Duck hunt
Vĩnh Dạ

Vĩnh Dạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210873

Bình chọn: 10.00/10/1087 lượt.

hàng mày kiếm là một đôi mắt sáng rực có hồn, ngày trước ta cảm thấy hắn như một thư sinh nho nhã. Nhưng giờ hắn khiến ta thấy quái dị.

Hắn có võ công cao như thế, thân pháp như ma quỷ. Vì sao hắn lại giết hai người đó? Vì sao hắn giấu Vĩnh Dạ chuyện hắn có võ công? Với công lực này, làm gì có chuyện hắn để Tường Vi quận chúa rơi vào tay Du Li Cốc? Chẳng lẽ người vừa nhìn trộm Bình An y quán là tới tìm hắn?

Bao nhiêu nghi vấn nổi lên trong lòng, nhưng ta lại rất vui, như thể tìm được lý do để không giao Vĩnh Dạ cho hắn. Có lẽ trong lòng, ta chưa bao giờ muốn Vĩnh Dạ đi theo hắn.

Ta có thể đoán định, quan hệ giữa Nguyệt Phách và Du Li Cốc không đơn giản. Vĩnh Dạ rất tin tưởng hắn, nhưng hắn lại luôn lừa dối nàng. Ta rất vui, từ giây phút đó, ta quyết định cướp lại Vĩnh Dạ.

Ta phải thừa nhận rằng thủ đoạn của mình hơi bỉ ổi. Ta từng bước dẫn Vĩnh Dạ vào tròng, ta muốn tự nàng nhìn rõ bộ mặt thật của tiểu tử đó. Ta muốn thừa nước đục thả câu. Cảm động nàng, chiếm lấy trái tim nàng vào lúc nàng yếu đuối nhất.

Ái tình là con dao hai lưỡi. Vĩnh Dạ từng bước phát hiện ra sự bất bình thường, từng chút cảm thấy đau lòng, cùng lúc đó, sự đau buồn của nàng cũng đang cứa nát tim ta.

Thấy nữ nhân mà mình yêu thương đau lòng vì một nam nhân khác, không một nam nhân nào lại không khó chịu. Cho dù đang ở bên cạnh nàng mà lòng ta vẫn như dao cắt.

Có nhiều lúc ta muốn bỏ cuộc, cho dù Nguyệt Phách là người thế nào, chỉ cần Vĩnh Dạ thích là được. Ta nghĩ, chờ An gia giải tán, phá được Du Li Cốc, chờ Vĩnh Dạ tự làm chủ vậy.

Ta yêu nàng, rất mệt.

Ta là một người luôn rất điềm tĩnh. Tuy rằng ta không muốn làm Thái tử, nhưng ta biết mình là Hoàng tử của Tề quốc, ta có trách nhiệm của mình.

Khi phiêu bạt giang hồ, ta có thể hành hiệp trượng nghĩa, nhưng cũng đồng thời quan sát động tĩnh của hai nước An, Trần, quan sát địa lý, triều chính và quân sự của hai nước này. Ta luôn dùng một ánh mắt khác để đánh giá tất cả.

Ta rất ít khi làm những việc mà mình không nắm chắc.

Vậy mà tình cảm và trái tim con người rất khó nắm bắt.

Khi Vĩnh Dạ nghi ngờ Nguyệt Phách, tình cảm của nàng bất giác cũng sẽ nghiêng về phía ta. Ta có thể cảm nhận được sự mâu thuẫn và quyến luyến. Có nhiều lúc, cho dù nàng không nói ta cũng có thể cảm nhận được tình ý trong mắt nàng.

Ta và nàng từng cãi nhau rất nhiều lần, lạnh lùng, giễu cợt, không ai nhường ai. Ta từng đánh nàng, nàng cũng đánh trả, không phải vì Nguyệt Phách, mà là vì thân phận Thái tử phi của nàng.

Nàng không dễ dàng tin tưởng ai, ta cũng chẳng khác gì.

Ta không chịu tin rằng trong lòng nàng không có người ấy, không chịu nói với nàng chân tướng. Ta hi vọng nàng có thể chủ động yêu mình.

Lần đánh nàng ngã xuống nước, ta thực sự muốn từ bỏ.

Vậy mà khi nàng khỏi vết thương, rời khỏi Trần gia và mang theo bộ váy màu tím ta đặt làm cho nàng, ta lại không kìm nén được, đi theo nàng.

Nàng nổi giận với một chiếc chiếu, dáng vẻ đó thật đáng sợ và đau lòng. Khi đó trong lòng ta dấy lên một nỗi đau, cho dù nàng còn yêu hắn hay không, ta cũng không muốn từ bỏ nữa.

Nàng buồn bã hỏi ta:

- Vì sao huynh cũng bắt tôi cưới Thái tử...

Ta thực sự không dám tin, nàng vì nguyên nhân này mà tranh cãi với ta? Ta thực sự là quá ngu ngốc, hôm đó khi ta buột miệng nói muốn nàng cưới ta, ta lại quên mất nàng không biết ta là Tề quốc Thái tử, nàng đương nhiên cho rằng ta không thực lòng với nàng.

Vĩnh Dạ quan tâm ta sao? Ít ra nàng hỏi thế cũng chứng tỏ trong lòng nàng, nàng có một chút quan tâm tới ta, đúng không? Ta nói với nàng cho dù có xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ cùng nàng đối diện.

Nàng ở trong lòng ta, dường như muốn trốn vào lòng ta. Nàng không đẩy ta ra, từ giây phút này, ta có thể cảm nhận được sự tin tưởng của Vĩnh Dạ đối với mình. Có lẽ, tiểu tử đó vẫn chưa hoàn toàn biến mất khỏi trái tim nàng, nhưng dù sao đó cũng là một khởi đầu tốt.

Ta nghĩ, cho dù là tàn nhẫn, ta cũng phải chặt đứt nỗi nhớ của nàng với tiểu tử đó.

Ta không ngăn cản nàng vào An gia. Mặc Ngọc là Tam công tử của An gia, nhất định sẽ kéo được Nguyệt Phách ra. Cho dù Nguyệt Phách là gì của Du Li Cốc, ta cũng có thể khẳng định một điều, chắc chắn hắn sẽ không làm hại Vĩnh Dạ. Thế nên ta rất an tâm.

Vĩnh Dạ hiểu lầm rằng ta lợi dụng nàng làm việc cho Hoàng thất nước Tề. Khi đó ta rất muốn nói với nàng, nếu ta phải giải quyết An gia, chẳng lẽ ta không còn cách nào khác? Còn cần nàng phải mạo hiểm sao? Mục đích lớn nhất là để nàng nguội hẳn lòng với Nguyệt Phách. Ta rất giận dữ, có điều cách làm của ta cũng không vinh quang cho lắm. Đây vốn dĩ là một mũi tên trúng hai con chim.

An gia được giải tán rất thuận lợi, thuận lợi tới mức khiến ta cảm giác có người đang thuận nước đẩy thuyền.

Vĩnh Dạ vẽ hai bức tranh, một bức là Nguyệt Phách, một bức là tượng Phật trong Phật đường. Ta gặp An lão phu nhân, bỗng dưng hiểu ra vì sao hôm đó Vĩnh Dạ lại vẽ Nguyệt Phách.

An gia chỉ có hai con trai, Nguyệt Phách giống y hệt An lão phu nhân mang võ công cực cao. Nhớ lại từng chuyện xảy ra ở An quốc, ta nghi ngờ hắn và cốc chủ Du Li Cốc