. Cô có xuất thân trong sạch, có cha làm cảnh sát. Tuy quanh năm ông phải thâm nhập các tập đoàn phạm tội để tìm hiểu tin tức nhưng vẫn thanh liêm chính trực. Cho đến khi qua đời, ông cũng vì nhiệm vụ mà hi sinh. Ngay chính con đường cô đang đi, học trường Y, học y thuật chữa bệnh cứu người, được các thầy cô lão làng yêu mến, tiền đồ sáng lạng.
Nhưng còn anh?
Anh một tay khống chế Hải Vân, thậm chí là toàn bộ huyết mạch giao dịch ngầm của khu vực Đông Nam Á. Ra ngoài nhất định phải có một đại đội đi theo tháp tùng. Hẳn là cho đến bây giờ vẫn còn một số miền đất xám cô không biết rõ, mặc cho anh một tay che mây che mưa.
Nhưng cô vẫn cố tình kết hôn với anh.
Năm ấy, sau khi tốt nghiệp Đại học, cuộc hành trình Vân Nam gần như đã thay đổi toàn bộ quỹ đạo sống của cô. Một chuyến đi khiến hai người sau nhiều năm xa cách một lần nữa gặp lại nhau. Dường như trong u tối có đôi tay mạnh mẽ vô hình của số phận. Từ bờ biển phía bên kia đảo Đài Loan, vượt qua khoảng cách mấy nghìn km xa xăm, trên con đường thôi thúc lôi kéo, rốt cục vẫn để bọn họ ở một thành phố nhỏ nơi biên giới Tây Nam gặp lại nhau lần thứ hai.
Ngày đó, anh theo cô từ thị trấn Mang đến Thụy Lệ, một đoàn xe hùng dũng đi trên đường, cô cười nhắc nhở anh: “ Hình như anh còn nợ tôi một buổi đi dạo và một bữa bánh ngọt”. Anh cũng cười, trả lời: “ Tôi nhớ”. Kết quả đến Thụy Lệ, ngày hôm sau, anh mời cô món chè địa phương. Cô cảm thấy người này thật vô lại, trong lòng hơi bất mãn, chỉ có thể vừa ăn món chè đậu đỏ không chính thống vừa oán giận: “ …Anh thật đáng bị tống cổ đi”.
“ Sao vậy?”. Anh buồn cười nhìn cô, đôi mắt sâu đen lay láy như màu mực. Nhưng cô nhìn thấy rõ ràng trong đôi mắt ấy sự ung dung thoải mái.
“ Món nợ của em, trả dần từng thứ một”. Anh nói: “ Tôi sẽ giữ chữ tín”.
Cô dùng khóe mắt liếc nhìn anh, hờn mát hừ một tiếng: “ Tôi tạm thời tin anh”.
Sau đó, anh trở lại Hải Vân, còn cô tiếp tục học ở phía Bắc. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ở Vân Nam thật sự giống như một cuộc gặp gỡ thoáng qua, duyên phận tựa như một điều kỳ diệu, đến rồi dừng. Bởi vì sau này, cuộc sống riêng của anh và của cô đều bận rộn, một chút liên lạc đều không có.
Thời gian như nước trôi, vội vàng im ắng.
Khóa học nghiên cứu sinh của Đại học Y hết sức căng thẳng. Một hôm, cô bỗng nhiên nhận được điện thoại, thời gian bọn họ xa nhau ròng rã đã hai năm rưỡi. Mà thời gian cô và Lâm Liên Thành chia tay nhau vừa đúng bảy tháng.
Cô nhận ra, mỗi lần mình và Thẩm Trì gặp mặt đều không hề có dấu hiệu báo trước, làm cho người ta trở tay không kịp.
Cô thấy anh ngoài sân trường, vì đi nhanh nên tim đập dồn dập. Cuối cùng, từ đằng xa, cô đã nhìn thấy thân ảnh cao gầy của anh hòa trong ánh hoàng hôn trong trẻo lạnh lẽo của mùa đông. Trong nháy mắt, dường như bị ngăn cách. Xung quanh người đến người đi, mùi khói thoang thoảng trong không khí. Cô muốn nhìn anh nên lặng lẽ đứng đó, giống như một bức tranh, một tấm ảnh chụp, cứ như vậy khắc sâu vào tâm trí của cô nhiều năm sau.
Anh cũng không biết lấy đâu ra một chiếc Halley đen đứng trước cổng trường, dáng điệu trông vô cùng bắt mắt. Vừa lúc đến giờ ăn tối, không ít sinh viên cùng nhau ra ngoài tìm quán ăn, khi đi ngang qua đều phải dừng lại nhìn chăm chú. Thậm chí còn có nam sinh huýt sáo ầm ĩ, miệng khen lớn: “ Cool”.
Đôi mắt cô tỏa sáng chạy đến bên xe, ngẫm lại cảm thấy không đúng, nhịn không được liền hỏi: “ Chiếc xe này có thể đi trên đường sao? Sẽ bị bắt mất”.
Thẩm Trì dập tắt điếu thuốc, thản nhiên nói: “ Thử xem sẽ biết thôi”.
Đây là cuộc đối thoại đầu tiên của bọn họ. Rõ ràng đã lâu không gặp nhưng lúc này chạm mặt nhau, lại bình thường như mới xa cách ngày hôm qua, thái độ cư xử tự nhiên thân thuộc khiến Thừa Ảnh thầm ngạc nhiên.
Từ phía sau, cô đội mũ bảo hiểm rồi ôm chặt lấy eo anh. Chiếc xe nhanh chóng tăng tốc, gió lạnh thấu xương gào thét hai bên tai. Cô ghé lên vai anh, lớn tiếng chỉ đường.
Đúng là chiếc xe phân phối lớn này không được phép lưu thông, bởi vậy cô đã dẫn anh đi con đường khác vắng vẻ hơn.
Thành phố đang được xây dựng thêm, vùng Tân Thành là một công trường lớn, người ở rất thưa thớt. Đường quốc lộ ở phía Bắc vừa thẳng vừa rộng, lái xe trên đường không chút trở ngại. Trời chiều dần chìm về phía Tây, bọn họ có cảm giác như gần bắt kịp được ánh mặt trời lặn.
Cuối cùng, Thẩm Trì dừng xe bên bờ sông, hai người tháo mũ bảo hiểm và kính chắn gió xuống. Dòng sông này chảy qua thành phố, là nguồn nước của người dân ở đây. Trên mặt sông tĩnh lặng phản chiếu tia nắng cuối cùng, làn sóng nhỏ khẽ lay động. Gió sông khô hanh lạnh thấu xương, lướt qua hai má Thừa Ảnh, khiến tóc cô bay loạn xạ.
Vừa rồi xe chạy với tốc độ khá nhanh, mặc dù cô đã đeo bao tay nhưng mười ngón tay vẫn lạnh buốt, động tác trở nên không linh hoạt. Kết quả, cô đang cúi đầu tháo găng thì cánh tay bên cạnh liền vươn tới, trực tiếp nắm lấy bàn tay cô, nhẹ nhàng thay cô tháo găng. Động tác của Thẩm Trì hết sức tự nhiên, lộ sự thân mật không thể diễn tả. Hơn nữa, sự thân mật này thực sự rất nghiêm túc, sắc mặt anh điềm tĩnh tự nhiên,
