XtGem Forum catalog
Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326994

Bình chọn: 10.00/10/699 lượt.

vẫn giữ bộ dạng thản nhiên, nhưng trên thực tế toàn thân đầy cảnh giác. Ngộ nhỡ Kim Lan Hanh hất nước vào người, cô sẽ lập tức né tránh.

Nào ngờ, Kim Lan Hanh trầm tư trong giây lát, không tức giận mà chỉ lắc đầu: “Tiểu Triện, em nói như vậy là không đúng rồi. Những người đàn ông ở đây đều có tiền, nhưng chẳng mấy ai thật lòng như tôi. Tôi không chịu mời Carnival thì có gì không đúng? Tôi và em chẳng quen biết, tự nhiên vung tiền bừa bãi, nếu đổi lại là em, em có bằng lòng không? Phải đặt mình trong hoàn cảnh người khác chứ em gái. Tất nhiên, tôi phải thấy sự chân thành của em, mới có thể tiêu tiền vì em, có đúng không?”.

Phân tích của anh ta khiến Cẩm Hi không biết nói gì hơn. Thấy cô im lặng, có lẽ lòng tự trọng cũng bị tổn thương nên Kim Lan Hanh đứng dậy: “Nếu đã bất đồng quan điểm, tôi đành coi như chúng ta không có duyên phận. Chúc em chơi vui vẻ!”. Nói đến mức này mà Cẩm Hi vẫn không giữ lại, anh ta đành bỏ đi.

Cẩm Hi mỉm cười, quay đầu gọi anh ta: “Khoan đã, Kim Lan Hanh, tôi có mấy vấn đề muốn hỏi anh”.

Kim Lan Hanh vẫn giữ thái độ lịch sự: “Tiểu Triện cứ hỏi đi”.

“Anh có thích môn thể thao nhảy bungee hay nhảy dù không?”

Kim Lan Hanh lắc đầu: “Không. Tôi thích những môn thể thao nhẹ nhàng như chơi golf và bơi lội hơn”.

Cẩm Hi nở nụ cười ngọt ngào với anh ta, đồng thời vẫy tay: “Được rồi, chào anh”.

Kim Lan Hanh có chút nghi hoặc, cũng không đành lòng, đi một đoạn vẫn quay đầu. Chờ anh ta đi xa, Cẩm Hi mới nhảy xuống, cầm cốc đồ uống đi về phía Hàn Trầm.

Lúc này, cô đã cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc bộ váy màu xanh lam. Thân hình cô uyển chuyển sinh động, đôi mắt đen lấp lánh dưới ánh đèn, khóe mắt cong cong, lộ vẻ vừa thông minh, lanh lợi đắc ý.

Hàn Trầm mỉm cười, dõi theo hình bóng của cô. Cẩm Hi đảo tròng mắt, quan sát xung quanh rồi từ tốn mở miệng: “Anh chàng đẹp trai, tôi có thể ngồi ở đây không?”.

“Có thể.”

Cẩm Hi đã sớm bài xích và phản cảm với nơi trông có vẻ tao nhã cao quý nhưng thực chất bẩn thỉu này, thế là cô ngồi thẳng vào lòng Hàn Trầm. Anh liền khoác vai cô một cách tự nhiên.

Hai người yên lặng một lúc, Cẩm Hi chợt nhớ ra một vấn đề quan trọng. Thôi xong rồi, cô quên mất trên người mình và Hàn Trầm đều có gắn camera, mà đầu kia ngoài Châu Tiểu Triện và Mặt Lạnh còn có cả Lải Nhải.

Trong xe ô tô, chứng kiến cảnh hai người ôm nhau, Mặt Lạnh và Châu Tiểu Triện đều lặng thinh. Lải Nhải cố nhịn một lúc, không chịu nổi lên tiếng: “Lão đại và Tiểu Bạch đóng kịch giống thật đấy, đúng là có kinh nghiệm quá đi mất”.

