đây, anh tuyệt đối chẳng thèm giải thích loại chuyện thế này cho cô, nhưng hiện tại nhìn Lâm
Tương mất hứng, anh bỗng nhiên cũng thấy có lỗi. Nếu nói cho cô rằng anh đang suy nghĩ về Chung Lễ Thanh, đợi đến khi nào làm cho quan hệ của
hai người rối lên mới dừng tay, chắc hẳn nha đầu kia càng khó chịu hơn?
Bạch Trạm Nam hiếm khi đứng ở góc độ của
Lâm Tương mà suy nghĩ, cuối cùng mới cân nhắc nói: “Anh phải bảo vệ
người nhà của mình, cho nên cần Lễ Thanh giúp anh.”
Lâm Tương vẫn không hiểu ra sao, nghĩ đến Bạch Trạm Nam là nhà tư bản chưa bao giờ chịu buôn bán lỗ vốn.
Định bụng lại truy hỏi vài câu, nhưng
chuyện này dường như rất phức tạp, bộ dạng anh là không muốn nhiều lời,
cuối cùng Lâm Tương vẫn là nhượng bộ một bước, biết điều ôm anh cọ cọ
mũi: “Hôm sinh nhật em anh phải theo giúp em, còn nữa, phải duy trì
khoảng cách với cái cô thanh mai trúc mã kia, em nghe nói chồng cô ta
cũng không phải là người dễ chọc.”
Bạch Trạm Nam nghe xong lời này chẳng qua chỉ cười.
Lâm Tương cũng láng máng đoán được quan
hệ giữa anh và người em cùng cha khác mẹ không tốt lắm. Khuôn mặt nhỏ
nhắn tức giận đỏ bừng, đầu gần như buông xuống đến ngực: “Em lo lắng cho anh, đồ ngốc, đừng để đến lúc đó bị người ta tính kế mà cũng không
biết.”
Lời này qua tai Bạch Trạm Nam, cả trái tim đều trở nên vừa ấm áp vừa nồng nàn.
Khi anh còn nhỏ mẹ đã mất sớm, mặc dù có
hai anh trai và một cô em gái, nhưng một năm cơ hội gặp mặt cũng rất ít, thẳng thắn quan tâm anh giống Lâm Tương như vậy, với anh mà nói cũng là lần đầu tiên.
Bạch Trạm Nam nhìn đỉnh đầu xù lên của
cô, trực tiếp ôm cô đặt lên trên bàn làm việc, chen vào giữa hai chân
cô, cúi người hôn lên môi cô: “Nếu có ngày anh bị tính kế, hai bàn tay
trắng, em còn có thể tiếp tục ở bên cạnh anh không?”
Con người đen của Lâm Tương hơi đổi, giang tay ôm lấy cổ anh: “Còn phải xem, anh có đối tốt với em không.”
“Như vậy còn không tốt?” Anh không đứng
đắn, tiến quân thần tốc đâm thẳng vào hoa tâm, Lâm Tương rầu rĩ thở hổn
hển một tiếng, không kịp nói chuyện lại bị anh gập hai chân lên mạnh mẽ
chinh phục.
Lúc đó Lâm Tương cũng không biết, có một
ngày, những lời anh nói thực sự trở thành một lời tiên tri, mà khi đó
lựa chọn của bản thân… hoàn toàn không giống với hiện tại.
Ngày sinh nhật Lâm Tương, Bạch Trạm Nam
nhỡ hẹn. Cô ngồi một mình trong nhà trọ, một mình ngây ngẩn làm bánh
gato cho chính mình. Cho đến khi lớp kem trên mặt bánh đều chảy ra hết,
dính dính chảy đầy trên bàn trà, hình ảnh kem chảy ra bảy tám phần giống như khuôn mặt của một chú hề, Lâm Tương nhìn thấy vậy thì bật cười ra
tiếng.
Cũng giống như mình.
Cô một mình ăn hết toàn bộ số bánh gato
còn lại. Lẽ ra phải có vị ngọt nhưng tại sao hương vị trong miệng cô lại mang vị đắng chát?
Liên tục vài ngày sau điện thoại di động
đều im ắng, thậm chí ngay cả một tin nhắn cũng không có. Lâm Tương nhẫn
nại rất lâu, nhưng mà Bạch Trạm Nam vẫn không liên lạc với cô.
Cô bắt đầu nghi ngờ, có phải Bạch Trạm
Nam xảy ra chuyện gì ở Thủy thành hay không. Có lẽ nào người em trai hắc đạo cùng cha khác mẹ của anh phát hiện ‘gian tình’ giữa anh và Chung Lễ Thanh, đã ném người xuống sông rồi không?
Hay là trên đường gặp tai nạn xe cộ?
Lâm Tương càng nghĩ càng kinh hãi, những tức giận trước đó đều bị lo lắng bao phủ.
Cô nghĩ tới Cao Nham, khi đó Cao Nham cũng đồng ý với cô buổi tối sẽ về
sớm, nhưng cuối cùng lại nhỡ hẹn. Hơn nữa giao hẹn này cả đời cũng không thể thực hiện được.
Lâm Tương vô cùng sợ hãi, đời này cô chỉ yêu hai người đàn ông, không ngờ lại phải đối mặt với chuyện này một lần nữa!
Cô trực tiếp tới Thủy thành, nhưng vẫn
như trước không liên lạc được với Bạch Trạm Nam, may mà vẫn kết nối được điện thoại với trợ lí của anh. Trong điện thoại người trợ lí cứ úp mở,
một lúc lâu cũng không nói rõ ràng có việc gì, Lâm Tương bướng bỉnh,
nóng nảy lên liền quát: “Nếu anh không nói, tôi sẽ trực tiếp tới nhà
người phụ nữ kia!”
Trợ lí hoảng sợ, quả nhiên lập tức nói ra toàn bộ sự việc.
Trong nháy mắt trái tim Lâm Tương trở nên nguội lạnh, cô không nghĩ tới sự việc sẽ như vậy. Bạch Trạm Nam không
tới chúc mừng sinh nhật cô, chính bởi vì sinh nhật của cô và Chung Lễ
Thanh trùng nhau. Cô tổn phí tâm tư tìm anh suốt mấy ngày nay, anh lại
chạy tới thị trấn nhỏ vùng lân cận tìm thầy dạy làm đồ chơi làm bằng
đường thủ công…
Anh tặng quà sinh nhật cho Chung Lễ Thanh chính là món đồ chơi nhỏ làm bằng đường trong kí ức tuổi thơ của hai
người. Anh còn tỉ mỉ đóng gói mang tới trước mặt cô ấy.
Lâm Tương cũng không nói lên được cảm
nhận trong lòng lúc này, dường như cảm giác đau đớn đó đã chết lặng từ
lâu. Trước đây Bạch Trạm Nam cũng muốn có được lợi ích từ cô, nhưng đãi
ngộ của cô còn kém xa Chung Lễ Thanh nhiều lắm.
Trước đây làm thế nào lại tin lời anh, loại đàn ông như anh vốn thành thạo đối xử với đàn bà, sao cô có thể tin tưởng?
Lâm Tương không đi gặp Bạch Trạm Nam,
trực tiếp bảo trợ lí tìm cho mình một chiếc xe. Trợ lí cũng ý thức được
bản thân đã gây họa, bề ngoài thì cuống quýt thực hiện