Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323594

Bình chọn: 9.00/10/359 lượt.

Trầm đã quay người đi xuống cầu thang: “Nỡ hay không cũng chẳng đến lượt cô”.

Bạch Cẩm Hi: “Hừ!”.

Tại tòa nhà số 5 ngõ Đạo Nam, địa điểm xảy ra vụ án.

Bên dưới đã đỗ mấy chiếc xe cảnh sát, vài người cảnh sát khu vực gật đầu với Bạch Cẩm Hi. Cô đi nhanh lên tầng trên, Hàn Trầm đi đằng sau, sự xuất hiện của anh thu hút sự chú ý của mọi người.

Tới hiện trường vụ án ở tầng ba, Bạch Cẩm Hi liền gặp Châu Tiểu Triện đi ra ngoài. Cậu ta hơi kinh ngạc khi thấy Hàn Trầm nhưng không thắc mắc mà cất giọng nặng nề: “Nạn nhân tên Kỷ Nhã Hinh, 26 tuổi, cũng là nhân viên bán hàng ở trung tâm thương mại. Công cụ và thủ đoạn gây án giống hệt vụ trước. Trên người Kỷ Nhã Hinh cũng xuất hiện vết thương như vết bầm tím, sưng tấy, còn nặng hơn nạn nhân đầu tiên”.

Bạch Cẩm Hi và Hàn Trầm đi vào nhà. Bên trong ngổn ngang, nạn nhân đang ngồi ở phòng ngủ khóc thút thít.

“Chúng ta gộp hai vụ lại cùng điều tra.” Bạch Cẩm Hi cất giọng nghiêm nghị: “Đây là vụ án cưỡng hiếp hàng loạt đối với nhân viên bán hàng của trung tâm thương mại”.

Nạn nhân thứ hai tên là Kỷ Nhã Hinh.

Gần đây, Kỷ Nhã Hinh luôn có cảm giác, có người đi theo mình. Nhưng đó chỉ là cảm giác mơ hồ, cô cũng chẳng có chứng cứ. Cô cho rằng, dù báo cảnh sát, họ cũng không để tâm.

Cô là nhân viên bán hàng ở quầy nước hoa của trung tâm thương mại, hàng tháng lĩnh mức lương tương đối, cuộc sống độc lập và thoải mái. Chỉ là mỗi ngày, cô tan ca rất muộn. Trung tâm thương mại đóng cửa lúc mười giờ, nhưng cô còn phải kiểm kê, kết toán, lần nào về đến nhà cũng hơn mười một giờ.

Kỷ Nhã Hinh nghi có đối tượng bám theo khi cô trên đường về nhà. Con ngõ tối tăm, vắng người qua lại, nên dường như cô nghe thấy tiếng bước chân đi theo mình từ phía xa. Nhưng khi quay đầu, đằng sau lại chẳng có một ai.

“Hay là ai sống ở đó tình cờ đi qua?” Trước băn khoăn của cô, một đồng nghiệp đã hỏi câu này.

Kỷ Nhã Hinh lắc đầu. Cô chắc chắn tiếng bước chân là của cùng một đối tượng. Tuy nhiên, cô cũng không quá hoảng sợ hay căng thẳng.

Kỷ Nhã Hinh khá xinh xắn, từ nhỏ đã được nhiều cậu con trai theo đuổi. Do đó, cô đoán người này chắc cũng là một trong số những anh chàng theo đuổi mình, không đáng để bận tâm.

Dù xảy ra tình huống xấu đi chăng nữa, dù đối phương có ý đồ không tốt, Kỷ Nhã Hinh cũng chẳng sợ. Trong túi xách của cô luôn chuẩn bị sẵn bình xịt hơi cay. Ngoài ra, cô cũng khá nhanh nhẹn, tính cách háo thắng, chưa từng chịu thiệt bao giờ. Kể cả đối phương dám làm chuyện xằng bậy, cô tự tin có thể bảo vệ tốt bản thân.

Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng Kỷ Nhã Hinh vẫn đề cao cảnh giác, cố gắng ra về cùng đồng nghiệp. Mấy ngày sau, cô phát hiện tiếng bước chân đã biến mất hoàn toàn. Có lẽ đối phương đã biết khó mà tự rút lui. Cô cũng không để chuyện này trong lòng.

Hôm nay là thứ Tư, lúc Kỷ Nhã Hinh rời khỏi trung tâm thương mại, đã là mười một rưỡi đêm. Người đồng nghiệp bình thường hay về cùng cô lại đi tỉnh ngoài nên cô đành phải về một mình.

Trên đường không có gì bất thường. Kỷ Nhã Hinh chọn đường lớn, nơi có ánh đèn sáng để đi, đằng sau cũng không nghe thấy tiếng bước chân bám theo như mọi lần.

Cô sống ở tầng ba. Lúc này đã muộn, cầu thang vô cùng yên tĩnh. Hôm nay, đèn ở hành lang trên tầng hai và tầng ba đều bị hỏng, cô thở dài, rút đèn pin nhỏ và chìa khóa từ túi xách, vừa hát lẩm nhẩm vừa mở cửa.

Vào thời khắc cánh cửa mở ra, sống lưng cô đột nhiên lạnh toát. Bởi cô nghe thấy tiếng thở của một người, cách cô rất gần.

Toàn thân cứng đờ, Kỷ Nhã Hinh quay đầu về hướng đó. Cô liền nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đứng bên cạnh đống đồ lặt vặt xếp bừa bộn trên hành lang. Hắn âm thầm lặng lẽ như một hồn ma ở đó tự bao giờ.

Máu trong cơ thể Kỷ Nhã Hinh dường như dồn hết lên đại não, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô lập tức chạy vào nhà nhưng đã muộn, người đàn ông ôm chặt thắt lưng cô, bàn tay còn lại nhanh như chớp bịt miệng cô, khiến cô thậm chí không kịp phát ra tiếng kêu cầu cứu.

Cánh cửa khép lại ở sau lưng người đàn ông. Hắn nhanh chóng bật đèn rồi lôi Kỷ Nhã Hinh vào phòng ngủ. Cô ra sức giãy giụa, càng bị đối phương kẹp chặt hơn. Cô sợ đến mức chảy nước mắt. Vừa ngẩng đầu, cô liền chạm phải đôi mắt hai mí bình tĩnh, sâu hun hút, không hề có bất cứ cảm xúc hay sự thương hại nào ở đằng sau chiếc mặt nạ màu đen của hắn.

Mãi tới khi cô bị trói trên giường và lột quần áo, ánh mắt của hắn mới có chút thay đổi, hình như trở nên dịu dàng hơn. Một sự dịu dàng pha lẫn nỗi bi thương bị đè nén.

Kỷ Nhã Hinh tuyệt vọng nhìn hắn đứng dậy, mở cửa sổ phòng ngủ. Tiếng chuông ngân vang truyền đến, tựa như một điềm báo về sự nhục nhã mà cô sắp phải trải qua. Hắn còn chỉnh ánh sáng trong phòng ngủ tối hơn một chút, khiến tất cả trở nên mông lung. Cuối cùng, hắn ra phòng khách, mở ti-vi.

Truyền hình đang phát sóng bản tin đêm, ngôi nhà yên tĩnh trở nên náo nhiệt trong giây lát.

Cuối cùng, tên tội phạm quay về giường ngủ, bắt đầu vuốt ve thân thể Kỷ Nhã Hinh. Cô nhìn hắn bằng ánh mắt khẩn cầu. Cô đã chấp nhận số phận, chỉ xin hắn đừng gây thêm tổn thương cho cô.

Khi hai người chạm