Mặt Lạnh: “… Ừ.” Châu Tiểu Triện phụ họa: “Đúng thế”.

Trong hộp đêm, ánh đèn nhấp nháy, ngày càng nhiều đôi nam nữ bước ra sàn nhảy, tiếng nhạc cũng trở nên dồn dập hơn. Cẩm Hi đảo mắt một vòng, thấy các đôi nam nữ khác đang ngồi ở bàn uống nước, thì thầm to nhỏ, còn có một vài cô gái vô cùng xinh đẹp ngồi giữa mấy người đàn ông, trò chuyện vui vẻ. Tuy nhiên, cả đại sảnh không xuất hiện bất cứ hình ảnh đáng xấu hổ nào, mọi người đều quần áo chỉnh tề, thái độ lịch sự.

“Em có thu hoạch gì không?” Hàn Trầm nói nhỏ bên tai cô.

“Có. Qua cuộc nói chuyện vừa rồi, em cũng đã gặt hái tương đối.”

Ở đây tai vách mạch rừng, Hàn Trầm không tiện hỏi nhiều.

Cẩm Hi thì thầm: “Nếu coi nơi này chỉ là chốn uống rượu trò chuyện, nó chính là quán bar. Còn nếu anh coi nó là nơi tìm kiếm những cuộc gặp gỡ bất ngờ, hay cung cấp những người phụ nữ tươi mới, thì nó sẽ là như thế”.

“Ừ.”

“Trước kia ở Bắc Kinh anh đã từng đến những nơi như thế này chưa Hàn thiếu?” Cẩm Hi cười cười hỏi anh. Hàn Trầm nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm.

Anh đột nhiên di chuyển tay xuống thắt lưng Cẩm Hi, véo cô một cái ở chỗ mọi người không nhìn thấy. Cẩm Hi nhói đau, nhưng không thể có phản ứng mạnh, chỉ trừng mắt với anh.

“Em thử nói xem? Liệu bạn gái trước đây của anh có cho anh đi hay không?”

Cẩm Hi cười tủm tỉm. Đúng lúc này, sàn nhảy bỗng vang lên âm thanh huyên náo, hai người liền quay đầu về hướng đó.

Một người phụ nữ ở bên cạnh cười nói: “Ồ, là Tưởng điên khùng”. Người đàn ông khác cất giọng khinh miệt: “Anh ta đúng là điên thật, tưởng nơi này là quán bar hay sao?”.

Hộp đêm đang phát một b㮠nhạc có tiết tấu rất nhanh, Tưởng Tử Dịch hôm qua chỉnh tề lịch sự bây giờ đang điên cuồng lắc lư trong sàn nhảy, thu hút sự chú ý của mọi người. Không chỉ Cẩm Hi, ba thành viên tổ Khiên Đen ở bên ngoài cũng suýt rớt cằm khi chứng kiến bộ dạng của Tưởng Tử Dịch. Vì anh ta nhảy rất nhập tâm, cũng rất chuyên nghiệp. Anh ta đã tháo kính, để lộ gương mặt trắng trẻo, thân hình lắc lư theo điệu nhạc, động tác vừa bạo dạn vừa gợi cảm.

Khách của hộp đêm phần lớn là có địa vị trong xã hội, đều tỏ ra nghiêm chỉnh, làm gì có ai suồng sã như anh ta. Rất nhiều người dõi theo Tưởng Tử Dịch như thể xem trò vui, nhưng anh ta không hề bận tâm, nhảy càng cuồng nhiệt hơn. Ngay sau đó, một cô gái tiến vào sàn nhảy, bắt đầu vũ điệu quấn quýt đầy thách thức, khiến mọi người ồ lên tán thưởng.

“Anh ta chẳng biết ngại là gì.” Cẩm Hi cảm thán. Hàn Trầm nhìn chằm chằm Tưởng Tử Dịch, sắc mặt không chút biểu cảm.

Điệu nhạc sôi nổi kết thúc