n chất phác, vì dành nhiều tâm ý mà lộ ra vẻ thoải
mái.
Ngoài cửa, còn có một vườn hoa, đang trồng một loại hoa màu tím vốn
sinh trưởng ở phương bắc, nhưng trong tiết trời mùa hè lúc này lại đặc
biệt nở rộ.
Bọn họ định cư nơi này.
Mỗi tuần một lần, Hạ Hầu Dần sẽ phái người đưa tới thức ăn cùng uống
nước. Có đôi khi hắn cũng sẽ đích thân tới, cùng Kim Lẫm thảo luận phát
triển chuyện buôn bán. Kim Lẫm suy nghĩ sâu xa, ánh mắt trác tuyệt, đối
với sự nghiệp của Hạ Hầu Dần có trợ giúp rất lớn.
Chẳng qua là, hắn vẻn vẹn chỉ cung cấp ý kiến, giúp Hạ Hầu Dần phân
tích phán đoán, chứ không tham dự chuyện của thương nhân, càng không
muốn rời khỏi căn phòng nhỏ bên bờ biển một bước.
Bất cứ chuyện gì đối với hắn mà nói, cũng không trọng yếu bằng U Lan.
Vì nàng, Kim Lẫm bỏ qua quyền thế, bỏ qua tài phú, bỏ qua trách nhiệm, bỏ qua tộc nhân của hắn, và quốc gia của hắn.
Cuộc đời còn lại của hắn đã quyết định vì U Lan mà sống.
Thân thể của nàng mặc dù có chuyển biến tốt nhưng vẫn hết sức gầy
yếu, thỉnh thoảng sẽ có phản ứng, nhưng chưa từng nói với hắn nửa câu.
Kim Lẫm kiên nhẫn chờ, cẩn thận bảo vệ nàng.
Ban ngày, hắn sẽ nắm tay nàng, bước chậm trên bờ cát. Khi gió bắt đầu thổi, hắn sẽ ôm nàng vào trong ngực, dùng thân thể sưởi ấm nàng, không
để cho bão cát sát thương da thịt nhẵn nhịu của nàng.
Ban đêm nóng bức, hắn sẽ rũ tóc nàng xuống, bàn tay to lớn cầm cây
lược gỗ, cẩn thận, cẩn thận, giống như đang cầm trân bảo, cầm từng sợi
tóc của nàng, nhẹ nhàng chải tóc cho nàng.
Ban đêm có ánh sao, hắn vì nàng mà ở trên bờ cát, lục tìm vỏ ốc mỹ lệ nhất tựa vào bên tai nàng, nghe bên trong vỏ ốc tiếng gió vù vù như
tiếng sóng biển dâng, nói cho nàng biết đó là hồn phách con ốc còn hoài
niệm Hải Dương.
Nhật thăng nhật lạc, cuộc sống một ngày lại một ngày trôi qua. (mặt trời mọc, mặt trời lặn)
Bọn họ đã tìm được thanh thản họ tìm kiếm.
Toàn bộ thế giới của hắn chỉ còn lại nàng. Một mình nàng.
Ngày qua ngày.
Không biết qua bao lâu, ký ức đã trôi qua, những máu tanh, đau đớn, nước mắt, cũng dần dần mơ hồ vào một ngày nào đó.
Ngày đó, một ngày nóng bức nhất mùa hè.
Hoa tử đường rốt cục cũng đã trồng thành công, ở bờ biển phía nam
cũng có thể nhìn thấy những đóa hoa màu tím theo biển gió nhẹ nhàng chập chờn, tản ra hương thơm nhè nhẹ.
U Lan đi giữa cánh đồng hoa tử đường, đi lại nhẹ nhàng chậm chạp,
nàng vươn tay, mơn trớn cánh hoa non mềm. Ánh mặt trời xuyên thấu bạch y đơn bạc của nàng, chiếu sáng khuôn mặt nhu thuận của nàng.
