Tướng Quân Không Tốt Truy

Tướng Quân Không Tốt Truy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323283

Bình chọn: 7.5.00/10/328 lượt.

hống chế, lại vẫn như cũ liều mạng né tránh hắn đụng chạm, hành động này phi thường chọc giận Hạ Nhĩ Ba.

“Ta muốn mang ngươi đi, muốn ngươi chỉ thuộc về một mình ta.”

“Không có chuyện ta thuộc về ngươi!” Hồ Tiểu Man không chút nghĩ ngợi đáp. “Hạ Nhĩ Ba, ngươi tỉnh ngộ một chút đi, chỉ cần thả ta ra, ta sẽ coi như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh hết.”

“Ta sẽ không buông tha ngươi, càng sẽ không để ngươi cùng Thương Nguyệt Ngạo Vũ chung một chỗ.” Hạ Nhĩ Ba bắt lấy hai vai nàng dùng sức lay lắc. “Tiểu Man, cùng một chỗ với ta, ta sẽ yêu ngươi, thương ngươi, đối với ngươi so với Thương Nguyệt Ngạo Vũ tốt hơn trăm lần, ngàn lần, van cầu ngươi đáp ứng ta được không?”

“Không có khả năng!” Hồ Tiểu Man bị hắn lắc đến hoa mặt chóng mày, nhưng vẫn không chút nào bị khuất phục, vẫn đang quật ngạo nhìn lại hắn. “Ta đã nói rồi, ta không thích ngươi, đời này cũng sẽ không có khả năng cùng với ngươi ở chung một chỗ.”

“Vì sao?!! Thương Nguyệt Ngạo Vũ rốt cuộc có cái gì tốt mà làm cho ngươi cố chấp đến như vậy?!” Hắn không cam tâm, hắn làm sao lại có thể kém tên nam nhân kia?!

“Vậy thì ta lại có gì tốt mà ngươi đối với ta cũng cố chấp như vậy?” Hồ Tiểu Man lạnh lùng hỏi lại, ánh mắt nhìn lại hắn không hề mang theo một tia cảm tình.

Nàng bỗng phát giác, ngón tay mình dường như có chút động đậy lại được, dược hiệu có vẻ đang dần biến mất.

Phát hiện này làm cho nàng vừa mừng vừa sợ, song biểu tình cùng ánh mắt màu trà vẫn không mang một tia dao động, để tránh khiến cho Hạ Nhĩ Ba cảnh giác.

“Ta……” Nàng hỏi lại làm cho Hạ Nhĩ Ba không thể trả lời.

Nhìn thấy hắn vừa mờ mịt lại đau khổ, Hồ Tiểu Man không khỏi mềm lòng thở dài. “Hạ Nhĩ Ba, tình yêu vốn không có đạo lý, ngươi hiểu không?”

“Không! Ta không buông tay!” Hạ Nhĩ Ba liên tiếp lắc đầu, vẻ mặt điên cuồng nhìn nàng.

Hắn đã yêu nàng từ lâu, rất lâu, hắn sẽ không đem nàng tặng cho bất kì kẻ nào khác!

“Ngươi là của ta! Là của ta!” Hắn gào thét tê dại, động thủ xé rách quần áo của nàng, bàn tay cách lớp áo yếm cầm lấy bầu ngực no đủ.

“Không cần! Dừng tay!” Hồ Tiểu Man hoảng sợ kêu, vừa vặn đúng lúc dược hiệu tan hết, nàng nhanh chóng đẩy hắn ra, vội vã bò dậy muốn chạy trốn.

Nhưng là mới vừa đứng dậy được thì mắt cá chân nàng đã bị hắn bắt lấy, dùng sức kéo đem cả người nàng đặt dưới thân.

“Không! Hạ Nhĩ Ba! Ngươi tránh ra —“ Hồ Tiểu Man dùng sức đạp đấm hắn, lại ngăn cản không được hắn xâm phạm, trong nháy mắt, quần áo trên người đã bị lột đến một nửa, ngực nhũ tuyết trắng bị hắn vuốt ve.

