động tác sẽ dọa nàng, làm cho nụ cười kia biến mất.
Đã bao lâu?
Hắn cơ hồ đã quên mình khát vọng cỡ nào được lại nhìn thấy nàng cười.
Đây là mộng sao?
Là bởi vì hắn quá mức khát vọng, mà sinh ra ảo giác sao?
Trời đất chứng giám, cho dù là ảo giác, hắn cũng cảm động đến khó có thể nói thành lời!
Bất luận là mộng hay là ảo giác, nụ cười kia vẫn chưa biến mất, U Lan thậm chí vươn tay, nhẹ vỗ về mặt của hắn. Tất cả tốt đẹp đến mức làm
cho hắn đau lòng.
“Lẫm.” Nàng dùng thanh âm ôn nhu, nhẹ nhàng kêu to .
Hắn nhắm mắt lại, toàn thân run rẩy, không phát hiện mình đã rơi lệ.
Rốt cục!
Rốt cục, nàng nguyện ý mở miệng.
Rốt cục, nàng nguyện ý gọi tên hắn lần nữa.
Hắn khó khăn há mồm vài lần, một hồi lâu sau mới có thể nặn ra thanh
âm. Hắn có quá nhiều xin lỗi, quá nhiều hối hận phải nói với nàng.
“Lan nhi, ta —— “
Tay nhỏ bé mềm mại che cái miệng của hắn.
“Xuỵt, đừng nói.” Nàng nhìn hắn, nhẹ nhàng lắc đầu, trong mắt cũng có nước mắt.”Chuyện đã qua, cũng đừng nhắc lại .”
Thân thể của Kim Lẫm run rẩy.
Trong nháy mắt này, hắn rốt cục hiểu, cho dù hắn từng tàn nhẫn tổn
thương nàng như vậy. Nhưng đến hôm nay, nàng vẫn lựa chọn tha thứ.
Thâm tình nàng dành cho hắn làm cho tim hắn đau đớn .
Kim Lẫm cúi đầu xuống, hôn lòng bàn tay của nàng, hôn dấu vết kia.
Cuối cùng, mới nhẹ nhàng ôm nàng, cúi người hôn nhẹ môi của nàng.
Những đau đớn, nước mắt, đều đã theo gió bay đi. Bọn họ có lẫn nhau,
có tương lai, ân ân oán oán, quốc thù gia hận xưa kia đều không liên
quan đến bọn họ nữa.
Bởi vì thù hận, bởi vì hiểu lầm, mà đã trì hoãn hạnh phúc của họ rất lâu rất lâu.
Cho tới hôm nay, bọn họ rốt cục có thể được như nguyện ước.
Hạnh phúc, đến cuối đời.
———-oOo Hoàn oOo ———-