iểu hiện bình
thường nhất. Bà vốn làm ở cục thuế nên gặp ai cũng như nhau, mặt không chút
biểu cảm.
Mà Tả Húc cuối cùng cũng
biết vì sao Lương Ưu Tuyền không gả được. Đừng nói đến bàn chuyện hôn nhân,
muốn đi vào trong căn nhà này cũng đã yêu cầu lòng can đảm của một vị đại anh
hùng rồi!
“Các vị trưởng bối, cháu tên Tả Húc.” Trước phải cúi chào đã. Áp lực thật sự quá lớn!
Lương ông trang nghiêm
nhìn: “Ừ.
Trông cũng được.”
“Ông à, Tả Húc không phải bạn trai con
đâu.” Lương Ưu Tuyền vội vàng báo cáo.
“Anh con không nói như thế. Tiểu Hoa!
Trước đưa em con về phòng đi đã!” Lương
ba hạ đao đưa ra mệnh lệnh. Lương Ưu Hoa vội vã thi hành, khiêng em gái lên
phòng, tạm thời giam giữ ở đây.
Những trưởng bối của
Lương gia cùng chung suy nghĩ, lập tức đổi đội hình, vây xung quanh Tả Húc.
“Ngồi đi.” Lương mẹ thực “tốt bụng”, đã chuẩn bị sẵn cho Tả Húc
một cái ghế xoay 360 độ.
Ánh sáng của đèn bàn
chiếu đến gương mặt Tả Húc khiến hắn nheo mắt lại. Trong lòng hắn thầm nghĩ,
nếu nhà này cùng nhau thẩm vấn phạm nhân, khẳng định tên nào cũng lập tức thú
tội.
…
Trải qua một cuộc “khảo
vấn”, những vị trưởng bối của Lương gia đã thấy ấn tượng ban đầu với Tả Húc
không hề sai. Kỳ thật bọn họ yêu cầu không hề cao: gia đình trong sáng, đã tốt
nghiệp đại học chính quy, ba đời gần nhất không có phạm tội.
Hết nói về việc chính trị
lại nói chuyện phiếm với nhau vài câu mọi người vẫn không buồn ngủ. Còn về phần
Tả Húc có buồn ngủ hay không thì đó không phải việc các vị trưởng bối lo lắng.
“Cậu là giám đốc một công ty giải trí, tôi
lại phải nói cho cậu nghe thế này. Hiện nay TV đều phát những bộ phim vớ vẩn
thôi. Mấy cái người trẻ tuổi đó cứ ôm nhau một cái là lại hôn nhau. Thật chả bù
cho những phim khi xưa, hay mà không lỗ mãng tẹo nào. Dù gì đi chăng nữa thì
cũng không thể vì tiền mà làm những bộ phim kiểu đó được!”Lương
gia gia than thở một tiếng.
“… Dạ.” Nói
thì dễ dàng chứ có phải ông trả phí chế tác đâu ạ.
“ Cái phim “tổ trọng án số 6” hiện đang
chiếu cũng không tệ lắm. Đáng khen ngợi.” Lương
ba đồng ý gật đầu.
“…Vâng ạ.” Tuy thế nhưng đề tài đâu phải vô hạn đâu. Cũng phải có
đến ba bộ phim kiểu đó rồi.
“Có mấy bộ phim Hàn Quốc đang chiếu cũng
hay lắm. Nhưng mà người Hàn Quốc cũng thật đáng thương, đến thịt heo mà lúc ăn
cũng không được ăn nhiều. Bác đây mỗi lần nấu thịt heo cách thủy lại cảm thấy
bọn họ thật tội nghiệp.” Lương mẹ thương
cảm.
“…Dạ.” Chắc
chắn bác là người của cục thuế rồi.
Cuối cùng, người tốt nhất
là Lương bà nội đứng lên, đưa cho Tả Húc một trái táo ngon lành. Bà vừa cười
vừa căn dặn: “Hiện
mấy người trẻ tuổi như các cô cậu đều không để ý đến chuyện sức khỏe. Nhớ là
tuyệt đối không được dùng thuốc phiện để kích thích, phải quý trọng sinh mệnh,
tuyệt đối không được lại gần thứ đó đâu đấy.”
“…” MẸ
ƠI, CON MUỐN VỀ NHÀ!
Lương Ưu Tuyền nhìn ông
nội, bà nội với ba mẹ vẻ mặt sung sướng, lại nhìn đến Tả Húc tội nghiệp. Hiếm
khi thấy mọi người trong nhà đều thoải mái như thế này, xem ra… đành để anh
chịu oan chút vậy, Tả Húc.
“Tôi nấu anh bát mỳ nhé?”
“Nếu cô thực sự có thành ý thì mở còng tay
cho tôi đi đã.” Tả Húc cũng không biết sao mình lại xui xẻo như thế
này. Bị cả nhà bọn họ tra khảo còn chưa tính đến mà Lương Ưu Tuyền đã đem còng
tay ra còng tay hắn lại rồi đưa đến ban công. Còn đưa cho hắn một bộ chăn đệm
nữa, thế là thế nào? Bắt hắn đêm nay ngủ ngoài ban công sao?
Lương Ưu Tuyền không
nhanh không chậm đi lên trước: “Chúng ta làm giao dịch đi. Anh giả dạng bạn
trai tôi, lúc ở nhà của tôi thì diễn trò. Như thế giúp tôi đỡ bị bọn họ ép đi
coi mắt.”
“Thế thôi hả?”
“Ừ.”
“Giao dịch thì phải đôi bên có lợi chứ.
Tôi ngoài việc phải chịu đựng nỗi khổ thay người khác thì không được gì sao?”
“Tôi là ân nhân cứu mạng của anh, “ăn cây
nào rào cây ấy” câu này lẽ nào anh chưa từng nghe qua? Đương nhiên anh cũng có
thể lựa chọn vong ân bội nghĩa nếu anh tự thấy mình không bằng con chó con mèo.
Tùy anh cả.”
“Cô nói đó là công việc cô mà. Tôi có yêu
cầu cô bảo vệ chắc?” Tả Húc sớm đã biết rõ, trên đời này tuyệt đối không có
chuyện giúp không công.
“Đúng là công việc của tôi, nhưng mà thêm
một chút xíu lợi ích thì có sao đâu?!” Lương
Ưu Tuyền nhặt lấy thanh côn trên ban công.
“…” Tả
Húc suy sụp, nghiêm túc nói: “Tôi không thể có bạn gái được.”
“Tư liệu viết anh không có bạn gái.”
“Đấy là vì bản thân tôi có vấn đề.”
Lương Ưu Tuyền giật mình,
nhìn nhìn đánh giá Tả Húc, khẽ mở miệng…“Chẳng lẽ anh thật sự là đồng tính?”
Tả Húc mệt mỏi thở dài,
nhất quyết đồng ý: “Đúng
thế. Cho nên không thể đáp ứng yêu cầu vô lý của cô được. Bạn trai tôi mà biết
thì sẽ ghen tuông mệt mỏi lắm.”
Lương Ưu Tuyền mắt sáng
ngời: “Anh
giữ bí mật giỏi ghê… Tôi chưa từng thấy qua gay bao giờ đâu nhé. Nói đi, các
anh thấy thế nào? À mà, bạn trai anh có đẹp trai không?”
“Ngạc nhiên cái gì? Lẽ nào cô thích gay?”
“Nghe nói gay các anh không thích người
khác phái, xem ra đó là lý do anh ghét tôi đúng không?”
“Không. Giới tính của cô vốn dĩ với tôi
không ph