gục trước tình yêu mới, còn cô bạn gái rơi
vào cảnh bi thảm và bị phụ tình!”
Trời ơi! Tổ tiên cụ kỵ nhà tôi ơi! Cái kịch bản
này do ai đạo diễn mà còn lằng nhằng, rối rắm hơn cả mấy phim truyền hình dài
tập? Tôi đã trở thành bà giáo thủ đoạn vô liêm sỉ! Chỉ vì thèm muốn gia thế và
nhan sắc của cậu học sinh bé nhỏ mà giơ móng vuốt ma quỷ làm cho cô bạn gái đầu
tiên của cậu ta đau khổ như rơi xuống địa ngục.
Chuyện này là thế nào đây!
Còn bảo tôi cướp bạn trai của một nữ sinh nữa,
buồn nôn! Lúc tôi trở thành mối tình đầu của Ninh Hiên, Điền Uyển Nhi còn đang
ngồi trong nhà vệ sinh chờ bạn trai tôi mang giấy đến cứu trợ cơ đấy. Thế quái
nào trong nháy mắt tôi biến thành kẻ thứ ba rồi?
Tôi nói: “Tin đồn này hoàn toàn sai sự thật!
Không chính xác! Tuyệt đối không chính xác” Nghĩ thế nào nói vậy hơi giống kiểu
không đáng đã khai, tôi bèn vội vàng lấp liếm: “Không! Phải là không đúng! Hoàn
toàn không đúng!”
Cô Vưu nhìn tôi rồi buông một câu: “Tô Nhã ạ, em
còn trẻ, tương lai rực rỡ còn ở phía trước, đừng để tin đồn thất thiệt này hủy
hoại tiền đồ tốt đẹp của mình. Mấy chuyện không rõ ràng không minh bạch này…
Thôi, thực ra xung quanh người ta có đàm tiếu ra sao đều không hề gì, chỉ cần
em tự biết giải quyết ổn thỏa là được!”
Tôi không khỏi hoang mang. Cô Vưu tuy hơi nhiều
chuyện một chút nhưng trong câu nói cuối cùng vừa rồi lại chứa đựng sự quan tâm
chân thành.
Tôi bắt đầu lặng yên suy nghĩ.
Rốt cuộc ai có thể là người lan truyền chuyện
giữa tôi và Ninh Hiên?
Bây giờ đến các thầy cô trong văn phòng cũng đã
nghe được chuyện này rồi, tương lai phía trước nhất định đang ẩn giấu cả mớ rắc
rối cực lớn, nói không chừng một ngày nào đó nó sẽ nhảy bổ ra chặn trước mặt
tôi, đàn áp tôi, không làm tôi thân bại danh liệt, không chốn dung thân thì
nhất định không thôi.
Nhưng vì Ninh Hiên, mớ rắc rối này có to lớn
khủng khiếp đến cỡ nào tôi cũng có thể hiên hang đứng thẳng đối mặt, tuyệt đối
không có chuyện hèn nhát chùn chân để cầu an.
Ninh Hiên ơi, Ninh Hiên của tôi. Không một giây
một phút nào tôi không nghĩ tới hắn. Bất kể sắp tới khó khăn có lớn đến mấy, dù
cho hiện nay hắn vẫn là học sinh của tôi, dẫu cho giờ nhìn chúng tôi thật
chướng mắt nhưng tôi vẫn muốn mãi mãi được ở bên hắn. Và tôi biết Ninh Hiên
cũng mong muốn như tôi.
Tôi nghĩ đến hai chúng tôi, đã không thể tách
rời nhau được rồi.
Buổi tối, tôi và Ninh Hiên cũng rảo bước bên
nhau trên một con phố vắng lặng không rõ tên, chúng tôi cứ đi, đi rất xa. Lúc
đầu, cả hai chỉ nắm tay nhau lặng lẽ bước, không ai nói gì. Mãi sau khi đến một
chỗ vắng bóng người, con sói đội lốt người Ninh Hiên lập tức bộc phát dã tính,
chẳng nói chẳng rằng ôm chặt lấy tôi, bắt đầu hôn mãnh liệt.
Tôi vùng vẫy đẩy hắn ra lấy lệ, rồi sau đó rất
nhanh cũng bị cuốn vào cuộc chiến quyết liệt của môi và lưỡi.
Xong lượt đầu tiên, cả hai đều thở dốc. Giữa
chừng thỉnh thoảng cũng có người đi qua, có kẻ nhiều chuyện còn huýt sáo một
hồi dài.
Tôi đỏ bừng mặt, tim đập loạn, đầu choáng váng,
nép vào lòng Ninh Hiên nói: “Sau này đừng đến công viên gần trường nữa. Tôi có
cảm giác bọn mình bị lộ rồi. Hôm nay có cô giáo nói với tôi trong trường đang
đồn ầm chuyện của bọn mình lên đấy.”
Tôi kể cho Ninh Hiên chuyện đã nghe được từ cô
Vưu khi trước, rồi chốt lại với hắn: “Oan uổng cho tôi quá! Vô duyên vô cớ biến
thành kẻ thứ ba! À không phải. nếu tính theo tuổi tác của cậu và Điền Uyển Nhi
thì tôi phải là bà già thứ ba mới đúng!”
Ninh Hiên nghe tôi kể xong dở khóc dở cười, ngỡ
ngàng nhìn tôi nói: “Tô Nhã, không phải anh công kích em đâu, nhưng bình thường
thì kẻ thứ ba phải có nhan sắc xuất chúng, hay thân hình nóng bỏng, không thì
cũng phải điêu ngoa, xảo quyệt. Nhưng cả ba tiêu chuẩn này em chẳng đạt nổi lấy
một, nên e rằng còn cách danh hiệu kẻ thứ ba dài dài, miễn cưỡng lắm chắc chỉ
được đến thứ hai thôi.”
Tức quá! Có thể sỉ nhục trí tuệ của tôi, có thể
chà đạp lên nhân phẩm của tôi, có thể nói trong não tôi chỉ có nước với bột mì
hòa tan thành thứ bột nhão nhoét như cháo, nhưng không được phép nói nhan sác
của tôi có vấn đề!
Tôi gầm lên với Ninh Hiên: “Này, mặt mũi tôi
không đến nỗi nào đâu nhé! Ai nói tôi không xinh đẹp tôi cho kẻ đó biết tay!”
Ninh Hiên nhìn tôi vung tay giậm chân, phá lên
cười sặc sụa.
Cười xong, hắn lại ôm eo tôi, tì trán lên trán
tôi thì thầm: “Tô Nhã, đừng quan tâm người ta đồn cái gì, mặc kệ họ đi. Dù sao
chỉ còn nửa năm nữa chúng ta cũng ra nước ngoài rồi!”
Tôi nghĩ một lát, thấy hắn nói thế thì rõ ràng
không phải bận tâm nhiều làm gì, mừng rỡ gật lấy gật để.
Gỡ bỏ xong hòn đá to tướng đè nặng trong lòng,
tôi lại có thời gian nhớ tới chuyện ướt át hôm qua. Nhìn Ninh Hiên, tôi bắt đầu
thấy thẹn thùng dâng đầy mặt.
Tôi nghĩ mặt mình bây giờ chắc chắn đỏ như con
tôm luộc, hơn nữa còn đang bốc khói nghi ngút. Ninh Hiên trông sắc mặt của tôi
thay đổi liền cười hỏi: “Em sao thế? Bị Quan Nhị Ca nhập hồn à?”
Tôi lườm hắn nói: “Cậu còn nhìn tôi được nữa,
chẳng lẽ không thấy xấu hổ à? Hôm qua đòi người ta