nh! Ngày nắng tặng măng cụt, lễ mỏng tình ý sâu”.
Khóe miệng Từ Tư Bạch lại một lần nữa để lộ ý cười. Anh vốn có nước da trắng, diện mạo thanh tú, nên bây giờ dù đứng dưới bóng cây, nụ cười ấm áp của anh vẫn khiến Bạch Cẩm Hi hơi lóa mắt.
Cô vỗ vỗ mặt ghế bên cạnh mình: “Anh đứng đó làm gì?”.
Từ Tư Bạch liền chui vào xe, ngồi bên cạnh cô. Trong xe bật điều hòa mát mẻ, Bạch Cẩm Hi nhanh chóng giải quyết xong hai quả măng cụt, lại uống vài ngụm trà sữa, thỏa mãn tựa vào thành ghế phía sau.
Từ Tư Bạch vốn là một người yên tĩnh. Anh đặt hai tay lên đầu gối, dõi mắt về phía trước, không nói một lời.
Một lúc sau, Bạch Cẩm Hi mở miệng: “Mấy ngày trước, em đã nằm mơ…”, ngừng vài giây, cô nói nhỏ: “Chắc anh cũng biết, từ trước đến nay em chưa nằm mơ bao giờ”.
“Ừ. Em mơ thấy gì?”
Bạch Cẩm Hi im lặng.
Cảnh tượng trong giấc mơ lại một lần nữa hiện tra trong đầu cô: Thác nước nằm trong khu rừng, người đàn ông mắt ngấn lệ, tên giết người đáng sợ, còn cả nụ hôn điên cuồng và nỗi bi thương tràn ngập.
Cô cười cười, trả lời: “Cụ thể thế nào em cũng không nhớ rõ, nhưng em cảm thấy có liên quan đến chuyện trước kia”. Cô quay sang hỏi anh: “Từ Tư Bạch, anh thử nói xem, có phải trí nhớ của em đang dần hồi phục hay không?”.
Từ Tư Bạch nhất thời im lặng. Anh nhìn cô bằng ánh mắt bình tĩnh và ôn hòa: “Cuộc đời mà không có ký ức là một khiếm khuyết, chắc chắn em sẽ hồi phục trí nhớ”.
Rất hiếm khi thấy anh dùng ngữ khí trang trọng như vậy để nhấn mạnh điều gì đó, Bạch Cẩm Hi mềm lòng trong giây lát, sống mũi cay cay.
Hai người lặng thinh. Từ Tư Bạch nhìn cô chăm chú, ánh mắt sáng ngời.
Bạch Cẩm Hi bỗng cảm thấy mất tự nhiên. Cô quay đầu về phía trước, cười cười: “Được rồi, em ngủ một lát. Cả đêm qua mới được chợp mắt ba tiếng đồng hồ, buồn ngủ chết đi được”.
“Ừ.” Anh đáp: “Em cứ nghỉ ngơi đi, anh đi đây!”.
“Em không tiễn. Lần sau, anh đừng đến đây nữa, thời tiết quá nóng bức.” Bạch Cẩm Hi dõi theo bóng lưng Từ Tư Bạch cho đến khi anh đi xa.
Cô nhắm mắt, trong lòng niệm thầm: Nằm mơ đi, nằm mơ đi!
Cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nhưng đáng tiếc, cô ngủ rất say, ngay cả một con muỗi cũng không mơ thấy.
Buổi tối muộn. Cả thành phố trở nên yên tĩnh, khu phố cổ đèn điện lác đác, thỉnh thoảng mới có người qua lại. Phần lớn người dân đã chìm vào giấc ngủ, không bận tâm đến chuyện bên ngoài.
Hàn Trầm ngồi trong tiệm tạp hóa nhỏ của Tư Tư, đầu ngón tay vẫn kẹp điếu thuốc. Anh dõi mắt về phía chiếc xe cảnh sát đỗ im lìm ở cuối ngõ qua màn đêm dày đặc.
