.
Có lẽ là linh cảm, thời điểm nàng chạm vào ta, ta đột nhiên cảm thấy bản thân
nên để nàng hiểu lầm, về phần có thể đạt được chỗ tốt nào vẫn còn chưa biết.
Nhưng dựa trên quan hệ giữa nàng và Tam Thiếu, hiểu lầm như vậy hẳn là đương
nhiên.
Hoàng Hậu tựa hồ hiểu được, nàng vừa chỉ
tay vào người ta vừa che khóe miệng tươi cười, mi mắt khép hờ lại. Xuân Nhị bên
cạnh cũng mỉm cười, chỉ là nụ cười của Xuân Nhị khiến có có chút bất an, nàng
lặng lẽ nhanh chóng nắm cổ tay áo, ngón tay trắng bệch.
“A! Đúng rồi!”, sau khi Hoàng Hậu cười một
hồi liền nghĩ đến chuyện gì, nàng xoay người hỏi Xuân Nhị bên cạnh, “Mấy ngày
nay tại sao không thấy Tề Nhi tiến cung? Cũng không nghe nói hắn nhận lệnh ra
ngoài làm công vụ a! Hay là bị bệnh? Ngươi mau đến xem một chút!”
“Nương nương, Tề Vương điện hạ không có
việc gì”, Xuân Nhị nghe Hoàng Hậu hỏi liền nhanh chóng giãn ngón tay rồi tươi
cười trả lời, “Chẳng là có vài vị lão thần giả vờ bệnh không chịu vào triều,
quốc sự bị tồn đọng. Điện hạ sợ giao động căn cơ quốc gia nên mấy ngày nay luôn
vội vàng khuyên giải an ủi nhưng trọng thần này, hy vọng bọn họ có thể lấy
giang sơn xã tắc làm trọng”
“Hóa ra là vậy!”, Hoàng Hậu gật đầu rồi thở
dài nói, “Cũng thật khó cho đứa nhỏ này, hắn còn nhỏ như vậy nhưng trong lòng
lại chứa thiên hạ lê dân, thật không giống… ”, lại ngừng một chút, “Aiz! Không
nói nữa. Rốt cuộc vẫn là vài vị đại thần kia cư nhiên lớn mật làm bậy! Dám công
khai áp chế triều đình, đây không phải là muốn tạo phản sao?”
Biết vai diễn đã đẩy đến mình, ta vội vàng
bày ra biểu tình thật sự quan tâm nhìn về phía Xuân Nhị. Phụng bút nữ quan vốn
là bán triều thần, có trách nhiệm thông báo cho Hoàng Đế những sự tình phát
sinh ngoài dự liệu. Vậy nên biểu tình này là thích hợp… cũng là bắt buộc.
“Đúng vậy, Xuân Nhị tỷ tỷ, là người nào to
gan lớn mật dám làm ra hành vi đại nghịch bất đạo như thế. Chẳng lẽ bọn họ thật
sự muốn tạo phản?”, kỳ thật ta rất rõ ràng đó là người nào, tả hữu Thừa Tướng,
tả hữu Đại Tướng Quân, còn có một số đại thần bên vây cánh của Tam Thiếu hoặc
Vũ Nhân. Trong thời gian ta dưỡng thương không thể động đậy, Thường Nghĩa
thường xuyên đem một ít tin tức phát sinh trong triều mà hắn bảo là nghe từ
người khác đến nói cho ta nghe, theo lời của hắn, chính là “chuyện phiếm giải
sầu”. Còn bảo Ung Vương ngu ngốc kia dường như đã nói câu gì đó chọc giận các
đại thần.
“Nữ quan, cũng không thể trách các đại
thần, chuyện gì cũng có nguyên nhân a!”
Hôm nay các nàng bảo ta đến đây, e là chỉ
vì muốn nói ra những lời này. Vậy nên Xuân Nhị nghe ta hỏi thế liền lên tiếng
trước Hoàng Hậu, chi tiết nho nhỏ này các nàng không để ý nhưng ta đã nhìn thấy
rõ ràng. Trong lòng cười thầm nhưng trên mặt vẫn chường ra biểu tình hồ nghi,
ta hơi cau mày nhìn về phía Xuân Nhị, “Lời này của tỷ tỷ, Thanh Nguyệt không
hiểu được. Nếu không trách các đại thần làm loạn, chẳng lẽ lại trách Tề Vương
điện hạ?”, nói đến đây, ta bày ra biểu tình bất mãn rõ ràng. Biểu tình này hẳn
nhiên chiếm được hảo cảm của Hoàng Hậu cùng Xuân Nhị, đúng theo ý các nàng.
“Đứa nhỏ này thật sự nóng vội, trước hết cứ
nghe Xuân Nhị nói hết lời a! Cũng không ai nhắc đến Tề Nhi a, ngươi xem… gấp
gáp gì chứ?”, Hoàng Hậu đem hai chữ “hài lòng” viết lên mặt, thái độ lại càng
thêm thân cận vài phần, thậm chí còn đem một khối điểm tâm nho nhỏ nhét vào
miệng ta, đợi đến khi ta đem biểu tình ngượng ngùng phát huy đến độ “xuất sắc”
mới nhìn sang Xuân Nhị cười nói, “Đừng thừa nước đục thả câu, mau nói đi, bằng
không nha đầu kia sẽ nổi giận với ngươi a!”
“Tuân lệnh nương nương”, Xuân Nhị cũng mỉm
cười, nàng khom người hành lễ một cái, khi cúi đầu, ta phát hiện trong đáy mắt
của nàng hiện lên một tia ngoan độc nhưng khi nàng ngẩng đầu lên lại biến mất
vô tung, “Là Ung Vương. Ung Vương bất chấp sự can ngăn của tả hữu Thừa Tướng,
còn có tả hữu Đại Tướng Quân mà nổi giận, tại buổi thượng triều ngài đã chỉ vào
mặt bách quan mà mắng họ là “lão vô dụng”, còn nói… còn nói… ”
Ta đã đem khối điểm tâm vừa rồi bị nhét vào
miệng nuốt xuống bụng, vì đã gây hiểu lầm sâu sắc, ta thật sự không tuân theo
quy củ mà mở miệng trước Hoàng Hậu, “Còn nói cái gì?”. Tin tưởng mọi người đều
có thể dựa trên hành vi này mà nghĩ rằng ta đang vui sướng khi người khác gặp
họa.
“Mắng bọn họ già mà không chết, tương lai
chỉ gây họa cho cả nhà”, nàng nói rất nhanh, nhanh đến khẩn cấp.
“A… !? Cái này… cái này… cũng quá… bọn họ
là đại thần phụ quốc được bệ hạ thân phong. Cái này… cái này… ”, nói năng lộn
xộn lại càng thêm rõ ràng rằng ta không có ý tốt. Không ai hoài nghi những lời
này sẽ được “thêm mắm dặm muối” truyền đến tai Hoàng Đế bằng tốc độ nhanh nhất.
Đương nhiên, sự thật thế nào thì trong lòng ta đã rõ ràng.
“Ai nói không phải? Ung Nhi cũng thật là… như
thế nào lại có thể… ”, Hoàng Hậu che miệng cười khanh khách, “Lão ca ca của bản
cung mà nghe được những lời này ắt hẳn râu tóc đều dựng đứng cả lên a! Ha ha ha…
!”
“Nương nương, người còn có tâm tình cười
a!”, Xuân Nhị tức giận nói,