Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326512

Bình chọn: 8.00/10/651 lượt.

ựa

vào tường, nhìn ánh lửa đỏ lực”.

Mùi máu tanh phảng phất trên người người đàn ông này,

Như Phi nhìn anh một cái, không hỏi thêm một từ. Phụ nữ khu đèn đỏ, có thể giả

vờ ngoan ngoãn, đóng vai phóng túng, nịnh nọt, nũng nịu, duy nhất không thể tò

mò. Phải biết, tò mò hại chết con mèo.

Cô phủi bụi trên người, lấy điếu thuốc bên mép Trì

Mạch hút một hơi, dựa vào tường, nói với người đàn ông bên cạnh: “Vị Hi hôm nay

không đến”

“Thế à? Cô ấy sao vậy?”. Trì Mạch lại châm một điếu

thuốc, hỏi có chút thờ ơ.

Như Phi tay kẹp điếu thuốc day day thái dương, “Em gọi

điện nhưng di động cô ấy tắt máy. Có thể do cơ thể khó chịu, buổi sáng đã thấy

sắc mặt cô ấy không tốt lắm”.

“Ừ” Trì Mạch gật đầu, nhả ra một vòng khói thuốc trong

không khí, “Hôm nay có muốn đến chỗ anh không?”.

“Thôi, lần trước tiền anh đưa em vẫn chưa tiêu hết'’.

Trì Mạch không nói gì nữa, anh không phải là người đàn

ông tốt. Anh chưa bao giờ dựa dẫm vào bất cứ người nào, cũng không muốn trở

thành chỗ dựa cho bất cứ ai. Anh là một con thú phiêu bạt trong bóng đêm, chỉ

hứng thú đối với sự tham lam của con người.

Tất cả mọi người bao gồm cả Vị Hi đều cho rằng anh và

Như Phi là một đôi tình nhân thân mật. Nhưng chân tướng chỉ có tự họ biết, mỗi

một lần đều là giao dịch tiền và dục vọng trần trụi.

Anh biết Như Phi không phải loại phụ nữ ấy, nhưng trừ

điều này, anh không thể cho cô thứ khác. Nếu không có điều này, anh không biết

nên làm thế nào để tiếp tục duy trì mối quan hệ ấy.

Đây chắc là phần vô tình nhất của người đàn ông, có

thể tách rời giữa tình yêu và tình dục, còn có thể phân biệt một cách vô cùng

rõ ràng.

Anh là một người đàn ông ích kỉ, nợ tiền bạc anh có

thể trả. Nợ tình cảm, anh không muốn trả và cũng không trả nổi.

“Vậy thì thôi…” Trì

Mạch dụi tắt điếu thuốc, chuẩn bị rời đi, “Như Phi. nếu một ngày nào đó, em

không muốn tiếp tục, nhất định phải nói cho anh biết'’.

Như Phi nghiêng đầu nhìn anh, nhếch miệng cười, “Em

không phải mấy người phụ nữ bé nhỏ bám anh không buông tay, anh không cần nhắc nhở

em lần nữa. Còn anh, em nghe tin đồn, Ngụy Thành Báo đã biết người đập hỏng còi

báo động hôm đó là anh”.

Trì Mạch có phần ngạc nhiên, sau đó cười lạnh một

tiếng, “Đúng thật chẳng có tường nào không thông gió”.

Như Phi nhìn anh một cái, “Việc này không lớn cũng

chẳng nhỏ, tóm lại, bản thân anh cẩn thận. Còn nữa, cảm ơn anh đã cứu Vị

Hi". Cô lại cười, giống như tự đối thoại, “Có điều câu này không nói cũng

được".

Di động Như Phi đột nhiên reo lên, cô cầm ra xem, một

số lạ, có cảm giác quen thuộc. Đột nhiên cô nhớ ra, là Nguyễn Thiệu Nam.

Như Phi nghe máy xong, sắc mặt thay đổi, Trì Mạch đứng

bên hỏi cô: “Sao vậy”.

“Vị Hi vào viện rồi, bây giờ em phải qua đó”.

Trì Mạch rút chìa khóa xe mô tô, “Lúc này rất khó gọi

xe, anh đưa em đi”.

Khi họ tới phòng bệnh, Vị Hi vẫn chưa tỉnh, Nguyễn

Thiệu Nam ngồi bên cạnh giường, nắm tay cô.

Trì Mạch nhìn thấy Nguyễn Thiệu Nam, bỗng chốc sững

sờ, anh biết người đàn ông này là ai, kinh ngạc đến mức không thốt lên lời,

không tùy tiện bước vào, lại không yên tâm về hai cô gái, liền đứng ở cửa.

Như Phi bước vào, không nói một lời, chỉ rút tay Vị Hi

khỏi tay Nguyễn Thiệu Nam, đặt vào trong chăn.

Nguyễn Thiệu Nam im lặng, đứng một bên trầm mặc. Con

cưng của ông trời lúc này lại giống như cậu học trò nhỏ làm chuyện sai trái.

Gương mặt Vị Hi còn trắng hơn cả ga trải giường, Như

Phi đau lòng sờ mặt cô, quay mặt nhìn người đàn ông đang đứng bên giường, ánh

mắt sáng quắc, “Anh Nguyễn, có phải anh nên giải thích một chút với tôi

không?”.

“Chúng tôi đi biển, đột nhiên cô ấy phát bệnh, hít

thuốc rồi vẫn không đỡ hơn. Tôi đưa cô ấy tới viện, bác sĩ nói đây không phải

bệnh hen, là hội chứng tăng thông khí”.

“Hội chứng tăng thông khí?”

“Áp lực quá lớn, hoặc chịu kích động thần kinh dẫn tới

một loại trìệu chứng rối loạn cưỡng chế ám ảnh[1'> về hô

hấp. Do hô hấp mạnh khiến hàm lượng khí cacbonic trong máu giảm xuống thấp, vì

vậy mới phát bệnh, Trìệu chứng rất giống hen. Tuy rất đau, song... sẽ không đe

dọa tính mạng”. Nguyễn Thiệu Nam lặp lại từng lời bác sĩ như con vẹt học nói.

[1'> Rối

loạn cưỡng chế ám ảnh: Tiếng Anh: Obsessive Compulsive Disorder -OCD, là một

rối loạn tâm lí có tính chất mãn tính, dấu hiệu phổ biến của bệnh đó là ý nghĩ

ám ảnh, lo lắng không có lí do chính đáng và phải thực hiện các hành vi có tính

chất ép buộc để giảm bớt căng thẳng, đây là một dạng trong nhóm bệnh hên quan

trực tiếp đến stress. OCD được Tổ chức Y tế Thế giới xếp vào nhóm muời bệnh lí

gây ra tàn phế nặng nề nhất trên toàn cầu. Bệnh còn có tên khác là rối loạn ám

ảnh cưỡng bức.


Như Phi vô cùng bi phẫn, đau lòng nhìn người nằm trên

giường, hất mặt lên, “Anh Nguyễn, có phiền không nếu nói chuyện riêng với anh

vài câu?”.

Nguyễn Thiệu Nam hơi do

dự. Như Phi quay sang nói với Trì Mạch đứng ở cửa, “Phiền anh chăm sóc cô ấy

giúp em một lát'’. Rồi lại nói với Nguyễn Thiệu Nam đang có vẻ mặt nghi hoặc:

“Khi anh chỉ quan tâm bận rộn tìm người nhà họ Lục báo thù, Lăng Lạ


XtGem Forum catalog