uổi tối tám
giờ cùng giám đốc Vương đàm phán về việc đầu tư vào một bộ phim nhựa, thuận
tiện xem nữ diễn viên chính giám đốc Vương đề cử.
Lương Ưu Tuyền phụ trách
lái xe. Cô ngồi trên xe Lincoln điều khiển tay lái, trong lòng không khỏi hưng
phấn, bởi từ trước đến nay, ngoại trừ lúc đi thi bằng lái, cô chưa lần nào được
đụng đến xe.
Tả Húc ngồi ở phía sau
xem văn kiện. Dù sao Lương Ưu Tuyền cũng đã nắm trong tay cái mệnh của hắn rồi,
chết thì cùng chết.
Vụt!… Trán Tả Húc cùng
ghế trước thân mật tiếp xúc.
“Haha, thực xin lỗi, chân ga giẫm hơi mạnh
chút xíu…” Lương Ưu Tuyền cười gượng hai tiếng.
“…” Tả
Húc trầm mặc không nói. Vì rất nhiều lý do, càng lúc hắn càng cảm thấy cô gái
này thật ngốc nghếch.
Không tiếng động chính là
thức áp lực vô hình đáng sợ nhất. Lương Ưu Tuyền không dám nói nhiều, xoa xoa
lòng bàn tay, cẩn thận khởi động xe, lấy vận tốc 20 km/h làm tối đa… chậm rãi
chuyển động…
“Đến bà lão đi bộ cũng đi nhanh hơn cô.”
“…” Lương
Ưu Tuyền liếc mắt về phía bà cụ đang đi trên vỉa hè. Bà cụ này thấy cô nhìn
mình còn vẫy vẫy tay chào tạm biệt.
Những chiếc xe khác đi
vụt qua xe bọn họ, những chiếc xe bị xe bọn họ chắn đường thì bấm còi inh ỏi.
Chỉ riêng Tả Húc vẫn say sưa đọc công văn, thái độ bình thản.
Lương Ưu Tuyền càng bị
giục càng cáu tiết. Cô hạ cửa sổ, rống lên giận dữ: “Đừng có bóp
còi nữa! Bíp bíp cái gì?! Càng bíp bíp càng chậm!!!”
Lúc đi lấy bằng lái chỉ
phải lái vượt qua mấy cái chướng ngại vật lẻ tẻ thôi, hơn nữa cũng chỉ tầm mười
mét thôi. Còn đây là lái xe lincoln, hơn nữa còn là một quãng đường dài, cũng
cần phải có thời gian để thích nghi chứ.
Tả Húc cười cười, dùng
bút màu viết lên một tờ giầy rồi dán lên cửa kính phía sau xe: Lái xe bị bệnh
dại kinh niên, xin mọi người bảo vệ tính mạng của mình.
“Không vội không vội. Tôi đến trường quay
trước 8h là được.”
“…” Hiện
tài mới một giờ chiều, lộ trình không đến 30 km, quá là khinh nhau rồi.
Lương Ưu Tuyền không phục
nheo nheo mắt, cầm chắc tay lái. Vì thế, chỉ thấy đường cái có một cái xe
Lincoln màu đen, dưới ánh nắng mặt trời chạy thục mạng, còn vượt đèn đỏ.
Nửa giờ sau, cuối cùng
của cuối cùng cũng đến trước trường quay. Là một ngôi trường cấp 3.
Tả Húc xuống xe, chỉ bãi
đỗ cách đó không xa: “Bên
kia có một bãi đỗ xe khá lớn. Tôi có thể tin tưởng là cô biết đỗ xe không?”
“…” Lương
Ưu Tuyền quay đầu nhìn lại. Cuối tuần là ngày nghỉ, bãi đỗ xe đúng là chẳng có
cái gì chắn đường. Chẳng qua xe Lincoln hơi to, cô thật hy vọng mình có thể đỗ
mà không va chạm cái gì.
