Insane
U Lan

U Lan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322723

Bình chọn: 8.5.00/10/272 lượt.

hể cứu muội muội của hắn. Chỉ có duy nhất loại thuốc

này mới có thể kéo dài tính mạng của nàng!”

Bọn hộ vệ kinh ngạc bất định, một mặt kinh ngạc tộc trưởng Bắc Quốc

này dám đơn thương độc mã tới đây, hành động như vậy chẳng khác gì chịu

chết. Mặt khác lại hoài nghi, trên tay của hắn có phải có linh dược có

thể cứu được viên Minh Châu trong lòng bàn tay Quan gia thật hay không.

Một hộ vệ lui về sau, đi vào thông báo. Nhóm hộ vệ còn lại cầm đao

bất động, không lơi lỏng vây hãm nhưng cũng không tiến lên công kích,

chỉ duy trì ưu thế chờ tin tức từ trong phủ.

Bị hộ vệ mạnh mẽ bao vây, Kim Lẫm vẫn bất động như núi, con ngươi đen bóng nhìn chằm chằm cánh cửa đen đóng chặt phía trước.

Hắn chờ.

Chờ khi trong lòng như có lửa đốt.

Không biết qua bao lâu, cánh cửa màu đen rốt cuộc chậm rãi mở ra từ bên trong.

Trong Quan phủ, nơi nơi đèn đuốc sáng rực, những phiến đá xanh trên

mặt đất được mài sạch đến bóng loáng, phản xạ ánh đèn. Một lão bộc áo

đen đã đứng ngay giữa bên trong cửa.

Lão bộc khẽ nhướng mày, nhìn nam nhân lớn mật xông vào doanh trại kẻ địch kia, trầm giọng mở miệng.

“Ngươi muốn thế nào?”

“Ta muốn gặp Lan nhi.” Kim Lẫm nắm chặt nắm đấm, nỗ lực khống chế xúc động muốn xông vào tìm người.”Ta có thể đưa thuốc cùng phương thuốc cho Quan Tĩnh, chỉ cần để cho ta gặp nàng một lần!”

Lão bộc nhướng cao lông mày, vẫn chắp tay như cũ. Chỉ chốc lát sau,

một tiểu đồng từ từ phía sau chạy ra, xuyên đình qua viện đi tới đại

môn, tiến tới cúi người nói chuyện bên tai lão bộc.

Lông mày trắng của lão bộc nhướng càng cao hơn.

Tiểu đồng nói xong lập tức xoay người rời đi.

Lão bộc đứng thẳng lưng lên nhìn Kim Lẫm, sau đó hướng bọn hộ vệ giơ tay lên.

“Để cho hắn vào.”

Bọn hộ vệ nghe vậy lập tức thu lại toàn bộ đại đao phát sáng vào vỏ.

Mà Kim Lẫm, căn bản không kịp đợi hộ vệ thối lui, thẳng thừng xuyên qua

rừng đao, lập tức sải bước đi tới cửa lớn Quan phủ.

Lão bộc áo đen dẫn hắn đi qua viện ngoài, đi qua nơi mà mấy tháng

trước hắn đã từng đi qua lúc bắt U Lan đi, một đường đi tới U Viện nơi

nàng ở.

Chỉ là, mới đi đến cửa viện Kim Lẫm đã bị chặn lại.

Trong đình viện trang trí tao nhã, lát đá xanh, trước cửa đóng chặt

chạm khắc hoa lan. Đèn cung đình sắc màu treo dọc hai bên cột thạch anh, treo cao cao, làm cho tất cả đều bại lộ dưới ánh đèn. Dưới mỗi một

chiếc đèn đều có một hộ vệ cầm đao đang đứng.

Hắn khẩn cấp muốn tiến lên lại bị lão bộc ngăn cản.

“Ngươi chỉ có thể tới đây.”

Sắc mặt Kim Lẫm lạnh lùng, đang chuẩn bị mở miệng, cửa khắc hoa phía trước lại được người mở ra.

