Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326900

Bình chọn: 9.00/10/690 lượt.

chói mắt, bốn bức tường xung quanh treo đầy những con dao lớn nhỏ, gậy sắt, lưỡi rìu… Có thứ trên thân vẫn còn dính vết máu. Giữa phòng là chiếc ghế rất lớn, trên có mấy sợi dây thừng dùng để trói nạn nhân. Nền nhà xuất hiện những dấu vết thẫm màu, khi nhân viên giám định dùng đèn tử ngoại chiếu vào, mới thấy cả vũng máu loang lổ, khiến mọi người đều rùng mình.

Cẩm Hi đi đến chiếc bàn vuông nằm sát tường, trên đó có mấy chiếc túi xách nữ. Cô liền cầm lên xem. Khác với cảnh tượng hỗn loạn trong phòng, mấy chiếc túi xách được bọc bằng nilon sạch sẽ, xếp ngay ngắn trên bàn. Bên ngoài túi nilon còn dán một mảnh giấy nhỏ, ghi rõ thông tin về nạn nhân. Chiếc cô đang cầm viết: “Châu Tự Cẩm, 29 tuổi, rất xinh đẹp”.

Cẩm Hi đặt chiếc túi xách xuống bàn, quay sang Hàn Trầm: “Thiệu Luân vốn muốn trả thù Tư Đồ Dập và những người phụ nữ văn phòng nên mới gây ra tội ác. Về bản chất, anh ta cũng đã trở nên biến thái rồi”.

Cảnh sát hình sự và nhân viên giám định ở lại hiện trường một lúc lâu. Đến lúc vật chứng và dụng cụ gây án được chuyển ra ngoài, trời đã sẩm tối. Cẩm Hi vẫn ở dưới tầng hầm. Nhìn thấy Lải Nhải bò xuống bên cạnh lối lên cầu thang, cầm đèn pin chiếu vào tường, cô liền hỏi: “Sao thế?”.

“Ở đây hình như có thứ gì đó, cầm đèn pin giúp tôi với!” Lải Nhải nói.

Cẩm Hi nhận lấy đèn pin, chiếu vào chỗ anh ta chỉ. Kết quả, hai người nhìn thấy một thứ rất nhỏ màu đen gắn trên tường. Lải Nhải không hổ danh là chuyên gia giám định giấu vết, vị trí kín đáo như vậy cũng bị anh ta phát hiện.

“Là camera sao?” Cô hỏi.

“Ừ, hàng của Mỹ, đồ tốt đấy. Loại này chắc là thu phát tín hiệu không dây.”

Lúc này, Hàn Trầm cũng đi xuống cầu thang, cùng bọn họ quan sát chiếc camera. Lải Nhải lẩm bẩm: “Loại camera thu phát vô tuyến chỉ có tác dụng trong vòng năm cây số. Ngôi nhà này lại không có máy tính, Thiệu Luân xem hình ảnh giám sát ở đâu nhỉ? Trong xe ô tô sao?”.

Cẩm Hi nhíu mày, Hàn Trầm lên tiếng: “Đi tìm xem chỗ khác có gắn camera không?”.

“Vâng.”

Lải Nhải lập tức rời đi, Hàn Trầm gọi nhân viên giám định đến gỡ đầu camera. Cẩm Hi vẫn đứng yên một chỗ, quan sát chiếc camera đó. Dưới ánh đèn, trông nó vừa đen vừa sáng, giống mắt dã thú nhìn chằm chằm vào cô.

Lải Nhải nhanh chóng phát hiện ra rất nhiều camera khác, chúng đều được gắn ở chỗ kín đáo nhưng quan trọng, ví dụ trên cành cây ngoài sân, xà nhà màu tối, góc tường bị chân bàn che khuất ở tầng hầm… Nếu không quan sát kỹ ở khoảng cách gần, sẽ khó có thể phát hiện.

