Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326620

Bình chọn: 9.00/10/662 lượt.

m lâm. Trên một lối đi cách đó không xa đỗ một chiếc ô tô kiểm lâm, có lẽ đi từ đường núi đầu bên kia tới.

Tân Giai dựng xe đạp bên cạnh một thân cây to lớn, ngoảnh đầu cười với Hàn Trầm: “Đây là một ngôi nhà bỏ hoang, sẽ không có ai đến đây. Cảm ơn anh, Hàn Trầm. Chắc anh không còn nhớ, lần chúng ta cùng đạp xe trước đó là năm mười hai tuổi. Mẹ anh bảo anh đi cùng em, anh không mấy tình nguyện, nửa đường biến mất. Lần này, cuối cùng chúng ta cũng đã đến đích. Mỗi chuyện anh làm cùng em hôm nay đều có ý nghĩa rất lớn đối với em. Dù sau này trở thành vợ người khác, em cũng sẽ ghi nhớ suốt đời”.

Vẻ mặt của cô ta rất ôn hòa, giống như thật sự mãn nguyện. Hàn Trầm đứng bên cạnh quan sát Tân Giai, ánh mắt anh không còn lạnh lẽo như trước mà trở nên trầm tĩnh khó đoán.

“Em còn muốn làm gì nữa?” Anh cất giọng lãnh đạm.

Tân Giai cuộn chặt hai bàn tay buông thõng bên người, gương mặt hơi ửng hồng: “Hàn Trầm, em hy vọng anh làm nốt một chuyện cuối cùng, hãy ôm em đi!” Cô ta rút ra một chiếc chìa khóa từ túi xách: “Đây là chìa khóa của ngôi nhà kia, bên trong có tài liệu về vụ án năm xưa. Em không thể tiết lộ với anh, họ là ai, nhưng có thể để anh tìm hiểu đại khái về vụ án”.

Hàn Trầm đưa mắt về phía ngôi nhà rồi lại nhìn cô ta: “Em có mục đích gì?”.

Tân Giai cười tự giễu: “Em chỉ hy vọng anh biết khó mà tự rút lui, bởi em không muốn anh chết, cho dù anh có quay về với Tô Miên cũng chẳng sao”. Cô ta ôm hai vai mình, cúi đầu: “Ôm em đi Hàn Trầm! Anh hãy coi như ôm một người bạn mà thôi!”.

Bốn bề vô cùng tĩnh mịch. Trái tim Tân Giai đập liên hồi, như đang chờ đợi phán quyết cuối cùng. Liệu anh có đồng ý không? Liệu anh có rủ lòng thương, cho cô ta một cái ôm dù chỉ với tư cách bạn bè?

Hàn Trầm im lặng trong giây lát rồi mở miệng: “Tân Giai, tôi vĩnh viễn không ôm em. Em đưa chìa khóa cho tôi, hay để tôi tự lấy?”.

Tân Giai mím môi, rồi đột nhiên ngẩng đầu: “Anh thích Tô Miên đến vậy sao? Thích đến mức bất chấp tính mạng? Thích đến mức không muốn để ý đến người phụ nữ khác? Em yêu anh nhiều năm như vậy, yêu từ lúc em hiểu chuyện, đã hơn hai mươi năm rồi. Anh không có một chút cảm nhận nào sao?”.

Tân Giai vừa định ném chìa khóa ra đằng sau, Hàn Trầm phản ứng rất nhanh, lao đến đoạt khỏi tay cô ta. Cô ta ngã ngồi xuống đất, nước mắt trào khóe mi, hai tay ôm mặt.

Hàn Trầm không để ý Tân Giai, cầm chìa khóa đi lên bậc tam cấp. Ngôi nhà cũ kỹ dường như đã bị bỏ hoang từ lâu. Có lẽ trước đó cô ta đã đến đây dọn dẹp, bởi trước cửa trải một tấm thảm lông cừu trắng muốt, cửa sổ đóng chặt, song cửa rất mới, tấm kính cũng sạch sẽ. Qua tấm kính, anh có thể nhìn thấy trong nhà có một chiếc giường và giá sách. Theo lời Tân Giai, chắc tài liệu vụ án được giấu ở trên đó.

Hàn Trầm quan sát ngôi nhà một lúc rồi buông thõng cánh tay cầm chìa khóa. Anh quay người về phía Tân Giai. Cô ta ngước nhìn anh, nước mắt giàn giụa.

Hàn Trầm bỏ chìa khóa vào túi, cất giọng lạnh nhạt: “Tân Giai, những điều em vừa nói, bất cứ người nào liên quan đến vụ án năm xưa cũng đều biết. Hôm nay, em bày ra nhiều chuyện, diễn nhiều màn kịch như vậy, chẳng qua chỉ là muốn tôi tin, em có tài liệu về vụ án, mục đích là dụ tôi đến ngôi nhà này, đúng không?”.

Tân Giai đờ người trong giây lát. Hàn Trầm đi xuống cầu thang, từng bước lại gần cô ta.

“Chắc em không đến nỗi định giết tôi, mà chỉ muốn giành được tôi mà thôi. Em biết rõ thân thủ của tôi nên phải giở thủ đoạn để khống chế tôi. Vì vậy, trong ngôi nhà có bẫy hay là hơi độc?”

Khu rừng vô cùng tĩnh mịch, Tân Giai ngồi trên đống lá khô, tựa người vào thân cây. Nước mắt làm mờ tầm nhìn của cô ta, nhưng hình bóng Hàn Trầm vẫn hiện rõ mồn một.

“Hàn Trầm… Hàn Trầm…” Cô ta nghẹn ngào gọi đi gọi lại cái tên này, mỗi lần gọi là có thể cảm thấy nỗi ngọt ngào và đau khổ khắc sâu trong tim. Hàn Trầm chỉ đứng cách cô ta mấy mét, sắc mặt hết sức lạnh lẽo và cảnh giác. Điều này khiến lần đầu tiên trong đời, cô ta nhận ra một sự thật: Lòng dạ anh sắt đá biết bao.

Trái tim Tân Giai dần chìm xuống đáy bể giá lạnh, vĩnh viễn không còn gợn sóng. Cô ta nhìn anh, vẻ mặt như đang khóc, cũng giống đang cười.

“Sao anh biết được, đây mới là mục đích thật sự của em?”

Hàn Trầm bình tĩnh đi đến: “Vừa gặp em, tôi ã phát hiện ra điều bất thường. Mọi ngày, em chỉ mặc váy, bất kể lúc gặp tôi hay trong những tấm ảnh trước kia, kể cả ảnh ghép, cũng chỉ có váy mà thôi. Nhưng hôm nay em lại mặc quần…”, anh đảo mắt qua chiếc quần dài của cô ta. “Nếu hôm nay là một ngày có ý nghĩa đặc biệt với em, tại sao em không mặc bộ váy mình yêu thích? Về lý chỉ có một cách giải thích, đó là mặc quần tiện hành động hơn.”

Tân Giai ngẩn người vài giây rồi nở nụ cười tự giễu: “Ngay cả điều này… cũng không thể lọt qua mắt anh”.

Hàn Trầm cúi đầu nhìn cô ta: “Cửa sổ của ngôi nhà màu trắng vừa rồi đều mở toang, còn ngôi nhà này cũng do em dọn dẹp nhưng lại đóng kín. Hơn nữa, cửa sổ được thay mới hoàn toàn. Tại sao thế? Em thay khung cửa chắc hơn để không cho tôi chạy thoát? Đồ mới càng phải mở ra cho thoáng khí chứ? Ngoài ra…”, anh hất cằm về phía ch


pacman, rainbows, and roller s