Trong phòng khách vẫn bày biện như trước. Chỉ là lần này, trong nhà

đèn rực sáng, mà trong góc phòng khách, trên giường được trải đầy đệm

mềm, có một nam nhân áo đen tuấn mỹ dị thường đang ngồi. Trong ngực hắn, nhẹ ôm một tiểu nữ nhân nhỏ yếu tái nhợt, hơi thở mong manh.

U Lan.

Hai mắt nàng vô thần, mặc xiêm y trắng như tuyết, tóc đen được chải

bóng loáng phát sáng, được trang điểm đẹp như thiên tiên, nhưng vẫn

giống như búp bê không có chút sức sống, tùy ý Quan Tĩnh ôm.

Kim Lẫm nắm chặt hai nắm tay, xúc động muốn tiến lên rồi lại chết

tiệt hiểu được, là hắn tự nguyện đi tới Nam Quốc. Một khi thân đã tới

Nam Quốc, hắn lập tức thân bất do kỷ, hết thảy đều phải theo quy tắc của Quan Tĩnh. (không do mình định đoạt)

“Ngươi nói, ngươi có thuốc?” Quan Tĩnh nhẹ giọng hỏi, trong tay vỗ về tóc muội muội, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn Kim Lẫm một cái.”Thuốc đâu?”

“Ở trên người ta.”

“Lấy ra.”

Kim Lẫm lấy thuốc từ trong ngực ra, cất bước muốn tiến lên.

Lúc này Quan Tĩnh lại mở miệng.

“Đợi một chút.”

Lời này vừa nói ra, những hộ vệ tay cầm đại đao đang đợi bên cạnh lập tức cầm đao tiến lên.

Kim Lẫm dừng bước, thu lại tức giận, chậm rãi hỏi: “Ngươi không muốn cứu nàng sao?”

Nghe vậy, gương mặt tuấn mỹ của Quan Tĩnh bỗng dưng trở nên dữ tợn vặn vẹo, sát ý lạnh lùng xuyên qua viện ép thẳng tới Kim Lẫm.

Nhưng, hắn rất nhanh bình tĩnh lại.

“Cứu? Ta dĩ nhiên muốn cứu.” Quan Tĩnh nâng đôi mắt thanh tú lên,

lạnh lùng nhìn kỹ hắn, sau đó khóe miệng câu lên một nụ cười nhàn nhạt,

kinh người.”Cũng phải nói. Mặc dù, ta hận không thể một đao giết ngươi,

nhưng ta vẫn phải cám ơn ngươi.”

Sắc mặt Kim Lẫm trong nháy mắt trở nên vô cùng tái nhợt. Hắn nắm chặt quyền, chỉ nghe thấy Quan Tĩnh mở miệng lần nữa, từng câu từng chữ nói: “Vốn lòng nàng đều đặt trên người ngươi. Nàng đối với ngươi tình sâu

làm cho ta càng thêm hận ngươi. Bất quá, hiện tại chính ngươi đã phá hủy tất cả.” Hắn nhẹ nói, vô hạn yêu thương vỗ về má muội muội, trong mắt

tràn đầy thâm tình.

Kim Lẫm trước cửa, vì mấy câu nói đó mà thân thể kịch liệt run rẩy. Ngực hắn giống như bị nắm thật chặt, vắt ra máu đỏ.

Vốn lòng nàng đều đặt trên người ngươi.

Chính ngươi đã phá hủy tất cả.

Lời của Quan Tĩnh không ngừng quanh quẩn trong đầu hắn, giống như dùng roi một lần lại một lần quất vào tim hắn.

Không sai! Là hắn phá hủy tất cả! Là hắn tổn thương U Lan!

“Đúng, là lỗi của ta, cho nên ta vì nàng mà đến!” Kim Lẫm thở hổn

hển, nhìn chằm chằm vào U Lan không c