Camera ghi lại hình ảnh gì? Cần phải tìm ra chiếc máy tính ở đầu kia mới biết được. Mấy người cảnh sát hình sự đi hết ra ngoài, bắt đầu kiểm tra xung quanh ngôi nhà. Nhớ tới lời giải thích tính năng và sự phân bố camera của Lải Nhải, Cẩm Hi cảm thấy có gì đó không đúng, trong đầu ẩn hiện một ý nghĩ. Cô tiếp tục đi đi lại lại dưới tầng hầm, trầm tư hồi lâu.

Đúng lúc này, Lải Nhải hét lớn: “Tôi có phát hiện mới đây này”.

Cẩm Hi quay đầu, thấy anh ta cầm ba chai nước khoáng trên bệ đưa cho Hàn Trầm: “Lão đại, trong mỗi chai nước đều có thuốc ngủ”.

Hàn Trầm nhận chai nước, đưa lên mũi ngửi ngửi. Lải Nhải tỏ ra đắc ý: “Hôm qua, hai người cảnh sát theo dõi Tư Đồ Dập bị bỏ thuốc nên trưa nay, em có nghiên cứu qua về thuốc ngủ, uống một ngụm là nhận ra ngay”.

“Nhưng…”, Cẩm Hi cầm một chai nước lên xem, “Trong cơ thể nạn nhân không có thành phần thuốc ngủ”.

Lải Nhải ngần người. Hàn Trầm lên tiếng: “Không phải cho các nạn nhân, mà chính bản thân anh ta uống”.

Cẩm Hi nhìn chằm chằm mấy chai nước, không nói một lời. Hàn Trầm liếc cô một cái, cười cười rồi đi sang một bên.

Di động của anh bỗng đổ chuông, tín hiệu ở dưới tầng hầm không tốt nên anh đi lên trên nghe máy. Nơi này chỉ còn lại Cẩm Hi và Lải Nhải. Lải Nhải như cái rada, ngó nghiêng xung quanh xem xét, để tránh bỏ sót. Cẩm Hi vẫn ngồi xổm, nhìn nền nhà chằm chằm.

Cô chìm đắm trong suy tư. Những ý nghĩ mơ hồ trong đầu đang dần xâu chuỗi với nhau:

Ngôi nhà được gắn vô số camera một cách bí mật, phạm vi năm cây số, hình ảnh thu được từ camera, thuốc ngủ…

Tâm lý biến thái và hưng phấn, nhìn trộm từ góc tối, nụ cười vụt qua…

“Tôi xong rồi, em có lên trên không?” Lải Nhải hỏi.

Cẩm Hi vẫn dán mắt xuống nền nhà, tùy tiện “ừ” một tiếng, dù câu hỏi của anh ta không hề lọt vào tai cô.

Không biết bao lâu sau, xung quanh trở nên vô cùng yên tĩnh. Khóe miệng Cẩm Hi cuối cùng cũng nhếch lên. “Lải Nhải, tôi đoán ra rồi.” Cô ngẩng đầu: “Tôi đã biết ngọn nguồn vụ án này rồi”.

Tầng hầm trống không, Lải Nhải đã đi từ lúc nào, chỉ có ngọn đèn chiếu sáng trên đỉnh đầu Cẩm Hi. Vừa định chống đầu gối đứng lên, cô đột nhiên phát hiện, đằng sau chiếc bóng của mình có một hình bóng khác. Chiếc bóng đó lặng lẽ tiến đến sau lưng cô mà không gây ra một tiếng động nào. Cẩm Hi giật mình, vô thức lao người về phía trước nhưng đã quá muộn. Người đó ra tay nhanh như chớp, kẹp chặt cổ cô. Cổ họng cô phát ra tiếng thở gấp. Giây tiếp theo, hai chân cô rời khỏi mặt đất, bị người đó xách lên cao.

Cẩm Hi ra sức giãy giụa, dùng hết sức kéo tay đối phương nhưng không thành công. Bàn tay


XtGem Forum catalog