của Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty. Anh ta có tướng mạo bình thường, thân hình cao lớn, mặc bộ comple phẳng lì, phụ kiện như đồng hồ, giày da, ca táp đều là hàng hiệu. Tuy nhiên, nước da ngăm đen, giọng nói thô lỗ và ánh mắt của anh ta khiến Cẩm Hi có cảm giác không ăn nhập, tựa hồ anh ta chỉ là một tên nhà giàu mới nổi.
Tư liệu Châu Tiểu Triện vừa mang đến đã chứng thực điều này: Bố Kim Lan Hanh làm nghề buôn bán vật liệu xây dựng, mười mấy năm trước mới phát tài. Lúc anh ta còn nhỏ, gia đình rất nghèo khó. Ba tháng trước, vì vi phạm luật giao thông một cách nghiêm trọng, anh ta bị cảnh sát giao thông tạm giam năm ngày. Hai tháng qua, anh ta cũng pham luật mấy lần và phải nộp tiền phạt, nhưng tình hình không mấy nghiêm trọng. Ngoài ra, Kim Lan Hanh có mối quan hệ với nạn nhân thứ hai. Camera giám sát ghi được hình ảnh anh ta đi đón cô gái tan ca. Anh ta lái một chiếc Porsche Cayenne màu đen, phù hợp với chi tiết đối tượng tình nghi đi xe SUV.
“Ngoài ra…” Châu Tiểu Triện đóng tập tài liệu: “Anh ta còn đứng tên nhiều bất động sản, bao gồm hai ngôi biệt thự riêng”.
Mọi người đều im lặng quan sát Kim Lan Hanh. Bên trong, người cảnh sát phụ trách thẩm vấn hỏi anh ta: “Anh có quen Diệp Tưởng Tình không?”. Diệp Tưởng Tình là tên nạn nhân thứ hai.
Kim Lan Hanh ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Tôi không có ấn tượng về cái tên này”.
Người cảnh sát ném tấm ảnh chụp từ camera giám sát lên bàn: “Ngày 3 tháng 8, camera dưới tòa nhà làm việc của cô ấy ghi lại được hình ảnh xe của anh đón cô ấy tan sở, anh còn nói không quen biết người ta?”.
Kim Lan Hanh lộ vẻ kinh ngạc, cầm tấm ảnh lên xem: “Hình như cũng có chút ấn tượng. Nhưng mà tôi có rất nhiều bạn bè và tiếp xúc với nhiều người trong công việc, làm sao tôi có thể nhớ hết. Đồng chí cảnh sát, cô ấy có vấn đề gì à?”.
Ở phòng bên này, Hứa Nam Bách lên tiếng: “Anh ta đang nói dối”.
Cẩm Hi gật đầu. Đúng thế, vẻ mặt của Kim Lan Hanh rất không tự nhiên. Ngoài ra, hơn một tháng trước, anh ta đến tận công ty đón một cô gái xinh đẹp, làm gì có chuyện không có ấn tượng cơ chứ?
Người cảnh sát không trả lời câu hỏi của Kim Lan Hanh, mà tiếp tục truy vấn: “Vào thứ Sáu tuần trước tức ngày 11 tháng 9, trong khoảng thời gian từ bảy đến chín giờ tối anh làm gì, ở đâu?”. Đây là thời điểm nạn nhân thứ ba Châu Tự Cẩm bị mất tích.
“Để tôi nghĩ xem nào… Thứ Sáu à? Hôm đó, hết giờ làm là tôi về nhà ngay.” Kim Lan Hanh đáp.
“Anh ở nhà suốt cả buổi tối sao?”
“Đúng thế.”
“Buổi tối ngày cuối tuần, anh một mình ở nhà làm gì? Điều này không giống tác phong của một ông chủ độc thân như anh.” Người cảnh sát từ tốn hỏi.
Kim Lan Hanh cười cười: “Đồng chí cảnh sát, bình thường tôi phải quản lý cả một doanh nghiệp, khá là vất vả. Cuối tuần, tôi chỉ muốn ở