Thừa dịp Tả Húc đã quay
người đi vào không để ý, cô một mình đi tập đỗ xe. Loay hoay một lúc, bỗng
nhiên có một ông cụ đến gõ gõ cửa kính.
“Cô bé, dùng xe Lincoln để tập lái, đúng
là xa xỉ quá!”
“Cháu có bằng lái rồi mà.”
“Kĩ thuật tệ như vậy mà đã mua xe rồi sao?
Haha.”
“…”
Lương Ưu Tuyền không còn
mặt mũi nào ở lại bãi đỗ nữa. Cô vội đỗ xe rồi đi vào trường học tìm Tả Húc.
Lương Ưu Tuyền theo ánh
đèn từ camera tìm đến một phòng học ở tầng một. Ông đạo diễn có vẻ như đang cãi
nhau với một nam diễn viên trẻ, đạo diễn ‘chỉ cây dâu mắng cây hòe’ nói diễn
viên kia ngoại trừ ngoại hình ra thì diễn xuất dở tệ, làm lãng phí cả bộ phim.
Mà Tả Húc ở bên cạnh chỉ thờ ơ lạnh nhạt.
Lương Ưu Tuyền không hiểu
về giới nghệ thuật. Tuy nhiên nam diễn viên kia thì cô có từng gặp trên TV, gần
đây rất nổi tiếng.
Mãi sau Tả Húc mới kéo cà
vạt ra. Hắn cởi âu phục, mặc áo sơ mi bước ra, lại chỉ diễn viên kia mà nói: “Tôi diễn qua
một lần. Cậu xem đi rồi nhớ cho kĩ.”
Tả Húc khẽ ngậm một điếu
thuốc, nhếch miệng cười, nhẹ nhàng đi ra giữa sân khấu. Thực ra để có thể biểu
đạt được sự thờ ơ lạnh nhạt nhưng vẫn đáng sợ, uy nghiêm không hề dễ dàng. Nhất
là ánh mắt của diễn viên, phải vừa có thể khiêu khích nữ giới, nhưng lại vừa
đứng đắn, nghiêm trang.
Đạo diễn cuối cùng nhảy
cẫng lên vì phấn khởi: “Chính
là thế này. Tôi muốn có cảm giác này! Quá xuất sắc!”
Lương Ưu Tuyền âm thầm
tán thưởng. Thật ra anh chàng diễn viên kia diễn xuất không hệ kém, nhưng Tả
Húc kia lại diễn tả được vẻ du côn của nhân vật, không những thế còn có mị lực
khiến người khác không thể dời mắt. Xem ra hắn đúng là người được thiên phú khả
năng diễn xuất.
Tả Húc mặc lại áo vest,
nhìn diễn viên kia nói: “Tôi
đây còn cầu toàn hơn cả đạo diễn kia, cho mỗi người ba cơ hội nữa.”
Lời nói này khiễn toàn bộ
diễn viên đều bị shock nặng. Hàm ý quá rõ ràng, nếu diễn không tốt sẽ đổi diễn
viên.
“Tổng giám đốc, xin hỏi làm sao mới có thể
diễn được như ngài ban nãy?” Nam
diễn viên chính đuổi theo Tả Húc, khiêm tốn thỉnh giáo.
“Phải suy nghĩ như nhân vật, hoàn toàn
không coi ai ra gì. Phải coi mình như người đẹp trai nhất thế giới, trên đời
này tuyệt đối không có người thứ hai. Nếu cậu ngay cả việc tưởng tượng đó cũng
không làm được, tốt nhất đừng làm nghề này nữa.” Tả Húc nói rồi quay qua nhận khóa xe từ tay Lương Ưu
Tuyền. Hai người một trước một sau rời khỏi trường quay.
Lương Ưu Tuyền tuy rất
tội nghiệp với diễn viên kia, nhưng Tả Húc nói thế cũ