Polly po-cket
Truyện Cổ Tích Mèo Và Sói

Truyện Cổ Tích Mèo Và Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326695

Bình chọn: 10.00/10/669 lượt.

nét dịu dàng. Một người con gái bước tới gần hắn, gương mặt xinh xắn của cô ngập tràn nước mắt, cô nhìn hắn như thể nhìn thấy 1 người mà cô căm ghét nhất.

“Làm sao anh có thể?” Mi tức giận run rẩy nhìn người con trai trước mặt. Cô ko biết nên khóc hay nên cười.

Tú Triết ko buồn nhìn cô gái đứng đó, vì đối với hắn dường như đó là 1 việc thừa thãi. Hắn ko cần 1 người phải nói với hắn có thể hay ko thể. Hắn ko cần.

“Anh đứng lại đó.” Mi gần như phát điên. Cơ thể nhỏ nhắn của cô run rẩy, cô biết rõ tối nay cô ko thể thoát, nhưng cô ko còn cách nào khác.

“Anh thật nực cười. Cuối cùng tôi là gì trong lòng anh?” Mi cảm giác cả gương mặt cô nóng bỏng bởi nước mắt, trái tim cô khó chịu rất khó chịu. Cô cứ nghĩ rằng cô có thể có được người đàn ông ở trước mắt, nhưng mà, cô đã tự đánh giá quá cao bản thân mình. Đánh giá quá cao mỗi tối khi hắn ở cạnh cô. Cô có tự tin về sắc đẹp của mình, cứ nghĩ rằng cô có đủ khả năng làm chị cả của 1 băng nhóm, có thể bước vào trái tim lạnh băng để kiếm được 1 chỗ dựa vững chắc. Cô đã bỏ qua tất cả những thái độ hờ hững lạnh lùng của con người này, những hành động thô lỗ khi họ ở bên nhau. Cô nghĩ rằng anh ta càng thô lỗ càng chứng tỏ hắn cần cô. Nhưng ko phải, cô chỉ đơn giản là 1 công cụ. 1 cái lò sưởi 37 độ cho hắn giải quyết vấn đề. Giống như bao nhiêu người khác. Cô đã bỏ qua mỗi buổi sáng tỉnh dậy bên cạnh cô là hơi lạnh trống vắng ko bóng người. Cô lại càng bỏ quên 1 người con gái luôn bị hắn nhốt tận sâu trong căn phòng đó.

Tú Triết hờ hững quay người lại, dùng gương mặt như tượng đá nhìn người con gái ở đối diện. Con người sâu thẳm của hắn chỉ có giá lạnh, ko biểu cảm, ko thương xót, có hay chăng chỉ là sự khinh thường vốn có của hắn.

“Cô ko có tư cách hỏi điều này!” hắn lạnh như băng nói.

“Khốn kiếp. Anh có biết anh hết sức nực cười hay ko? Anh đang muốn làm gì? Trước mặt mọi người anh tỏ vẻ thân mật với tôi. Sau đó thì sao? Giờ anh ném tôi cho 1 lão già?” Mi cảm giác mình muốn phát điên rồi cô gào lên đầy tức giận, bàn tay cô siết chặt run rẩy. Cả người cô như đứng ko còn vững.

“Cô nên nhớ mình tới đây để làm gì!” hắn bình thản nói, hoàn toàn ko để vào mắt biểu cảm hiện tại của cô. Bởi vì với hắn cô ta cũng chỉ là 1 món hàng cần phải bán đi.

Mi đứng lặng ở đó, đôi mắt cô trở nên trắng dã, nước mắt nóng bỏng như mưa chảy xuống gương mặt thanh thoát của cô. Mái tóc mềm mại bây giờ rối bù. Cô như con người đang rơi xuống vực sâu ko đáy. Đến lúc này cô mới để ý tới chiếc khay thức ăn trong tay hắn. Cặp lông mày lá liễu của cô nhăn lại, đôi mắt cô mở lớn, cô tự mình phủ nhận. Ko tin được mà lắc đầu nhìn hắn. Cô lùi người lại, lo sợ nhìn người con trai ở trước mặt. Rồi như điên dại, cô đau khổ cười ra tiếng.

“Đại ca, anh thật sự là tên xã hội đen nực cười nhất mà tôi từng gặp. Anh lợi dụng tôi.. Anh lợi dụng tôi để gây sự chú ý của cô ấy?” cô gào toáng lên đầy căm phẫn.

Tú Triết hơi chau mày. Chưa bao giờ sức chịu đựng của anh được kiểm định cả. Hơn nữa anh vô cùng ghét những đứa con gái phiền toái, ưa gào thét vì ghen tị. Anh bực bội rút điện thoại trong túi ra, chậm rãi ấn số.

“Lập tức đến mang con điên trong hành lang vào phòng lão Thành cho tôi. Đừng để cô ta phát điên ở giữa hành lang nữa!” hắn lạnh lùng ra lệnh.

“Anh.. Anh là tên khốn kiếp. Anh xem chúng tôi là gì? ANh xem chúng tôi là đồ vật anh muốn dùng thì dùng muốn vứt thì vứt sao?” Mi tức giận lao tới đấm liên tục vào ngực hắn.

Tú Triết đứng im lặng, hoàn toàn ko để tâm tới cô ta. Hiện tại anh chỉ để ý tới khay đồ ăn trong tay mình, có thể bị cô ta làm đổ hay ko. Anh chán nản hất mạnh tay 1 cái, làm cho cô gái yếu ớt ngã nhào xuống đất.

“Cô nên nhớ chính bản thân cô tìm tới đây, tôi ko phải là người mong cô đến. Cô cũng rõ hơn ai hết, sẽ có 1 ngày như hôm nay.” Hắn lạnh lùng dùng đôi mắt sâu thẳm của mình từ trên cao nhìn xuống người con gái đang nằm bò trên sàn nhà, hoàn toàn ko để cô ta trong mắt. Nói rồi hắn xoay người bước đi.

“Anh là đồ khốn nạn. Tên chết tiệt. Đồ khốn kiếp. Anh ko cảm thấy bản thân mình rất nực cười sao? Nếu ai cũng vậy thì cô ta là cái gì? Cô ta cũng chỉ là món hàng mà anh mua về mà thôi. Cô ta đã đến đây cũng có nghĩa cô ta cũng hám lợi như tôi mà thôi. Một ngày tim được người quyền lực cô ta cũng sằn sàng leo lên..”

Cổ họng Mi bị 1 gọng kìm như sắt bóp chặt làm cho cô đau đớn. Cô ko thể nào nói thêm lời nào, chỉ cảm thấy chiếc cổ thanh mảnh của mình như sắp gãy làm đôi. Gương mặt xinh xắn của cô nhăn lại, đau đớn. Cô lo sợ nhìn gương mặt lạnh lùng, góc cạnh đang ở gần rất gần mình. Hơi thở của hắn tựa như luồng hơi lạnh từ địa ngục thổi lên mặt buốt giá thấu xương, đôi mắt của hắn tựa như họng súng đã lên đạn, tràn ngập sát khí, lại mang lại mùi vị lạnh lùng của chết chóc.

“Cô là 1 người thông minh, cho nên cô cũng hiểu tôi nếu muốn giết cô sẽ đơn giản thế nào. Nếu cô còn dám nói những lời này 1 lần nữa, hoặc chỉ cần tôi nghe loáng thoáng bất cứ lời nào từ miệng cô truyền ra 1 lần nữa, tôi dám lấy danh dự ra đảm bảo. Người nhà cô, ngay cả xác cũng ko tìm được.” hắn lạnh lù