i nghe thấy sát vách có tiếng đánh nhau, nghe thấy tiếng của Vĩnh Dạ ca ca.
Tôi cứ ngỡ mình đang nằm mơ.
Nguyệt Phách hình như không có tâm tư để ý tới tôi, vội vã chạy ra ngoài.
Tôi không dám hét lên, chỉ sợ mình là gánh nặng của Vĩnh Dạ ca ca. Tôi biết, tôi không đoán nhầm, họ đưa tôi tới đây là để dụ chàng tới.
Tôi dùng cây trâm để đâm thành từng lỗ nhỏ trên chiếc chiếu. Tôi không biết mình còn có thể gặp lại Vĩnh Dạ ca ca hay không, nhưng tôi phải để cái gì đó lại cho chàng, nhắc nhở chàng rằng Nguyệt Phách không đáng tin.
Không lâu sau tôi lại bị người ta đưa đi.
Con người phải có hi vọng, tôi nhất định sẽ trụ được tới lúc gặp lại Vĩnh Dạ ca ca.
Có một người bước vào, tướng mạo hắn rất thanh tú, trên người toát lên vẻ tà khí. Hắn ngồi xổm trước mặt tôi, nâng cằm tôi lên, nhìn tôi chăm chú.
Tôi vô cùng căng thẳng, hắn cho tôi uống một viên thuốc, tôi chỉ đành nuốt xuống.
Đầu óc tôi lập tức nổ tung.
- Lý Vĩnh Dạ sẽ cứu ngươi, cùng đại ca ta... - Giọng người đó nghe như từ cõi thâm u vọng về. Rõ ràng là hắn đang ở ngay trước mặt tôi, nhưng vì sao âm thanh đó lại trở nên xa vời đến thế?
- Ta đảm bảo khi ngươi được Lý Vĩnh Dạ cứu đi, ngươi không thể nói được bí mật mà ngươi biết, ta không cho rằng ngươi điên thật. - Hắn nói xong rồi bỏ đi.
Trước mặt tôi xuất hiện ảo giác. Thời gian đối với tôi đã không còn quan trọng, lúc tôi tỉnh táo, lúc lại mơ hồ. Tôi không nhớ đến chuyện ăn uống, thi thoảng cảm thấy có người cho mình ăn, không ai cho ăn, tôi cũng không biết.
Khi tỉnh táo, tôi nghĩ rất nhiều. Giữa Nguyệt Phách và Vĩnh Dạ ca ca có lẽ không chỉ đơn giản là chuyện trúng cổ độc, hình như Vĩnh Dạ ca ca rất quan tâm tới Nguyệt Phách. Giữa họ có quan hệ gì? Tôi nghĩ mãi không hiểu.
Lúc mơ màng, tôi như được trở về An quốc Hầu phủ. Thái tử ca ca, Hựu ca ca, những bóng người lướt qua lướt lại trước mặt, chỉ là thời gian tỉnh táo càng ngày càng ít.
Hình như tôi nghe thấy tiếng Vĩnh Dạ ca ca gọi mình. Tôi chắc chắn lại đang rơi vào cơn mê sảng. Thực ra chàng không thích tôi, chàng chưa bao giờ đặt tôi trong lòng chàng.
Bất luận tôi bám lấy chàng thế nào, chàng cũng có cách để bỏ rơi tôi.
Trước mặt tôi phất phơ một vạt áo tím, người có thân thủ tuyệt đỉnh ấy là Vĩnh Dạ ca ca sao? Chàng không biết võ công mà, chắc chắn không phải là chàng. Tôi luyến tiếc nhắm mắt lại, cho dù không phải chàng, nhưng chàng giống hệt Vĩnh Dạ ca ca của tôi. Tư thế đánh nhau của chàng đẹp thật. Chàng ôm tôi, tôi nguyện cả đời dựa vào lòng chàng, cho dù là mơ cũng được.
