.
Bạch Trạm Nam nhanh chóng thu hồi ánh mắt, lên xe khởi động.
Lúc đèn đỏ, anh nhịn không được lại nhìn
cô từ sau gương một cái, nha đầu kia vẫn duy trì tư thế ngồi xổm ven
đường, ánh mắt vẫn nhìn thẳng.
Bạch Trạm Nam nhìn một lúc lâu, ngay cả khi đèn xanh cũng không phản ứng lại.
Anh dứt khoát đậu xe ven đường, bỗng nhiên thấy hơi tò mò, không biết cô bé này đang làm cái trò gì nữa.
Nhưng mà Lâm Tương vẫn như trước không
nhúc nhích, Bạch Trạm Nam nhìn đến nhàm chán, cuối cùng lắc đầu cười
nhạo chính mình tẻ ngắt và ấu trĩ.
Về sau Bạch Trạm Nam hồi tưởng lại, thực
ra ngày đó cũng là ngày 16, nhớ tới lời nhắc nhở của lái xe, anh có chút buồn bực, không biết hôm nay nha đầu kia có phải lại ngồi chồm hỗm ở
ven đường cả ngày không….
Giống như một con ngốc.
***
Bạch Trạm Nam vuốt ve đường cong mỏng
manh của cô, nhìn người đang ngủ say nhíu mày phát ra một tiếng than
nhẹ, anh dụi dụi vào bắp đùi cô, chờ cô có chút phản ứng, anh liền thẳng người tiến vào.
Lâm Tương bị làm cho tỉnh lại, trợn mắt hoảng hốt nhìn anh.
Bạch Trạm Nam cúi đầu hôn lên mũi cô,
chậm dãi nổi dậy chuyển động theo quy luật, nằm sấp trên người cô, thấp
giọng nói bên tai: “Ngày mai không có tiết học, em có thể ngủ nhiều
hơn.”
Tính tình Lâm Tương rất nhạt nhẽo, yên
lặng không nói chuyện cũng không cười, ngay cả những lúc thế này cũng ít khi đáp lại, nhưng kì lạ là, cô chưa bao giờ từ chối Bạch Trạm Nam.
Đôi khi Bạch Trạm Nam cho rằng, đã hai năm trôi qua nhưng dường như tới bây giờ anh vẫn chưa hiểu rõ nha đầu này.
Hôm sau, Lâm Tương đã đi từ rất sớm. Rõ
ràng là cuối tuần, nhưng hình như nha đầu kia chưa từng ỉ vào ‘việc trên giường’ mà phả bỏ thói quen. Bạch Trạm Nam bị điện thoại của trợ lí
đánh thức, chiếc gối bên cạnh từ lâu đã không còn hơi ấm, ở bên nhau hai năm nhưng số ngày bọn họ cùng nhau thức dậy trên giường chỉ đếm trên
đầu ngón tay.
Anh đứng dậy mặc quần áo, áo choàng tắm
đã được xếp gọn gàng trên giường. Lâm Tương không phải là một cô gái tỉ
mỉ, lại có rất nhiều thói quen không muốn sửa, chỉ biết ép buộc người
bên cạnh cố gắng thay đổi cho phù hợp với cô, may mà chẳng qua chỉ là
chút chuyện vặt vãnh, Bạch Trạm Nam chưa bao giờ nhỏ nhen đi so đo với
cô.
“Việc phá bỏ khu dân cư đối diện đường
cái và di dời dân đi nơi khác, lão Từ không hoàn thành, nảy sinh chút
vấn đề nhỏ….” Trợ lí ấp úng, dường như đang thăm dò phản ứng của người
kia: “Lão Từ tự quyết định, hiện tại gây tổn thất, không biết đã chốn đi đường nào, cảnh sát đã lập án rồi.”
Từ đầu đến cuối Bạch Trạm Nam không nói
một lời, chỉ đưa tay đẩy tấm che ra, lọt trong tầm mắt là một mảng lớn
ánh sáng vàng kim chói mắt bao phủ lên thành phố ồn ào náo nhiệt, khuôn
mặt người đàn ông sâu xa hòa vào ánh mặt trời, đáy mắt hẹp dài phát ra
vài phần ý lạnh: “Việc nhỏ này cũng làm không xong, tôi yêu cầu các
người làm cái gì.”
Trợ lí nghe ra anh mất hứng, vội vàng cuống quýt nói tiếp: “Tôi đã biết, tôi đi làm ngay.”
Bạch Trạm Nam lại ngăn cản cậu ta, trực
tiếp hỏi địa chỉ, trợ lí âm thầm lau mồ hôi. Người đàn ông này vừa gọi
điện thoại vừa lạnh lùng phân phó: “Tôi không bồi dưỡng những kẻ vô
dụng, trong vòng 3 ngày phải tìm được lão Từ.”
Trợ lí hóa đá, vâng vâng dạ dạ trả lời.
Buổi chiều Bạch Trạm Nam đích thân đến
bệnh viện thăm hỏi những người bị tổn thương do tai nạn. Cuối tuần bệnh
viện lại càng đông, khắp nơi đều là tiếng người huyên náo, bầu không khí ồn ào, rất nhiều người đang xếp hàng chờ đăng kí ở đại sảnh. Bạch Trạm
Nam mặc một bộ âu phục mầu tối, đi trong đám người đặc biệt chói mắt,
chẳng qua cả người đều tản mát ra một luồng khí thế sắc bén.
Trợ lí dẫn đường phía trước, thỉnh thoảng lại lén liếc mắt nhìn trộm sắc mặt đối phương một cái, phát hiện gần
đây tâm tình của boss thực sự có chút thay đổi khó lường, so với thời
tiết tháng 6 còn biến đổi bất thường hơn. Đang trống rỗng phân tâm thì
phát hiện bước chân Bạch Trạm Nam dần dần chậm lại, tầm mắt không chút
che giấu, lập tức quay đầu nhìn hướng khác.
Trợ lí tò mò nhìn theo, ánh mắt sáng lên: “Là Lâm tiểu thư?”
Bạch Trạm Nam không nói lời nào, chỉ có
chút đăm chiêu nhìn theo bóng dáng tươi đẹp kia. Trong tay nha đầu cầm
theo rất nhiều đồ vật này nọ, rõ ràng là tới thăm người bệnh nhưng kì lạ là cô cứ đi tới đi lui ở đại sảnh, hình như trên mặt còn có chút nôn
nóng.
Trợ lí vô cùng nghi hoặc, lại quan sát
Bạch Trạm Nam, dường như hoàn toàn không giống trước đây sẽ tới gặp đối
phương chào hỏi. Cậu ta không dám bát quái việc riêng của cấp trên,
chẳng qua đối với quan hệ của hai người này vẫn không khỏi nổi dậy sự mơ hồ —– rõ ràng là hai người rất thân thiết, nhưng lại giống như những
người hoàn toàn xa lạ.
Sau khi Lâm Tương đi loanh quanh tại chỗ
một lúc, thì lập tức đi tới bàn bác sĩ, trong tay cầm gì đó giao cho cô y tá trẻ trực ban: “Tiểu Lí cô giúp tôi mang vào trong.”
Bệnh viện này có cổ phần của Lâm gia, cô y tá tiểu Lí bị gọi hiển nhiên là biết Lâm Tương, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trẻ tuổi lộ ra vài phần khó xử: “Lâm tiểu thư, bà ấy đối với cô như