“Ngươi sẽ khuất phục, ngươi là người của ta, là của ta……” Hạ Nhĩ Ba cuồng loạn nói, xong dùng sức bắt trói hai tay nàng, thổi một luồng khói vào nàng.

“Ngô……” Hồ Tiểu Man trong lòng rùng mình, định bế khí nhưng là không kịp, đem toàn bộ mùi hương nồng đậm hít vào phổi.

Là mất hồn hương!

“Hạ Nhĩ Ba! Ngươi đồ tiểu nhân…..” Nàng rống giận, song không có cách nào khống chế nhiệt khí từ thân dưới truyền đến, hiệu dược phát tán cực nhanh, mới một chút mà làn da tuyết trắng đã ửng hồng.

“Ngoan, ta sẽ hảo hảo thương ngươi.” Hạ Nhĩ Ba đưa thân lưỡi liếm hai gò má nàng, bàn tay bao lấy một bên tuyết nhũ dùng sức xoa bóp.

“Ân…..” Nàng rõ ràng nghĩ kháng cự, nhưng là thân thể không tự chủ nổi lên phản ứng, ánh mắt màu trà dần giăng đầy sương mù. “Không cần…….”

Không, nàng không thể để cho hắn thực hiện được, tuyệt đối không thể khuất phục…….

Hồ Tiểu Man dùng sức cắn mạnh vào môi dưới chính mình, đau đớn làm cho nàng lấy lại chút lý trí, cố gắng bảo trì thanh tỉnh chống lại mị dược.

Thừa dịp Hạ Nhĩ Ba cúi đầu hàm trụ nhũ tiêm của nàng, Hồ Tiểu Man nâng chân hướng tới bộ phận trọng yếu của hắn đá thật mạnh, lại ấn vào cơ quan dưới nhẫn, châm độc ngay lập tức bắn ra, đâm trúng vào con mắt trái của hắn.

“A —“ Hạ Nhĩ Ba ôm lấy mắt trái, khóc thét thống khổ, lăn lộn trên mặt đất.

Hồ Tiểu Man thở gấp hồng hộc, cầm lấy quần áo hỗn độn trên mặt đất, miễn cưỡng đứng lên chạy ra bên ngoài.

“Đừng nghĩ có thể trốn, ngươi trốn không thoát…….” Từ phía sau truyền đến thanh âm thê lương của Hạ Nhĩ Ba, còn có tiếng bước chân truy đuổi.

Không! Nàng tuyệt đối không thể để bị bắt.

Cố hết sức chống lại mị dược trong cơ thể, Hồ Tiểu Man ra hết tốc lực chạy về phía trước.

“Man nhi —–”

Trong giông tố bão bùng, Thương Nguyệt Ngạo Vũ bỏ lại tuấn mã, chạy bộ trong núi rừng kiếm tìm.

Mưa to giàn giụa, xối xả xuống, hơn nữa sắc trời ngày càng tối, trong rừng núi là một mảnh đen đặc làm cho hắn nhìn không rõ được cảnh vật xung quanh.

“Đáng chết!” Hắn nhịn không được thấp rủa.

Tìm kiếm đã muốn đến hai canh giờ (4 tiếng đồng hồ lận đó) mà người vẫn lại tìm không thấy, chẳng lẽ nào bọn họ không ở trong núi?

Không có khả năng. Ngoại trừ khu rừng núi này thì không có chỗ cho Hạ Nhĩ Ba trốn.

Tên kia nhất định nghĩ trốn trong núi này một thời gian, đợi đến khi đề phòng lơi lỏng liền sẽ mang Man nhi rời đi Hồ quốc.

Vấn đề là, hắn đã mang Man nhi tránh ở chỗ nào mới được?

Mưa trút càng ngày càng lớn, đường núi lầy lội ngày càng khó đi, cản trở tốc độ Thương Nguyệt Ngạo Vũ tìm người. Nếu như không tìm đượ


Old school Easter eggs.