XtGem Forum catalog
Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326704

Bình chọn: 10.00/10/670 lượt.

, tới gần chỗ cây cỏ, dấu vết liền biến mất. Mặt Lạnh bò xuống đất quan sát dấu chân rồi mở miệng: “Là đàn ông, hắn mang bao nilon bọc giày nên không thể nhìn ra hoa văn dưới gót giày. Chỉ biết hắn cao từ 1m70-1m80, nặng 70-75 kg. Qua khoảng cách bước chân, có thể thấy, hắn là một người đàn ông trẻ tuổi, khỏe mạnh. Tôi không có cách nào suy đoán nhiều hơn”. Mặt Lạnh đứng dậy, ngẩng đầu nhìn Hàn Trầm: “Phần lớn những người có mặt ở đây đều phù hợp điều kiện này”.

Im lặng vài giây, Hàn Trầm lên tiếng: “Đi thôi!”.

Cẩm Hi ngồi ở ghế phụ trên một chiếc xe cảnh sát, Châu Tiểu Triện và Từ Tư Bạch đứng bên cạnh. Xe cấp cứu còn chưa tới nơi, anh kiểm tra qua vết thương trên cổ cô trước.

Từ Tư Bạch đã tháo găng tay, dè dặt chạm vào cổ Cẩm Hi. Bắt gặp vẻ mặt xót xa của anh, trong lòng Châu Tiểu Triện cũng không mấy dễ chịu. Nhìn thấy vết thương của Cẩm Hi, cậu ta càng bức bối nên không nói một lời.

Cẩm Hi tựa vào thành ghế, để mặc Từ Tư Bạch kiểm tra, đầu óc cô không ngừng suy tư.

Là ai? Ai đã đột nhập xuống tận tầng hầm để đánh lén cô? Rõ ràng muốn giết chết cô, nhưng sao hắn lại bỏ cuộc giữa chừng?

Trong khoảng thời gian cô mê man đã xảy ra chuyện gì?

Là Tư Đồ Dập hay Thiệu Luân?



Tôi là một trong số những sát thủ của vụ giết người hàng loạt năm đó.

Anh đã điều tra ra, năm đó có sáu mươi tư người chết, hung thủ không phải chỉ có một người.

Liệu có phải, kẻ tấn công hôm nay cũng liên quan đến vụ án năm đó? Sống lưng lạnh toát, Cẩm Hi cuộn chặt hai bàn tay.

“Bà xã!” Trong đầu cô đột nhiên vang lên tiếng nói. Là giọng Hàn Trầm, giống như phát ra từ nơi sâu thẳm của não bộ. Đầu đau như búa bổ, cô lập tức giơ tay đỡ trán.

“Vợ yêu!” Lại một thanh âm nữa vang lên.

“Em sao thế?” Phát hiện ra tình trạng bất thường, Từ Tư Bạch liền nắm tay cô. Cẩm Hi liền rút tay về theo phản xạ có điều kiện, tiếp tục ôm trán.

Một cảm giác vô cùng quen thuộc lại một lần nữa bao trùm toàn thân cô. Đó là cảm giác u ám, đè nén, hỗn loạn… khiến cô sợ hãi đến nghẹt thở, giống như lúc bị bóp cổ.

Ánh lửa, làn khói mù mịt, tiếng nổ… vô số hình ảnh vụn vặt vụt qua bộ não của Cẩm Hi, tuy mơ hồ nhưng cũng đủ khiến cô đau nhói.

“Bà xã!” Cô lại một lần nữa nghe thấy giọng nói khàn khàn, đau đớn của Hàn Trầm.

Viền mắt bỗng ngân ngấn nước, cô liền nhắm mắt, để hình ảnh trong ký ức càng rõ nét hơn. Tuy nhiên, cô phát hiện mình chẳng nhớ ra điều gì.

Khi mở mắt, Cẩm Hi liền bắt gặp vẻ mặt đầy quan tâm của Từ Tư Bạch và Châu Tiểu Triện. Trong đôi mắt tĩnh lặng của Từ Tư Bạch thấp thoáng ánh lệ. Anh không nói một lời nhưng cô biết rõ, vào thời khắc này, nhất định anh vô cùng lo lắng.

