Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326951

Bình chọn: 9.00/10/695 lượt.

áng chú ý nhất của anh ta là điệu nhảy và biểu hiện tràn đầy tình cảm trong quá trình đọc thơ. Tuy tôi không biết tại sao anh ta lại có tâm trạng đó, nhưng tình cảm của anh ta vô cùng mãnh liệt và chân thành. Logic trước sau của bài thơ cũng rất rõ ràng.

Tôi từng nói, một tên biến thái thật sự thường không có tình cảm. Hắn không cảm nhận được tình cảm của con người nên mới tê liệt cảm giác, thiếu sự đồng tình. Bình thường, hắn có thể đóng giả làm người có tấm lòng như đi làm từ thiện, bày tỏ sự bi thương gì đó, nhưng hắn không thể biểu hiện đến mức độ mãnh liệt và có cá tính riêng như Tưởng Tử Dịch. Nếu cố tình làm, hắn sẽ biến thành máy móc, cũng rất bức bối.

Hơn nữa, theo lời của những người khách ở hộp đêm, Tưởng Tử Dịch thường xuyên như vậy. Một tên giết người biến thái muốn đóng giả làm người có tình cảm mãnh liệt còn khó hơn lên trời. Hắn cũng không cần thiết làm vậy. Liệu các anh từng gặp tên biến thái giết người nào thể hiện bản thân như một thằng điên trước mặt công chúng chưa? Bọn họ đều không muốn tỏ ra khác người bình thường, rất biết cách che giấu bản thân. Nếu nhắc đến điên khùng, Tưởng Tử Dịch là giả vờ điên, còn tên biến thái giết người là tâm lý méo mó thật sự.”

“Tư Đồ Dập thì sao?” Mặt Lạnh hỏi.

“Căn cứ vào tình hình trước mắt, Tư Đồ Dập hoàn toàn phù hợp với mọi điều kiện của đối tượng tình nghi như đẹp trai, lịch sự, độc thân, nhiều tiền, thời niên thiếu gia đình xảy ra biến cố, từng xung đột với cảnh sát. Anh ta có đặc điểm âm thầm tìm kiếm con mồi. Tối nay, anh ta không hề gây sự chú ý của mọi người, đến và rời khỏi hộp đêm một cách lặng lẽ. Anh ta cũng có giác quan nhạy bén, phát hiện tôi và Hàn Trầm khác mọi người.” Cẩm Hi nói. “Liệu anh ta có phải là hung thủ mà chúng ta đang tìm kiếm hay không, vẫn cần tiếp tục chứng thực. Nhưng theo tình hình khách quan hiện tại, anh ta là người duy nhất ở thành phố Lam phù hợp với chân dung tội phạm. Giống như câu nói của Conan Doyle(*)…”

(*) Arthur Conan Doyle là một nhà văn người Scotland nổi tiếng với tiểu thuyết trinh thám Sherlock Holmes, tác phẩm được cho là một sáng kiến lớn trong lĩnh vực tiểu thuyết trinh thám. (Mọi chú thích trong cuốn sách này đều là của người dịch.)

Cô quay sang Hàn Trầm, phát hiện khóe miệng anh cười cười: “Loại trừ mọi nhân tố không thể, kết quả còn lại dù khó tin thì cũng là sự thật”.

Buổi tối hôm đó, cả ba đối tượng tình nghi lại được mời về cơ quan công an. Kim Lan Hanh bị cảnh sát chặn lại khi một mình rời khỏi hộp đêm. Hôm nay, anh ta chẳng có thu hoạch gì, thấy cảnh sát đột ngột xuất hiện, anh ta giật mình kinh ngạc, ủ rũ đi theo họ. Tưởng Tử Dịch bị cảnh sát gọi đi trong khi đang ôm ấp một người phụ nữ trên xe ô tô. Về phần Tư Đồ Dập, khi cảnh sát đến ngôi biệt thự của anh ta, anh ta đang cùng một cô gái uống rượu vang, nhảy điệu van.

Tại phòng thẩm vấn vào lúc một giờ sáng, người đầu tiên bị hỏi chuyện vẫn là Kim Lan Hanh. Nhìn anh ta qua tấm kính thẫm màu, Cẩm Hi vừa buồn cười, vừa có chút áy náy. Cô nói với Hàn Trầm: “Chúng ta cùng thẩm vấn anh ta

Hàn Trầm gật đầu. Hai người đi vào phòng. Nhìn thấy Cẩm Hi, Kim Lan Hanh biến sắc mặt trong giây lát.

Cẩm Hi nở nụ cười nhã nhặn: “Xin lỗi Kim thiếu, vừa rồi do công việc yêu cầu nên tôi mới làm vậy”.

Kim Lan Hanh hơi đỏ mặt. Vài giây sau, anh ta đáp: “Không sao, người dân chúng tôi đương nhiên hết lòng ủng hộ công việc của các đồng chí cảnh sát”.

“Chúng ta bắt đầu thôi.” Hàn Trầm nói xen ngang. “Tên họ của anh?”

Lần này, Hàn Trầm đi thẳng vào vấn đề, cho biết lý do điều tra anh ta là vì liên quan đến một vụ án giết người. Có lẽ do thần sắc của Hàn Trầm vô cùng lạnh lẽo, khí thế bức người nên Kim Lan Hanh tỏ ra thành thật, anh ta còn khai báo tại sao lần trước mình lại giấu giếm: “Chắc đồng chí nữ cảnh sát này cũng thấy rồi, tôi thường kết bạn ở hộp đêm đó. Nhưng người trong giới chúng tôi có một quy tắc ngầm là âm thầm lặng lẽ, để tránh gây phiền phức. Tối ngày 11 tháng 9 mà các anh đề cập, tôi ở cùng bạn gái quen ở hộp đêm nên mới không nhắc tới”.

Hàn Trầm và Cẩm Hi đưa mắt nhìn nhau. Hàn Trầm hỏi: “Đối phương tên gì?”.

Kim Lan Hanh ho khan một tiếng, khai ra hai tên người phụ nữ. Bên ngoài phòng thẩm vấn, các thành viên tổ Khiên Đen hết nói nổi, Lải Nhải hạ giọng: “Người này chẳng biết xấu hổ là gì cả”.

Cuộc thẩm vấn Kim Lan Hanh nhanh chóng kết thúc. Hàn Trầm nói với anh ta: “Anh hãy đi làm thủ tục, lát nữa sẽ có xe cảnh sát đưa anh về nhà”.

Kim Lan Hanh xua tay: “Không cần đâu, tôi tự bắt taxi là được”. Nói xong, anh ta đứng dậy, đồng thời lếc Cẩm Hi một cái.

“Đồng chí nữ cảnh sát, tôi có thể hỏi cô một câu không?”

Cẩm Hi mỉm cười với anh ta, cất giọng đặc biệt ôn hòa: “Có vấn đề gì Kim thiếu cứ hỏi đi”.

“Cô có bạn trai chưa?”

Cẩm Hi hơi bất ngờ. Cô vừa định trả lời, Hàn Trầm ngồi bên cạnh ném cây bút xuống bàn, ngẩng đầu nhìn Kim Lan Hanh: “Anh thử nói xem?”.

Kim Lan Hanh: “Hả?”. Anh ta hết nhìn Hàn Trầm lại quay sang Cẩm Hi, khóe mắt vụt qua tia ngại ngùng. Sau đó, anh ta lặng lẽ đi ra ngoài, cùng một người cảnh sát rời khỏi Cục Công


XtGem Forum catalog