ra trước rồi!
Dạo này hai cụ bận đi đông về tây, thường về nhà
rất muộn. Tối nay, dù cũng đã muộn, vừa về đến nhà, cả hai đã đằng đằng sát khí
xông thẳng vào phòng tôi.
Mẹ thì mặt mày hằm hằm, bố thì thở vắn than dài.
Mẹ giận dữ tra hỏi: “Tô Nhã, con với Trác Hạo đã
xảy ra chuyện gì?”
Tôi biết, một khi mẹ đã nổi giận thì không thể
chối bay chối biến hay dối gạt bà được nữa, đành ngoan ngoãn thành khẩn trả
lời: “Bọn con chia tay rồi!”
Mẹ nom đau đớn tột cùng: “Con nói xem con đã
ngần này tuổi đầu rồi! Đã vào đời, đi làm rồi, sao vẫn coi chuyện tình cảm như
trò trẻ con thế hả? Nói chia tay là chia tay! Có phải con định làm bố mẹ tức
chết không? Con thấy dạo này bố mẹ buồn phiền chưa đủ à!”
Quả nhiên dự đoán của tôi không sai chút nào.
Biết tôi và Trác Hạo chia tay, y như rằng mẹ đã đổ riệt cho tôi là coi chuyện
tình cảm như trò trẻ con!
Đối mặt với cơn sục sôi của mẹ, tôi bình tĩnh
hỏi lại: “Mẹ, sao mẹ biết con và Trác Hạo chia tay? Chỉ vì con sợ bố mẹ mà biết
chuyện này sẽ càng thêm phiền lòng nên mới chưa dám nói ra thôi.”
Cơn giận của mẹ vẫn không hề nguôi. “Đây mà gọi
là lý do à! Thế mà gọi là lý do được à! Vậy bây giờ tôi và bố cô đều biết rồi,
chúng tôi không phải phiền lòng nữa hả? Nếu hôm nay tôi không gọi điện cho Trác
Hạo, nó nói công ty sắp mở rộng, chuyển địa điểm đến nơi khác, vốn phải quay
vòng, không thể rút tiền mặt được, tôi mới thấy kỳ lạ nên hỏi han nó thêm mấy
câu, nếu không thì giờ này tôi với bố cô vẫn đang bị cô che mắt đấy! Con bé
này, mày bảo mẹ phải nói thế nào với mày mới được đây!”
Tôi không kìm nổi thầm chửi Trác Hạo một câu
khốn khiếp! Chẳng trách anh ta không dưng lại gọi điện cho tôi, chắc thấy tôi
không dám nói với bố mẹ chuyện chia tay lại tưởng tôi còn vương vấn không đành
lòng dứt tình, vẫn nuôi hy vọng có một ngày lại ngã vào lòng anh ta lần nữa đây
mà!
Thằng cha này chỉ giỏi làm nhà người ta loạn
thêm thôi, đúng là… đúng là loại khốn kiếp!
Trước tiên tôi cố gắng làm mẹ trấn tĩnh, để có
thể lắng nghe những gì tôi muốn nói. Sau đó tôi kể hết mọi chuyện giữa tôi và
Trác Hạo.
Bố mẹ nghe tôi giải thích xong, lặng cả người
mãi hồi lâu mới dần dần lấy lại được tinh thần, sắc mặt đã hốc hác càng thêm
tiều tụy. Nhìn hai người thành ra như vậy, nước mắt tôi chỉ chực trào ra!
Chắc chắng bố mẹ đang đau lòng, thương tôi gặp
phải kẻ không ra gì. Tôi rất muốn nói với hai cụ rằng không cần lo lắng gì cho
tôi, tôi đã tìm được người chân mệnh thiên tử yêu thương tôi thật lòng rồi.
Nhưng tôi nghĩ lại, nếu để lộ ra chuyện Ninh Hiên, chắc bố mẹ không chỉ hốc hác
tiều tụy thế này đâu, có khi cả hai sẽ nhảy lầu, mổ bụng, cứa tay, uống thuốc độc
tự tử để chuộc lại trọng tội vô liêm sỉ loạn luân thường đạo lý của tôi mất!
Vì thế tôi đành sụt sịt hai lỗ mũi, kiên quyết
kìm lại không nói gì.
Một lúc sau, mẹ bắt đầu lên tiếng. Câu đầu tiên
lại là an ủi tôi: “Nhã Nhã, con còn trẻ, không có gì phải buồn phiền cả. Sau
này con sẽ gặp được người tốt hơn!”
Cảm giác vừa êm đềm vừa ấm áp dâng lên, tôi cũng
vỗ về mẹ: “Vâng! Mẹ cũng đừng giận! Giận là nhanh già lắm!”
Lúc sau bố thở dài: “Đúng là họa vô đơn chí!”
Câu nói bất ngờ trầm ngâm của bố làm tôi thót
tim.
Đã xảy ra chuyện gì, chuyện gì có thể khiến ông
bố kiên cường đầy bản lĩnh của tôi trở nên chán nản, sa sút tinh thần thế này?
Tôi chợt nhớ lại câu mẹ vừa nói hồi nãy.
“Nếu hôm nay tôi không gọi điện cho Trác Hạo, nó
nói công ty sắp mở rộng chuyển đến nơi khác, vốn phải quay vòng không thể rút
tiền mặt được.” Câu này nghĩa là gì? Chẳng lẽ bố mẹ định vay tiền Trác Hạo?
Chẳng lẽ, lần bầu cử nhiệm kỳ mới này lại học theo sự tư tưởng tư bản chủ
nghĩa, muốn thăng tiến phải dùng tiền để đổi lấy phiếu bầu à?
Tôi không hiểu nhưng cũng không muốn hỏi. Bố mẹ
đã phiền lòng mệt mỏi lắm rồi, tôi mà đi hỏi những chuyện hai người không muốn
nói ra thì đúng là quá vô ý.
Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bớt kiếm
chuyện để bố mẹ không phải bận lòng nữa.
Tôi và Ninh Hiên ngồi trong khu rừng nhỏ trong
công viên, hôn qua hôn lại không biết chán. Nghỉ giữa hiệp, tôi dựa vào lòng
hắn, ngẩng đầu nhìn trời.
Ninh Hiên thơm nhẹ lên giữa trán tôi, nói: “Sao
hôm nay trông em không vui thế?”
Tôi nói: “Tôi đang ước mình có thể biến thành
một người trong bộ máy lãnh đạo nhà nước, như thế chỉ cần tôi chỉ tay nói bừa
một câu cũng có thể giúp bố mẹ giải quyết hết mọi phiền não trong công việc
rồi!”
Ninh Hiên cười nói: “Nghĩ viển vông. Đúng là đồ
ngốc!” Nói rồi hắn lại cúi đầu thơm chụt một cái lên má tôi.
Lòng tôi lại dạt dào dâng lên làn sóng hạnh phúc
vì được cưng nựng, chiều chuộng.
Tôi chỉ vào một tòa nhà nhỏ bên ngoài công viên
nói: “Ninh Hiên, nhìn kìa, mới có mấy ngày đã khai trương một quán cà phê mới
rồi! Trông sang trọng ra phết!”
Ninh Hiên ngẩng đầu nhìn tôi rồi lại cúi xuống
hỏi tôi: “Muốn đến đấy ngồi không!”
Tôi lắc đầu: “Bây giờ tôi phải tập trung sống
tiết kiệm, nhất định không vào những chỗ xa xỉ.”
Ninh Hiên nhướn mày hỏi tôi: “Sao phải tiết
kiệm?”
Tôi nói: “Hình như gia
