úng cho rằng, trước sau gì tôi cũng sẽ quay về bên chúng, trở thành người phụ nữ của S. Hoặc giả, hành động gây án của chúng có thể được lý giải thành sự kêu gọi đối với tôi.”
Ngữ khí của cô rất bình thản nhưng Châu Tiểu Triện bất giác sởn gai ốc. Tuy nhiên, lời giải thích của Tô Miên khiến tất cả thông suốt về mặt logic.
“Không được! Bọn này đúng là lũ điên, mắc bệnh hoang tưởng rồi. Chị là thành viên của tổ Khiên Đen. Chị và lão đại sẽ không bao giờ cách xa.” Cậu ta cất cao giọng.
Tô Miên im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Châu Tiểu Triện ngẫm nghĩ, lại hỏi: “Vậy… Vậy tên S có vai trò như thế nào trong cả quá trình? Hắn có phải là người lập kế hoạch không?”
“Chắc là phải.” Tô Miên đáp khẽ. “Ngay cả trong vụ án năm năm trước, hắn cũng chưa từng lộ diện, không trực tiếp gây án. Hắn chỉ đứng sau lưng những tên sát thủ khác mà thôi.”
“Bao nhiêu năm qua, chúng đều không lộ diện, S cũng không ra tay với chị. Tại sao bây giờ lại…” Châu Tiểu Triện thắc mắc.
Tô Miên không thể giải đáp câu hỏi này. Yên lặng một lúc, cô nói: “Tôi không biết. Tôi cũng chẳng rõ năm xưa xảy ra chuyện gì. Bây giờ bọn chúng quyết định ra tay… có lẽ bởi vì tôi không sống với thân phận mà chúng sắp đặt, cũng có thể bởi ba người trong tổ chức của chúng vì tôi mà thiệt mạng, hoặc vì nguyên nhân tôi và Hàn Trầm lại một lần nữa sát cánh bên nhau, tổ Khiên Đen quyết tâm lật lại vụ án năm xưa. Vì vậy cuộc chiến này mới xảy ra. “
Châu Tiểu Triện nhất thời không biết nói gì. Tô Miên dập tắt mẩu thuốc, hai tay ôm đầu gối: “Cậu cứ đi trước đi, tôi muốn ngồi đây thêm một lát. Những lời vừa rồi, cậu đừng nói với Hàn Trầm nhé! Tôi không muốn anh ấy lo lắng.”
“Vâng!” Châu Tiểu Triện gật đầu, lặng lẽ đi ra ngoài.
Sau khi Châu Tiểu Triện rời đi, Tô Miên lại thẫn thờ một lúc rồi mới rời khỏi gian chứa đồ. Vừa đi ra ngoài, cô chợt sững người. Hàn Trầm đứng tựa vào tường, quay đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như đáy đại dương. Cũng không biết anh đã ở đây bao lâu rồi.
Tô Miên khỏi cần nghĩ cũng lập tức hiểu ra vấn đề. Cô đã dặn Châu Tiểu Triện giữ bí mật nhưng cậu ta một lòng hướng về Hàn Trầm nên chắc chắn đã kể hết với anh.
Hai người nhất thời im lặng. Nghĩ đến nỗi hoảng sợ của cô đối với S, phân tích của cô về ý đồ của S mà Châu Tiểu Triện vừa thuật lại, đồng thời mường tượng ra cảnh cô ngồi trong gian phòng tối tăm, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. Hàn Trầm chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo dâng tràn trong lồng ngực. Anh giơ tay kéo người phụ nữ vừa mạnh mẽ vừa mềm yếu trước mặt vào lòng.
Tô Miên tựa vào người anh, cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ thân thể anh, tâm trạng dịu đi đôi chút.
“Năm năm trước, anh hai mươi ba tuổi, còn trẻ người non dạ nên mới để mất em. Là anh có lỗi với em.”
Ngữ khí của anh có chút đanh thép, Tô Miên lập tức ngẩng đầu nhìn anh bằng ánh mắt xót xa: “Anh nói gì thế? Chuyện này đâu phải lỗi của anh? Từ trước đến nay, em chưa từng trách anh.”
“Là anh tự trách bản thân. Từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ để mất em một lần nữa.” Hàn Trầm nâng cằm cô: “Em đừng sợ! Có anh ở đây, anh sẽ bắt S về chịu tội, anh sẽ đập tan tổ chức sát thủ. Chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi. Cả cuộc đời này, anh sẽ luôn ở bên cạnh em. Anh nói được, nhất định sẽ làm được.”
Tô Miên liền ôm cổ anh, khóe mắt rưng rưng: “Hàn Trầm… Hàn Trầm… Em xin lỗi! Em không sợ bọn chúng! Em xin lỗi!”
Cô cũng không biết vì sao phải xin lỗi anh, nhưng bản thân cô muốn thốt ra những lời này. Hàn Trầm cúi xuống hôn cô, chặn mọi lời nói của cô.
Vào thời khắc đó, cả thành phố giá lạnh như không có lấytiếng động. Hàn Trầm ôm cô đứng ở một góc, giống như những ngày tháng của rất lâu trước đây.
Lúc hai người quay về văn phòng, Châu Tiểu Triện vẫn nhốt mình trong phòng họp nhỏ. Mặt Lạnh chăm chút xem tài liệu. Lải Nhải gà gật, vô tình đập đầu vào máy tính, anh ta lại ngồi thẳng người, tiếp tục nghiên cứu hồ sơ.
Hàn Trầm và Tô Miên vừa về chỗ ngồi, nhân viên văn thư của phòng hành chính đi vào: “Tổ trưởng Hàn, anh có bưu kiện chuyển phát nhanh.”
Mọi người đều ngẩng đầu, vì bình thường Hàn Trầm rất hiếm khi nhận được bưu kiện. Cô nhân viên văn thư bê đến một chiếc hộp giấy hình chữ nhật tương đối lớn, Hàn Trầm ký nhận, phía trên không có thông tin người gửi mà chỉ có người nhận được viết tay, nét chữ nguệch ngoạc quen thuộc.
Anh hơi chau mày: “Lải Nhải, mau chụp ảnh! Mặt Lạnh mang dao rọc giấy lại đây!”
Tất cả mọi người đều đứng dậy, Tô Miên đi đến bên cạnh anh, lập tức biến sắc khi nhìn thấy dòng chữ: “Là chữ của A.”
Kể từ khi xảy ra vụ nổ, tất cả đồ vật phải qua máy kiểm tra mới được mang vào Cục Công An nên bên trong chắc chắn không phải thuốc nổ. Hàn Trầm nhấc hộp giấy. Chiếc hộp tương đối nặng, bên trong cũng không phải chất lỏng.
Anh và Lải Nhải lập tức đeo găng tay và khẩu trang, Tô Miên và Mặt Lạnh lùi lại phía sau. Lải Nhải dùng con dao rọc giấy rạch nắp hộp, sau đó dùng một thanh kim loại nhỏ mở ra.
Nhìn thấy thứ ở trong hộp, mọi người đều sững sờ. Bởi vì đó không phải là chất độc hay là thứ có hại mà toàn là… ảnh của Tân Giai. Nói một cách chính xác h