i!”.
Hàn Trầm dừng bước, ngoảnh đầu lại nhìn cô.
Bạch Cẩm Hi đột nhiên cảm thấy hơi ấm ức. Cô bây giờ như cá mắc cạn, nhưng làm sao có thể chủ động mở miệng nhờ vả người đàn ông kia đỡ cô? Con người sống trên đời cần phải có cốt khí.
Nhưng cô xuống bằng cách nào đây?
Gọi điện bảo Châu Tiểu Triện đến thì mất mặt quá! Các đồng nghiệp mà biết chuyện sẽ cười thối mũi cho mà xem.
Đang băn khoăn không biết mở miệng thế nào, Bạch Cẩm Hi chợt thấy anh giơ hai tay về phía mình.
“Nhảy xuống đi!”
Cô hơi bất ngờ, trong khi anh vẫn tỏ ra bình tĩnh. Chuyện này liệu có được không?
“Anh sẽ đỡ tôi sao?” Cô nửa tin nửa ngờ.
“Ừ!” Anh đáp ngắn gọn.
Bạch Cẩm Hi cũng không khách sáo mà quan sát vị trí của anh, chuẩn bị nhảy xuống.
“Tôi nhảy đây, anh nhớ đỡ tôi đấy!” Cô không quên dặn dò: “Tôi mà bị ngã gãy chân không thể phá án, người chịu tổn thất sẽ là quần chúng nhân dân đấy”.
“Rốt cuộc cô có nhảy hay không?” Hàn Trầm liền cắt lời.
Bạch Cẩm Hi ngậm miệng, hít một hơi sâu, nhắm mắt nhảy xuống chỗ anh đang đứng.
Cảm giác mất thăng bằng khiến đôi chân cô mềm nhũn. Cô nghe thấy tiếng thở bởi vì sợ hãi mà trở nên dồn dập của mình.
Nhưng ngay sau đó, một đôi tay rắn chắc đỡ lấy người cô, chấm dứt tình trạng rơi tự do. Hai chân cô còn chưa kịp chạm đất, cả người đã bị anh ôm vào lòng. Hơn nữa, so với Châu Tiểu Triện, người đàn ông này còn vững chãi gấp tỷ lần.
Bạch Cẩm Hi thở phào nhẹ nhõm, lập tức mở mắt.
Đập vào mắt cô đầu tiên là cổ áo sơ mi đen của người đàn ông. Vì hai thân thể gần kề nên cô cảm nhận rõ ràng hơi nóng tỏa ra từ người anh, có cả mùi mồ hôi pha lẫn mùi thuốc lá, nhưng không khó ngửi chút nào.
“Được rồi.” Giọng nói trầm thấp, tựa hồ mang âm điệu vỗ về của anh vang lên trên đầu cô.
Cô không nghe nhầm đấy chứ? Anh đang vỗ về cô ư?
Bạch Cẩm Hi vô thức ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải đôi mắt sâu hun hút đang nhìn cô chăm chú của Hàn Trầm. Vì hai người cách nhau rất gần nên vào một khoảnh khắc, Bạch Cẩm Hi có chút ngơ ngẩn.
Ánh mắt anh tựa hồ cũng sững lại trong giây lát.
Bạch Cẩm Hi vốn định nói lời cảm ơn nhưng vì bị anh ôm đến mức không thoải mái, nên khi cô mở miệng lại thành giọng điệu vô lại, chế giễu: “Sao thế? Anh không nỡ buông tay à?”.
Vừa dứt lời, Hàn Trầm liền ném thẳng cô xuống đất.
“Anh!” Bạch Cẩm Hi lồm cồm đứng lên.
Hàn Trầm đã quay người đi xuống cầu thang: “Nỡ hay không cũng chẳng đến lượt cô”.
Bạch Cẩm Hi: “Hừ!”.
Tại tòa nhà số 5 ngõ Đạo Nam, địa điểm xảy ra vụ án.
