Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323223

Bình chọn: 10.00/10/322 lượt.

m”.

Trống ngực Hạ Tử Thất đập thình thịch… Anh đến đây làm gì nhỉ?

Cánh cửa từ từ mở ra. Mặt Lạnh đứng dưới ánh trăng, thân hình cao lớn thẳng tắp, mái tóc ngắn còn ướt mồ hôi. Anh nhìn cô bằng ánh mắt sáng ngời.

Hạ Tử Thất không cách nào nhìn thẳng vào anh. Chỉ có hai người trong màn đêm yên tĩnh, bầu không khí trở nên căng thẳng và ngột ngạt trong giây lát.

Cô xoay lưng đi vào phòng: “Có chuyện gì sao ạ?”.

Mặt Lạnh không trả lời, thuận tay khóa trái cửa. Nhịp tim Hạ Tử Thất càng đập loạn xạ. Cô ngồi xuống trước bàn làm việc, giả vờ giở sách. Thấy anh vẫn im lặng, cô đành mở miệng hỏi: “Anh tìm em…có chuyện gì thế?”.

Mặt Lạnh trầm mặc hồi lâu. Sau đó, anh chống hai tay xuống mặt bàn, từ từ cúi thấp người. Thân hình của anh cao lớn dường như bao phủ lên cô.

Trái tim Hạ Tử Thất như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực… Anh muốn làm gì vậy?

“Em biết rõ rồi còn hỏi.” Giọng nói trầm thấp, dịu dàng vang lên trên đỉnh đầu cô.

Hạ Tử Thất sắp phát điên đến nơi rồi… Rốt cuộc cô “biết rõ” điều gì chứ? Chẳng qua cô chỉ làm theo yêu cầu của Bạch Cẩm Hi, đưa chai nước cho anh mà thôi. Không lẽ anh đã nhìn thấu tâm tư của cô hay sao? Cũng có thể lắm chứ. Dẫu sao anh cũng là thần thám của tổ Khiên Đen mà.

“Tại sao em lại nhớ tên tôi?” Giọng nói đầy từ tính mang theo ý cười vang lên. Mặt Lạnh định “ngả bài” ngay bây giờ. Vào thời khắc này mà không hành động thì còn gọi gì là đàn ông nữa.

Hạ Tử Thất chẳng biết trả lời thế nào, đành hàm hồ đáp: “Em nhớ hết tên của mọi người trong Cục mà. Anh là Trì Thâm, còn Lải Nhải tên thật là Thi Hoành…”.

Cô còn chưa nói hết câu, người đàn ông ở phía đối diện đã biến sắc mặt.

Hạ Tử Thất: “Anh sao thế?”.

Mặt Lạnh: “…”.

Hạ Tử Thất cảm nhận được Mặt Lạnh có chút khác thường. Lúc mới bước vào, anh tỏa ra khí thế bức người. Câu nói “Em biết rồi còn hỏi” quả thật giống con sói để lộ nanh vuốt của mình, rất oai phong và bá đạo. Vào thời khắc này, anh lặng lẽ đứng đó, tựa như trở về hình ảnh chàng cảnh sát Mặt Lạnh trầm mặc và đáng tin cậy thường lệ.

Hạ Tử Thất cảm thấy mình ngày càng mềm lòng. Cũng không rõ nguyên nhân tại sao, dáng vẻ của anh lúc này khiến cô có chút xót xa. Hay là vì cô nhớ tên thật của người đàn ông khác nên anh… ghen? Không thể nào, không thể có chuyện đó.

Tâm tư của cô rối bời, Mặt Lạnh cũng cảm thấy khó xử. Ban đầu, anh định bất kể cô viện lý do gì, anh cũng sẽ nói: “Em có thích tôi không? Tôi thích em”.

Nhưng anh không ngờ… ngay cả tên thật của Lải Nhải cô cũng nhớ. Đúng là sét đánh giữa ban ngày. Hai người yên lặng nhìn nhau một lúc, Hạ Tử Thất chuyển đề tài: “Vừa rồi… anh không bị thương đấy chứ?”.

Mặt Lạnh định trả lời “Không”. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, anh liền chữa lại: “Tôi đau tay”.

Hạ Tử Thất lo lắng, đứng dậy nắm tay anh: “Để em xem nào.”

Mặt Lạnh đang đợi giây phút này. Anh quyết định không tỏ tình nữa, mà sẽ dùng hành động để chứng minh. Ngón tay của Hạ Tử Thất vừa chạm vào mu bàn tay anh, anh nhanh như chớp nắm lấy tay cô. Hạ Tử Thất ngơ ngẩn nhìn anh. Mặt Lạnh cũng cúi xuống nhìn vào mắt cô. Hô hấp trở nên khó khăn, cô thốt ra thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Anh… muốn làm gì thế?”.

Mặt Lạnh: “Anh muốn…”.

Bên ngoài cửa sổ. Tô Miên ra sức chen về phía trước, để giành một chỗ tốt. Nhưng Lải Nhải vốn có tư chất nhiều chuyện trời sinh nên đâu thể chịu thiệt, thân hình như tảng đá chắn ở phía trước. Thấy hai người tranh nhau, Châu Tiểu Triện hạ giọng thầm thì: “Này, hai người nhẹ nhàng một chút, đừng để bị phát hiện. Mặt Lạnh đã nắm được tay, bây giờ sắp hôn rồi. Đừng làm hỏng chuyện tốt của người ta”.

Tiếng động lớn như thế, Mặt Lạnh mà không phát hiện ra thì chẳng xứng với danh hiệu thần thám. Anh lập tức dừng động tác nhưng không quay đầu, vì biết quay đầu cũng vô dụng, ba người kia vẫn không bỏ cuộc, có khi còn khiến cô bác sĩ nhỏ hoảng sợ cũng không biết chừng.

Mặc dù không giỏi ăn nói nhưng Mặt Lạnh thuộc dạng quyết đoán. Anh lập tức nói nhỏ với Hạ Tử Thất: “Bên ngoài có người nghe trộm, chúng ta vào gian trong”. Nói xong, anh liền đẩy cánh cửa ở bên trong, một tay vẫn nắm chặt tay cô.

Hạ Tử Thất có chút chóng mặt, cứ thế bị anh dắt vào. Cánh cửa nhanh chóng khép lại. Nhưng nơi này là gian chứa đồ, anh dẫn cô vào đây làm gì?

Bây giờ Mặt Lạnh mới phát hiện bên trong chất đầy đồ, dường như chỉ đủ chỗ cho hai người đứng. Anh thuận tay đẩy Hạ Tử Thất vào tường.

Tâm tình Mặt Lạnh trở nên sôi sục. Trong đầu anh đột nhiên bật ra một từ mà Tiểu Triện hay nhắc tới: Thần trợ công*).

(*) Trong trò chơi hay đánh bóng, “thần trợ công” là cú chuyền bóng rất đẹp, không ai ngờ tới.

Không thể không thừa nhận, cùng làm việc chung bao lâu nay, cuối cùng cũng có một lần anh không bị ba người ở ngoài kia phá đám, mà được “thần trợ công”.

Hạ Tử Thất cũng phát giác ra tình huống này rất mờ ám. Ánh đèn tối mờ mờ, anh lại ở quá gần, tựa như đè lên người cô. Cô có chút hoảng loạn: “Ai ở ngoài thế?”.

“Là mấy người thuộc tổ anh.”

“Họ đang làm gì vậy?”

Mặt Lạnh ngẫm nghĩ rồi trả lời thật: “Nói chuyện và xem trò vui”.

“Thế à?” Hạ Tử Thất hỏi n


Old school Easter eggs.