XtGem Forum catalog
Uyên Ương Lệ

Uyên Ương Lệ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323393

Bình chọn: 8.00/10/339 lượt.

ngừng đập!

Đoạn…… Đoạn vách đá…… Đó là…… Đó là…… Hắn run run hai tay, nhặt lên đôi giày thêu treo ở vách đá. Đó là Linh

Nhi , đó là Linh Nhi ! hai ngày trước , hắn vừa mới cùng nàng mua trên

đường, không sai được!

Chẳng lẽ?!

Không — Linh Nhi — tim hắn vỡ vụn, điên cuồng thét lên .

Vách đá sừng sững, ngút ngàn, giữa không gian lưu lại âm thanh ngân nga.

Người từ trên này ngã xuống, làm sao có khả năng sống sót? Hắn không thể dối

gạt mình. Tim hắn như rơi xuống vực sâu lạnh lẽo, rất lạnh , rất lạnh —

hoá ra, bọn họ kiếp này thật sự vô duyên sao? Mộng Uyên ương đã vỡ…… Hắn rơi vào tuyệt vọng, cuộc đời không có nàng,có gì vui ?

Linh Nhi ơi

Linh Nhi! Nếu nàng không còn trên đời , ta cũng chẳng thiết sống, dù ở

trên cùng trời xanh hay dưới suối vàng, ta nhất định cùng đi với nàng!

Hai giọt lệ nhẹ bay trong gió , hắn khép hờ đôi mắt, chân nhẹ nhàng đang

định bước về phía trước — không đúng, nhỡ Linh Nhi chưa chết thì sao?

Hắn cũng không rõ đã xảy ra chuyện gì, sao nàng có thể dễ dàng dứt tình

với hắn như vậy?

Sống thì gặp người, chết phải thấy thi thể, không tận mắt thấy thi thể nàng, hắn tuyệt đối không đánh mất hy vọng!

Lại tỉnh lại lần nữa , Thu Nhược Trần phát hiện hắn đã yên ổn nằm trong

phòng của mình, bên giường, là mẫu thân trong lòng đang như lửa đốt,

cùng với phụ thân đang lạnh lùng nhíu mày.

Ta…… vừa lên tiếng, mới phát hiện thanh âm khô khốc khó mà nhận ra được.

Nhược nhi ! Cuối cùng con đã tình, mau nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra

chuyện gì? Tại sao lại ra nông nỗi này? Linh Nhi đâu? sao nó không về

cùng con?

Những câu hỏi liên tiếp, từng chữ như đâm vào tim.

Linh Nhi…… đúng vậy, Linh Nhi đâu? Hắn cũng muốn biết, Linh Nhi của hắn đâu ?

Nhiều hi vọng này chẳng qua là giấc mộng, sau khi tỉnh lại, nụ cười khả ái của nàng như vẫn đang quanh quẩn đâu đây.

Cha đừng đi, con cầu xin cha một việc! Tràn đầy đau xót, hắn ngước nhìn phụ thân.

Là về Linh Nhi? Cốc Ánh Trần trong lòng biết rõ vẻ mặt ấy của con trai chỉ có thể xuất hiện khi có chuyện liên quan đến sự an nguy của người con

gái nó yêu. Nỗi đau này, chính ông đã từng trải qua, con trai ông đã quá si mê Linh Nhi rồi.

Đúng vậy, Linh Nhi có thể đã rơi xuống vách núi. Thu Nhược Trần hít sâu một hơi, không cho nước mắt chực rơi. Nếu cha mẹ quen thuộc ai đó ở phía dưới chân núi kia, con có thể xin cha…

Không cần nhiều lời, hắn đã đủ hiểu được ý tứ của con.

Mấy năm nay, hắn cũng từng cùng Thủy Tâm du ngoạn đến những nơi cũ, ở những chỗ núi cao trùng điệp, nếu thực ngã xuống vách, tuyệt không còn khả

năng sống sót. Nếu Nhược nhi si tình kia nhất quyết muốn nhìn thấy xác

Linh Nhi mà không có khả năng võ thuật nhất định cùng với khinh không

xuất quỉ nhập thần, hoàn toàn không thể làm được.

- Con cố gắng dưỡng thương, nếu đúng theo như lời con nói …… Cha sẽ đưa Linh Nhi đưa về

trước mặt con, ít ra, Cốc Ánh Trần tự tin mình làm được điều đó.

Đem Linh Nhi đưa về…… Như vậy, là người, vẫn là…… Thu Nhược Trần thở dài thật sâu, không có sức để nghĩ thêm điều gì.

Bảy ngày ! Linh Nhi vẫn sống chết chẳng hay, tung tích chưa rõ.

Không, không thể nào! Ta không tin, ta muốn tự mình đi tìm! Thể lực đã khôi

phục một chút, hắn bắt đầu có thể đứng dậy xuống giường, hắn vẫn kiên

quyết muốn làm như vậy.

Hắn sợ yên tĩnh, thật sự sợ! Bởi vì một khi

yên tĩnh, trong óc sẽ hiện lên nhiều những suy đoán đáng sợ, đẩy hắn vào nỗi hoảng loạn.

Chỉ cần vừa nghĩ đến Linh Nhi có thể đang ở đâu đó gọi hắn, hắn sao có thể ngồi yên được?

Nhược nhi, con cứ bình tĩnh, cha con đã hứa với con thì ông ấy nhất định sẽ

làm được, chẳng lẽ con không tin phụ thân của mình sao?Thu Thủy Tâm an

ủi hắn.

Không phải như thế, mẹ, ta rất thương nhớ Linh Nhi, Linh Nhi

nhất định đang trông ngóng con. Con phải tự mình đi tìm nàng, con xin mẹ đừng ngăn con.

Sao con phải khổ thế? sức khoẻ của con vẫn chưa hồi phục, trong lòng lại lúc nào cũng nhớ đến vị hôn thê lành ít dữ nhiều kia.

Đứa con ngốc của ta, biết rõ Linh Nhi thật sự đã ngã xuống vực sâu nhiều

ngày như vậy, sớm không còn cơ hội sống, lại chẳng làm được việc gì nên

hồn. Sao nó phải khổ sở như thế chứ?

Bây giờ tìm lại được Linh Nhi,

mới thực sự là khổ! Bởi vậy hiện tại hắn không khổ chút nào vì hắn còn

sót lại chút hy vọng, nó giúp hắn tồn tại, chỉ cần một ngày không thấy

thi thể của nàng, hắn tuyệt đối không hết hy vọng!

Có ngươi si tình

mong đợi , Linh Nhi cũng coi như không uổng cuộc đời này. Tiếng thở dài

nhẹ nhàng từ ngoài cửa truyền vào, yên tĩnh một hồi lâu Đường Dật Ưu

chậm rãi đi đến.

Dượng…

Ta đã nghe nói mọi chuyện rồi.

Dượng!

Con được người nhờ cậy nhưng lại không chăm sóc Linh Nhi chu đáo! hai

đầu gối run rẩy, hắn quỳ xuống trước mặt Đường Dật Ưu.

Con làm cái gì vậy, đứng lên! Dưới gối nam nhi có vàng, đừng hạ thấp tôn nghiêm của mình.Đường Dật Ưu hai tay đỡ hắn dậy.

Tôn nghiêm có nghĩa lý gì? Còn chẳng bằng người con gái hoàn hảo của dượng, tôn nghiêm không đưa một vị hôn thê tuyệt vời của ta trở về được. Nếu

tôn nghiêm đổi lại được Linh Nhi, hắn sẵn sàng chấp nhận! Trả bằ