Tư Tư từ gian trong đi ra ngoài. Lúc này, Hàn Trầm đang ngồi vắt chân trên chiếc ghế mây, một tay đặt lên thành ghế, một tay kẹp điếu thuốc. Từ người anh tỏa ra khí chất lạnh lùng, nghiêm nghị khó tiếp cận.
Anh giống như người đàn ông thuộc về bóng đêm.
Tư Tư đi đến bên Hàn Trầm, cười nói: “Cuối cùng Đậu Đậu cũng ngủ rồi”. Cô thuận theo ánh mắt anh, nhìn chiếc xe cảnh sát: “Những người cảnh sát đó vẫn đang phải trực đêm à? Đúng là không dễ dàng”.
“Đây vốn là công việc của họ.” Hàn Trầm đáp.
Tư Tư: “Anh Hàn, anh đã giải quyết xong việc riêng chưa? Bao giờ anh mới quay về thành phố Lam?” Thành phố Lam là thủ phủ của tỉnh K, cũng là nơi đặt trụ sở Công an tỉnh.
“Đợi vụ án này giải quyết xong, tôi sẽ quay về.:
“Vâng.”
Hàn Trầm hít một hơi thuốc, hỏi: “Bao giờ em đổi công việc? Khu vực này an ninh không tốt lắm, vì con trai, em cũng nên chuyển nhà đi”.
Tư Tư mỉm cười: “Em hiểu. Khi nào tiết kiệm đủ tiền, em sẽ chuyển nhà”.
Hàn Trầm nhìn cô: “Tôi có thể giúp em”.
Tư Tư trầm mặc trong giây lát, sau đó lắc đầu: “Anh Hàn, anh đã giúp mẹ con em nhiều rồi. Cảm ơn anh, anh là người tốt, em không thể tiếp tục làm phiền anh nữa”.
Hàn Trầm chỉ hơi gật đầu, không nói thêm điều gì. Anh hơi khép mi, tiếp tục hút thuốc rồi dõi mắt về phía xa xa.
Bắt gặp bộ dạng này của anh, Tư Tư cảm thấy một nỗi buồn vô cớ. Có lẽ bởi vì một người đàn ông trẻ trung chính trực như vậy lại cô độc trong đêm đen. Sự trầm mặc, yên tĩnh của anh khiến bất cứ người phụ nữ nào cũng cảm thấy không đành lòng.
Tư Tư ngẫm nghĩ, cười nói: “Có anh ở đây giúp đỡ, chắc chắn vụ án của Tiểu Phi sẽ được giải quyết nhanh thôi…” Cô còn chưa dứt lời, khóe mắt Hàn Trầm đột nhiên trở nên lạnh lẽo, anh hoàn toàn không nghe thấy cô nói gì.
Tư Tư liền quay về hướng đó. Dưới ánh đèn đường tù mù, một bóng người nhanh chóng mở cửa xe cảnh sát, nhảy xuống, chạy về phía trước. Mặc dù trời tối nhưng Tư Tư vẫn nhận ra đó chính là Bạch Cẩm Hi.
Trên chiếc xe đằng sau, hai người cảnh sát còn lại tỏ ra căng thẳng. Một người lập nổ máy, người kia cũng chính là Châu Tiểu Triện nhảy xuống xe, nói to vào máy bộ đàm: “Dãy nhà số 5 ngõ Đạo Nam lại xảy ra vụ án cưỡng hiếp. Tôi xin nhắc lại, vừa rồi nhận được điện thoại báo án, nói dãy nhà số 5 ngõ Đạo Nam xảy ra vụ cưỡng hiếp. Tất cả mọi người hãy đến hiện trường ngay lập tức!”.
Tư Tư kinh ngạc ôm miệng. Khi cô quay đầu, Hàn Trầm đã đứng dậy, ném mẩu thuốc xuống đất rồi lao ra ngoài.
Bầu trời không có trăng, chỉ một màu đen như hũ nút, con ngõ nhỏ hun hút như trong cơn mộng mị.
Bạch Cẩm