- Tinh Hồn... - Tôi nghe thấy tiếng Nguyệt Phách, đầu óc tôi lập tức tỉnh táo. Tôi nhìn rõ người trước mặt, chàng thực sự là Vĩnh Dạ ca ca, vì sao Nguyệt Phách lại gọi chàng là Tinh Hồn?
Nguyệt Phách, Tinh Hồn, sao hai cái tên này nghe thân thiết đến thế? Không thể tin Nguyệt Phách, tôi cố gắng gọi tên Vĩnh Dạ.
Chàng nghe thấy thật, chàng cúi đầu nhìn tôi, khóe mắt đỏ hoe. Chàng ôm tôi nhảy lên thạch đài, giao tôi cho một người khác rồi lại nhảy xuống.
Tôi lo lắng lắm nhưng không tài nào nói được một lời. Sao chàng lại đi mất rồi? Sao chàng lại bỏ mặc tôi? Ánh trăng rất sáng, trước mắt tôi gần như không nhìn thấy gì nữa, âm thanh đó ở cách tôi quá xa, quá xa.
Giọt nước lạnh lẽo rơi trên mặt tôi, trời mưa sao?
- Tường Vi, muội mở mắt ra đi! Ta là Vĩnh Dạ! Ta đưa muội về nhà!
Tôi muốn mở mắt ra, nhưng lại không nỡ rời xa giấc mộng này. Vĩnh Dạ ca ca, đây là mơ hay huynh thực sự ở trước muội? Tôi không phân biệt nổi nữa.
- Được, ta đưa muội về nhà, về rồi ta sẽ cưới muội. Tường Vi, muội đừng ngủ, chúng ta lập tức về An quốc. Ta luôn rất thích muội, ta chưa bao giờ không thích muội, nghe thấy chưa? Tường Vi!
Quả nhiên là mơ, Vĩnh Dạ ca ca chắc chắn sẽ không biết nói những lời dễ nghe như vậy đâu. Cả đời này, người tốt với tôi nhất ngoại trừ cha mẹ và các ca ca thì chỉ có Thái tử điện hạ.
Tôi không thích chàng, nhưng chỉ cần Vĩnh Dạ ca ca tốt với tôi bằng nửa chàng là tôi đã mãn nguyện lắm rồi. Tôi không muốn mở mắt, cho dù là mơ, thì những lời này cũng khiến tôi hạnh phúc.
- Ta sẽ tốt hơn hắn, ta sẽ đối với muội tốt hơn hắn! Tường Vi, ta đưa muội về nhà, về ta sẽ cưới muội, ta chỉ cưới mình muội thôi, ta sẽ cho muội làm hổ cái, muội nói gì ta cũng nghe!
Tôi phì cười, bất giác mở mắt ra.
Vĩnh Dạ ca ca không biến mất, chàng vẫn đẹp như thế. Gương mặt ấy từ khi sáu tuổi tôi đã thấy nó thật đẹp, lúc nào cũng không nỡ rời mắt đi.
Sức khỏe chàng không tốt, chàng nổi giận với tôi, chàng không đoái hoài gì tới tôi, tôi vẫn không thể không đi tìm chàng.
Người đang khóc lóc trước mặt tôi là chàng sao? Vĩnh Dạ ca ca vì tôi mà rơi lệ sao? Trong lúc điên cuồng vì vui mừng, bỗng dưng đầu óc tôi tỉnh táo hơn, tôi muốn bảo chàng đừng khóc, muốn hỏi chàng có phải thích tôi thật hay không, muốn nói với chàng Nguyệt Phách định hại chàng.
Tôi dùng toàn lực muốn nói, nhưng rốt cuộc lại phun máu đầy mặt chàng, cổ họng chỉ thốt ra được một tiếng.
Tôi muốn nói với chàng quá nhiều điều, cuối cùng lại chỉ thốt ra được tiếng “chiếu”. Chỉ có một tiếng, Vĩnh Dạ ca ca có hi