Kim Lẫm từ trong phòng nhỏ đi ra, cầm một cái mũ bằng mây. Khí trời
nóng bức, hắn lo lắng thân thể nhỏ yếu của nàng không chịu nổi thời tiết nóng, vừa thấy nàng ra cửa, lập tức đuổi theo.
Hắn cung cấp cho Hạ Hầu Dần ý kiến, kiếm vào không ít ngân lượng, Hạ
Hầu Dần kiên trì theo như lệ cũ chia hoa hồng, đó là một khoản tài phú
không nhỏ, đủ để cho hắn cùng U Lan sống cuộc sống giàu có xa xỉ nhất.
Nhưng, bọn họ vẫn ở lại chỗ này, hắn chỉ nguyện ý tự mình chăm sóc
nàng, không để cho người bên cạnh vất vả. Trải qua mấy ngày nay, hắn tỉ
mỉ chăm sóc nàng, coi tất cả mọi thứ của nàng đều quan trọng hơn tính
mạng của hắn.
“Lan nhi, ” hắn khẽ gọi.”Đừng đi xa.” Hắn đi ra phía trước, nhìn chăm chú vào thân ảnh xinh xắn kia.
Nàng không quay đầu lại, trong tay có mấy đóa hoa tử đường, thân ảnh
gầy gò cùng Hải Dương xanh lam trước mắt nổi bật lên giống như một bức
tranh rực rỡ.
“Lan nhi.” Hắn lại gọi một tiếng.
Nàng chậm rãi quay đầu lại, nhìn nam nhân luôn theo phía sau.
Đã từng, người nam nhân này rất mơ hồ, nhưng, chẳng biết lúc nào, gương mặt hắn lại rõ ràng lần nữa.
Khi đó, đau đớn hắn mang đến làm cho nàng phong bế chính mình, không
nghe, không nhìn, không cảm giác. Nhưng, ngày qua ngày, hắn cẩn thận
thâm tình chờ đợi, rốt cục khiến nàng không cách nào làm như không thấy.
Nàng từng thử hận hắn, nhưng như thế nào cũng không có cách.
Hắn chăm sóc nàng không cần hồi đáp, thậm chí từ bỏ hết thảy.
Sở dĩ nàng tiếp tục trầm mặc là vì tưởng rằng nàng trầm mặc không
chút phản ứng thì một ngày nào đó hắn sẽ bỏ cuộc, nhưng hắn chưa bao giờ rời đi, cũng chưa bao giờ bỏ cuộc.
Thái dương vàng rực chiếu lên vết sẹo trên mặt hắn làm nó càng thêm sáng rõ.
Mấy ngày nay, nàng dần dần nhớ tới tất cả, cũng càng không cách nào tiếp tục giữ vững hờ hững.
Gió biển thổi lên, hắn đi tới phía nàng, cẩn thận giúp nàng vén sợi tóc ra sau tai, giúp nàng đội mũ che nắng.
“Mặt trời lớn, đừng phơi nắng bị thương.”
Tiếng nói trầm thấp ôn nhu của hắn vây quanh nàng, U Lan nhắm nghiền hai mắt, một lòng không tự chủ được run rẩy.
Sau đó, nàng ngẩng đầu lên, rưng rưng đối với hắn lộ ra mỉm cười.
Chỉ trong nháy mắt như vậy, Kim Lẫm bắt đầu hoài nghi, mình có phải bị phơi nắng váng đầu hay không.
Hắn nhìn thấy U Lan ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú vào hắn, sau đó hướng về phía hắn, lẳng lặng lộ ra mỉm cười.
Hắn vốn cho rằng kiếp này không còn nhìn thấy nụ cười của nàng được nữa.
Nụ cười kia rung động hắn thật sâu, làm cho thân thể hắn cứng nhắc,
một cử động cũng không dám, chỉ sợ hơi có