Từng Có Một Người, Yêu Tôi Như Sinh Mệnh

Từng Có Một Người, Yêu Tôi Như Sinh Mệnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323960

Bình chọn: 10.00/10/396 lượt.

ó thể ngờ, anh cũng có ngày bị người khác không thèm để ý?

Cuối tháng 4, nhiệt độ bắt đầu tăng dần, mùa xuân ngắn ngủi của năm 2009 ở Bắc Kinh đã kết thúc. Đầu tháng là cuộc họp thường kỳ của bộ phận PR, Cao Dương như thường lệ ngồi chờ sẵn ở phòng hội nghị, đợi cấp dưới tập trung đông đủ.

Phòng họp không lớn lắm, chỉ một lúc đã đầy người. Xung quanh Cao Dương, trang phục của các nữ đồng nghiệp rực rỡ sắc màu, bên tai là tiếng nói cười giòn giã, mùi nước hoa các loại xộc vào mũi. Không hiểu tại sao anh đột nhiên nhớ tới chiếc áo sơ mi trắng của Triệu Mai, và mùi hương nhè nhẹ khi có khi không tỏa ra từ người cô.

Giây phút đó, anh hoàn toàn chìm đắm trong hồi ức, quên hết mọi việc xung quanh.

Cuộc họp kết thúc, Cao Dương vội vàng đi thang máy xuống tầng một. Ngay bên cạnh công ty là Bách hóa Thái Bình Dương. Anh hỏi cô nhân viên ở quầy bán nước hoa: "Có một loại nước hoa, ngửi như mùi hương hoa nhài, là nhãn hiệu gì vậy?"

Cô nhân viên đưa mấy loại cho Cao Dương, anh lần lượt cầm lên ngửi thử, hình như không giống lắm. Đến khi cô nhân viên lấy ra một cái lọ dẹt, hình dáng giống chai rượu bạc đám đàn ông cao bồi miền Tây hay mang bên mình, dung dịch màu hổ phách được phun ra, một mùi hương quen thuộc bao vây Cao Dương, anh xúc động đập tay xuống tủ kính: "Chính là nó!"

Cô nhân viên được dịp khen ngợi: "Anh đúng là sành thật đấy, đây là nhãn hiệu cao cấp trên thế giới, Diorssimo dùng làm quà tặng là thích hợp nhất, anh lấy một chai chứ ạ?"

Cao Dương xách một cái túi nhỏ của Dior quay về văn phòng. Anh ngồi ngây người một lúc, cuối cùng gượng cười một tiếng. Cao Dương mở ngăn kéo bỏ túi nước hoa vào trong, bởi vì anh chợt nhớ ra, anh không có số điện thoại của Triệu Mai.

Nếu anh cố ý đi tìm cô, thế nào cũng tìm được, nhưng chẳng có ý nghĩa gì cả. Anh tặng cô quà thì có thể giải quyết vấn đề gì?

Thế là lọ nước hoa cao cấp nhãn hiệu nổi tiếng thế giới đành phải tủi thân nằm trong ngăn kéo của Cao Dương một thời gian dài, lâu đến mức anh quên mất chuyện đó.

Cao Dương ép bản thân quên đi cuộc gặp gỡ với Triệu Mai. Nhiều năm lăn lộn trong nghề đã dạy anh không nên có tham vọng quá xa vời về những thứ ngoài khả năng, bất luận là chức vị, là nhà cửa, xe cộ hay tình cảm.

Thế nhưng vào buổi trưa một ngày thứ bảy, Cao Dương gặp lại Triệu Mai ở siêu thị Gia Lạc Phúc gần Trung tâm triển lãm quốc tế. Lần này, Cao Dương không thể không tin, trên đời này tồn tại thứ gọi là duyên số.

Lúc Cao Dương nhìn thấy Triệu Mai, cô đang đứng trước quầy hoa, quay lưng về phía anh, cô chuyên tâm chọn hoa tươi bày ở cửa siêu thị. Cạnh chân cô đặt một cái túi nylon của siêu thị. Cô chọn hai bó hoa hồng trắng và hoa cúc rất lớn, gần như che khuất người cô. Sau khi thanh toán, cô khệ nệ ôm hoa tươi và xách túi nylon đi ra ngoài cửa.

Hôm nay, Triệu Mai vận bộ váy dài màu xanh xám, dưới gấu váy mềm mại là đôi bàn chân xinh xắn của cô, cô đi một đôi giày da màu tím tinh xảo.

Cao Dương do dự một lát rồi đi theo Triệu Mai như bị ma ám.

Triệu Mai không để ý đến người ở phía sau, cô đứng bên lề đường bắt taxi. Thế nhưng thời điểm này, Trung tâm triển lãm quốc tế đang có buổi triển lãm quy mô lớn một năm tổ chức một lần, người ra vào tấp nập. Muốn đón taxi cần phải nhanh chân nhanh tay kiêm mặt dầy. Triệu Mai rõ ràng không thạo mấy trò này, mấy lần cô vẫy tay, xe taxi dừng lại nhưng đều bị người ở bên cạnh xông đến cướp mất. Dòng người đẩy cô từ đông sang tây, cô ôm chặt bó hoa, thần sắc lộ vẻ bất lực.

Cao Dương ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí tiến lại gần Triệu Mai: "Để tôi tiễn cô."

Triệu Mai giật mình, quay sang nhìn Cao Dương. Cô hơi kinh ngạc, sau đó dường như nhớ ra điều gì, cô thở phào nhẹ nhõm và mỉm cười: "Là anh à, tình cờ thật đấy."

Nụ cười của cô khiến Cao Dương cảm thấy được an ủi, dù thế nào, cô vẫn nhớ đến anh.

"Cô đi đâu vậy? Để tôi đưa cô đi!" Anh nói.

Triệu Mai lắc đầu: "Cám ơn anh, không cần đâu ạ. Nơi tôi đi xa lắm, không cần làm phiền anh."

Buổi trưa tháng năm, tuy thời tiết không quá nóng nhưng trán Triệu Mai đổ đầy mồ hôi, mấy giọt mồ hôi chảy xuống lông mày, gương mặt cô đỏ ửng.

Cao Dương hơi xót xa khi thấy bộ dạng vất vả của cô. Không đợi cô từ chối, anh cầm túi nylon trong tay cô rồi quay người: "Xe ở đằng kia, cô hãy đi theo tôi."

Mãi tới lúc lên xe, Triệu Mai vẫn còn khách sáo: "Làm phiền anh quá, hay là anh đưa tôi đến chỗ nào dễ bắt taxi là được."

Cao Dương không đáp lời cô, anh hỏi thẳng: "Địa chỉ?"

"Gì cơ?" Triệu Mai quay sang hỏi.

"Cô định đi đâu? Đi thăm bạn phải không?"

Gương mặt Triệu Mai hơi u ám, cô cúi đầu vân vê cánh hoa, không trả lời câu hỏi của Cao Dương.

Cao Dương lập tức nhận ra anh đã lỡ lời. Bây giờ không phải là mùa hoa cúc, hoa trong tay cô đều là màu trắng, như vậy chỉ có một khả năng, cô đi thăm một người đã khuất.

Anh lập tức xin lỗi: "Tôi xin lỗi."

Triệu Mai lắc đầu, một lát sau mới nói: "Anh nói không sai, đúng vậy, tôi đi thăm bạn, hôm nay là ngày giỗ của anh ấy, tôi đi thăm anh ấy."

Cao Dương lặp lại: "Tôi xin lỗi."

Triệu Mai nhướng mắt nhìn anh


The Soda Pop