Bên dưới đã đỗ mấy chiếc xe cảnh sát, vài người cảnh sát khu vực gật đầu với Bạch Cẩm Hi. Cô đi nhanh lên tầng trên, Hàn Trầm đi đằng sau, sự xuất hiện của anh thu hút sự chú ý của mọi người.
Tới hiện trường vụ án ở tầng ba, Bạch Cẩm Hi liền gặp Châu Tiểu Triện đi ra ngoài. Cậu ta hơi kinh ngạc khi thấy Hàn Trầm nhưng không thắc mắc mà cất giọng nặng nề: “Nạn nhân tên Kỷ Nhã Hinh, 26 tuổi, cũng là nhân viên bán hàng ở trung tâm thương mại. Công cụ và thủ đoạn gây án giống hệt vụ trước. Trên người Kỷ Nhã Hinh cũng xuất hiện vết thương như vết bầm tím, sưng tấy, còn nặng hơn nạn nhân đầu tiên”.
Bạch Cẩm Hi và Hàn Trầm đi vào nhà. Bên trong ngổn ngang, nạn nhân đang ngồi ở phòng ngủ khóc thút thít.
“Chúng ta gộp hai vụ lại cùng điều tra.” Bạch Cẩm Hi cất giọng nghiêm nghị: “Đây là vụ án cưỡng hiếp hàng loạt đối với nhân viên bán hàng của trung tâm thương mại”.
Hàn Trầm lại quay sang nhìn Bạch Cẩm Hi. Sau đó, anh buông tay, lùi lại phía sau một bước.
Bạch Cẩm Hi trừng mắt với Hàn Trầm, chỉnh lại áo xống rồi mới ngoảnh đầu nói với Từ Tư Bạch: “Sao anh lại đến đây?”.
Từ Tư Bạch là bác sĩ pháp y cấp cao, bình thường chỉ có mặt tại hiện trường xảy ra án mạng. Dưới ánh nắng chói chang, anh đứng thẳng người, cặp chân mày vẫn nhíu chặt.
“Hôm nay chẳng có việc gì nên anh đến đây xem thế nào.” Anh đáp.
Bạch Cẩm Hi gật đầu: “Là vụ cưỡng hiếp, cũng hơi khó nhằn”.
Lúc này, Từ Tư Bạch đã đi đến trước mặt, cúi đầu nhìn cô: “Em khóc đấy à?”.
Bạch Cẩm Hi chẳng biết nói sao nữa. Tại sao hôm nay người nào cũng quan tâm đến viền mắt của cô thế nhỉ?
Cô cười cười, đáp: “Không phải đâu, chắc anh nhầm rồi”.
Từ Tư Bạch im lặng nhìn cô. Một lúc sau, anh mỉm cười, không tiếp tục đề tài này mà dõi mắt ra sau lưng Bạch Cẩm Hi: “Vừa rồi là ai vậy? Sao em lại đối chọi với người ta?”.
Bạch Cẩm Hi cũng quay đầu, nhưng đằng sau không còn một bóng người, Hàn Trầm đã lặng lẽ bỏ đi từ bao giờ. Cô thở dài: “Một lời khó nói rõ”.
Một tiếng sau, tại căn hộ xảy ra vụ án trên tầng hai, Bạch Cẩm Hi đứng ngoài ban công, phóng tầm mắt ra xa.
Khu phố cổ gồm những ngôi nhà thấp san sát, đan chéo vào nhau, trông như một bàn cờ hỗn loạn, ảm đạm dưới ánh mặt trời. Nhưng nơi này cũng bao gồm cả khu kinh tế trọng điểm được chính quyền thành phố tạo mọi điều kiện phát triển. Do đó, vòng ngoài được xây dựng vô số tòa cao ốc. Hai yếu tố cũ kỹ và hiện đại cùng tồn tại song song, Bạch Cẩm Hi nhìn mãi rồi cũng thấy thuận mắt.
Từ Tư Bạch tháo găng tay, đẩy cửa đi ra ban công, đứng cạnh cô.
“Có phát hiện gì không anh?” Cô hỏi.
Từ Tư Bạch lắc đầu: “Là một ngư