mắt nhau, hắn nhạy bén đọc hiểu ánh mắt của cô. Nhưng ngay sau đó, hắn liền quay đi chỗ khác, đồng thời điên cuồng “tàn sát” thân thể cô.
Bạch Cẩm Hi rời khỏi phòng ngủ của Kỷ Nhã Hinh, nhẹ nhàng khép cửa. Bên ngoài, mấy người cảnh sát hình sự đều bận rộn, bầu không khí căng thẳng và nặng nề.
Cô đứng im một lúc rồi đi đến chỗ người đàn ông đang ngồi xổm ở góc phòng khách. Cũng giống lần trước, Hàn Trầm đeo găng tay màu đen, quỳ một chân xuống sàn nhà. Anh đang chăm chú quan sát vết tích nào đó. Vì thần sắc tập trung nên trông anh không còn vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị mà nho nhã hơn bình thường.
Bạch Cẩm Hi vừa đi đến sau lưng, anh liền phát giác, ngẩng đầu nhìn cô.
Nói thật, mỗi lần bị anh “chiếu tướng”, Bạch Cẩm Hi đều có chút bối rối. Có lẽ bởi vì ánh mắt của anh quá mức thâm trầm và lạnh lẽo.
Cô mở miệng hỏi: “Có manh mối gì không?”.
Hàn Trầm tiếp tục dán mắt vào sàn nhà: “Sắp rồi”.
Câu trả lời không đúng trọng tâm khiến Bạch Cẩm Hi hơi ngẩn người. Sắp rồi? Có nghĩa là anh sắp phá được vụ án? Cô liền ngồi xổm xuống bên cạnh, liếc anh một cái.
Hàn Trầm cất giọng nhàn nhạt: “Cô không hiểu đâu”.
Bạch Cẩm Hi tròn mắt. Hừ, anh chàng này coi thường người khác quá đấy!
Cô trầm mặc trong giây lát rồi mở miệng, ngữ khí có phần gắt gỏng: “Cho xin điếu thuốc!”. Đây mới là mục đích thật sự của việc tìm anh.
Bình thường, cô không mang theo thuốc lá bên người, ở nhà cũng cố gắng kiềm chế cơn nghiện. Vào thời khắc này, tự nhiên muốn hít một hơi nên cô càng thèm nhỏ dãi mùi vị loại thuốc đắt tiền của anh.
Hàn Trầm đang cúi xuống, hai tay bận rộn trên nền nhà. Anh không ngẩng đầu, thờ ơ đáp: “Túi bên phải ấy”.
Bạch Cẩm Hi không khách sáo, liền thò tay vào túi quần của anh. Túi quần đàn ông rất ấm áp, ngón tay cô trong đêm tối ngược lại giá lạnh nên vừa thò vào, cô liền hít một hơi, sau đó mò đi mò lại tìm bao thuốc.
Tay đột nhiên bị nắm chặt. Hàn Trầm đã túm lấy cổ tay mảnh mai của cô. Bạch Cẩm Hi kinh ngạc ngẩng đầu, liền chạm phải đôi mắt nghiêm nghị của anh.
“Đừng sờ lung tung.” Anh hất tay cô sang một bên.
Bạch Cẩm Hi hết nói nổi. Ai thèm sờ anh chứ?
Im lặng vài giây, cô lên tiếng, sắc mặt tỏ ra tiếc nuối: “Sờ cũng sờ rồi, phải làm thế nào bây giờ?”.
Hàn Trầm vốn đã tiếp tục công việc, nghe nói vậy lại ngẩng đầu nhìn cô. Tuy nhiên, Bạch Cẩm Hi không để ý đến anh, đứng dậy đi ra ngoài ban công.
Trời vẫn tối đen, không có lấy một vì sao, chỉ le lói những ánh đèn. Cả khu phố cổ giống như một bà lão già nua, tỏa ra mùi mục nát nhưng vẫn tồn tại một cách chân thực.
Bạch Cẩm Hi cúi xuống nhìn bao thuốc trong tay. Đây là loại cao cấp, hộp màu bạc rất đẹp, bên trong còn già nửa. Hàn Trầm có vẻ nghiện thuốc lá, một ngày hút khá nhiều. Mức lương của một người cảnh sát hình sự không cao, nếu không phải có gia cảnh tốt, chắc sẽ phải tiêu tốn nửa thu nhập vào việc hút thuốc.
Ngoài ra, có tin đồn anh bồ bịch khắp nơi, thường đến khu “đèn đỏ”. Nhưng vừa rồi, cô mới chạm nhẹ vào người, anh đã xù lông như con nhím, không hề giống tác phong của một cao thủ tình trường.
Lẽ nào tin đồn không đúng sự thực?
Bạch Cẩm Hi lại cầm hộp diêm lên xem. Chiếc hộp dài và mỏng, mặt bên in dòng chữ tiếng Anh, đầu que diêm màu xanh lam nhàn nhạt, có mùi vị hoài niệm của đồ vật xưa cũ. Cô rút một que, bật lửa châm thuốc.
Nửa tiếng sau, Bạch Cẩm Hi dập tắt mẩu thuốc. Nhìn đống tàn thuốc, cô có chút ảo não khi không thể khống chế bản thân. Lại nhìn hộp thuốc còn quá nửa, cô không chút do dự, rút khoảng chục điếu nhét vào túi áo mình. Sau đó, cô mới quay người đi vào phòng.
Mấy viên cảnh sát hình sự đã hoàn tất công việc ở hiện trường, đang đơi Bạch Cẩm Hi. Hàn Trầm đứng gần cửa ra vào, giữ một khoảng cách với mọi người, trầm tư suy nghĩ.
Bạch Cẩm Hi trả hộp thuốc và bao diêm cho anh. Cả hai đều là dân nghiện thuốc nên vừa cầm lấy, anh lập tức nhận ra trong hộp thiếu mất bao nhiêu điếu. Anh nhướng mày nhìn cô bằng ánh mắt sắc bén.
Bạch Cẩm Hi tỏ ra thản nhiên như không, đi về phía mấy người cảnh sát hình sự, đồng thời mở miệng: “Chúng ta bắt đầu đi!”. Khóe mắt bắt gặp Hàn Trầm nhét hộp thuốc vào túi quần chứ không mở ra xem, trong lòng cô có chút nhẹ nhõm.
Tình hình vụ án có thể nói rất nghiêm trọng. Cảnh sát không tìm thấy chứng cứ, camera giám sát ở khu vực phụ cận cũng không thu được hình ảnh có giá trị. Hai nạn nhân tuy nghề nghiệp tương đồng nhưng không làm việc cùng một chỗ nên chẳng quen biết nhau.
Cảnh sát cũng không phát hiện ra dấu vân tay, dấu chân hay sợi tóc của tội phạm ở hiện trường, chứng tỏ hắn đeo găng tay, hành động vô cùng thận trọng.
Sau khi báo cáo xong xuôi, mọi người im lặng chờ Bạch Cẩm Hi lên tiếng. Vì đây là lần đầu gặp một tội phạm liên tục tiến hành những vụ cưỡng hiếp như vậy, hơn nữa không để lộ sơ hở, ngay cả Châu Tiểu Triện cũng tỏ ra lo lắng: “Lão đại… làm thế nào bây giờ?”.
Bạch Cẩm Hi đảo mắt một vòng, trầm mặc trong giây lát. Sau đó, khóe miệng cô thấp thoáng nụ cười quen thuộc.
Châu Tiểu Triện sáng mắt.
Bạch Cẩm Hi lại liếc Hàn Trầm đang đứng sau mọi người. Anh cũng nhìn cô chăm chú, tựa