Nghĩ đến cảnh anh định ôm cô nhưng lại bị Hàn Trầm giằng ra ngay trước mặt mọi người, vừa rồi anh muốn nắm tay nhưng bị cô cự tuyệt, trong lòng Cẩm Hi nhói đau. Cô vỗ nhẹ lên mu bàn tay anh: “Em không sao. Vừa rồi… Hàn Trầm nóng ruột nên mới có phản ứng đó, anh đừng để bụng”.

Từ Tư Bạch im lặng vài giây mới đáp khẽ: “Anh biết anh ta nóng ruột, vì anh cũng thế”.

Cẩm Hi chẳng biết nói gì hơn.

“Em đừng nói chuyện nhiều.” Anh dặn dò: “Thời gian này, em chỉ có thể ăn đồ mềm và nhạt. Khi nào đến bệnh viện, em nhớ bảo bác sĩ dùng thuốc chống sưng nhé”.

Cẩm Hi gật đầu. Lúc này, Hàn Trầm và Mặt Lạnh từ trong nhà đi ra ngoài. Anh vừa tháo găng tay vừa tiến về phía cô.

Tần Văn Lang đi tới, vỗ vai anh: “Ở đây tương đối hẻo lánh nên xe cấp cứu mãi vẫn chưa đến nơi. Cậu hãy đưa Cẩm Hi đến bệnh viện trước. Việc khám xét ngôi nhà về cơ bản đã hoàn tất, tôi sẽ theo dõi nốt công việc tiếp theo”.

“Vâng.” Hàn Trầm đi đến bên ô tô, Từ Tư Bạch liền đứng thẳng người. Hai người đàn ông nhìn nhau, Từ Tư Bạch không nói một lời, đi vào trong sân.

Hàn Trầm cúi xuống, thắt dây an toàn cho Cẩm Hi, sau đó đóng cửa xe rồi đi sang vị trí tài xế.

“Em thấy đỡ hơn chút nào chưa?” Anh hỏi cô.

Cẩm Hi gật đầu: “Em đỡ nhiều rồi”.

Anh liền khởi động xe, phóng như bay khỏi ngôi nhà. Bầu trời đêm mông lung, hai bên đường tối om, Cẩm Hi cất giọng khản đặc: “Liệu có phải là người liên quan đến vụ án năm xưa không anh?”.

“Anh sẽ tìm ra người này.” Hàn Trầm đáp.

Cẩm Hi quay sang Hàn Trầm, phát hiện vẻ mặt anh đầy sát khí. Áo jacket của anh dính vết bùn đất, cổ áo sơ mi mở ra, đầu tóc lòa xòa, mắt dõi về phía trước. Trái tim Cẩm Hi như bị co giật nhẹ. Đã từ lâu rồi, cô không thấy dáng vẻ này của anh. Hình như lúc hai người mới gặp nhau ở thành phố Giang, lúc đi tìm cô khắp nơi, anh mới có bộ dạng này thì phải.

Cẩm Hi ngẫm nghĩ, chuyển đề tài: “Tư Đồ…”.

Hàn Trầm lập tức ngắt lời: “Em không cần nói nữa. Anh biết, camera là do Tư Đồ Dập lắp, thuốc ngủ cũng là tác phẩm của anh ta. Thiệu Luân nhiều lần theo dõi Tư Đồ Dập nên đã thu hút sự chú ý của anh ta. Sau đó, anh ta tiến hành cuộc giám sát ngược lại. Hành động ngược đãi nạn nhân nhiều khả năng có phần của Tư Đồ Dập mà Thiệu Luân không hề hay biết. Chỉ có điều, nhát dao chí mạng cuối cùng không phải của anh ta, cả quá trình cũng không phải do anh ta lên kế hoạch thực hiện. Vì vậy, anh ta mới thoát khỏi cuộc kiểm tra nói dối. Anh đã xin lệnh khám