Vĩnh Dạ

Vĩnh Dạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210061

Bình chọn: 8.5.00/10/1006 lượt.

yện, đừng khóc nữa.

Tôi mở to mắt nhìn chàng, không biết là thật hay giả.

Chàng nắm tay tôi đưa tôi về nội viện, tôi không giằng ra. Vào nội viện chàng mới nói:

- Ngày mai ta sẽ mời La tướng quân tới dự yến, sau yến tiệc ta sẽ đưa nàng về An gia, được không?

Tôi không hiểu lắm, nhưng nghe nói sau bữa tiệc ngày mai sẽ được về thì gật đầu.

- Nghỉ ngơi đi. - Chàng khẽ khàng, buông tay tôi ra.

Bàn tay vẫn còn hơi ấm của chàng, tôi nghi hoặc xoa gương mặt nóng bừng, chẳng phải tôi rất ghét chàng sao?

Phủ tướng quân náo nhiệt dị thường, các nha đầu trang điểm cho tôi thật tỉ mỉ, thay cho tôi phục sức An quốc, trâm cài, vòng đeo cũng vô cùng tinh xảo.

- Tiểu thư đẹp quá.

Tôi nhìn mình trong gương cảm thấy thật lạ, mí mắt giật giật, cứ cảm thấy hôm nay sẽ có việc gì đó xảy ra.

Không lâu sau thì Tam điện hạ tới đón tôi. Chàng nhìn tôi mấy lần, cười nói:

- Không tệ, xấu hổ thêm một chút là tốt nhất.

Mặt tôi ửng đỏ.

Chàng nắm tay tôi ngay trước mặt nha đầu, tôi ngượng ngùng, đẩy chàng ra:

- Xin điện hạ tự trọng.

Chàng bật cười sảng khoái:

- Dù sao cũng là người của ta rồi, đi, đi gặp La tướng quân nào!

Tướng quân La Dực Ninh là anh ruột của Hoàng hậu An quốc, luôn trấn thủ vùng Tần Xuyên, nghe nói uy mãnh khác thường. Tôi thực sự muốn biết ông ta như thế nào nên theo Tam điện hạ ra tiền sảnh.

- Ha ha, đây chính là Tam Hoàng phi tương lai của An quốc chúng ta sao? Lão phu xin chào. - Một tràng cười sảng khoái dội vào tai tôi. Tôi cũng nhún mình chào lại.

La tướng quân khi còn trẻ có lẽ là một người rất tuấn tú, có đẹp hơn Tam điện hạ không nhỉ? Tuy rằng đã lớn tuổi nhưng vẫn hiển lộ khí chất của một nho tướng.

Tam điện hạ mỉm cười ôn hòa, mời La tướng quân và mấy vị tướng lĩnh khác vào bàn, nói:

- Ngày mai Tứ Nhi sẽ quay về Tề quốc, ta cũng phải hồi kinh để chờ ngày đẹp rước nàng. Nhờ tướng quân chiếu cố nên ta cũng thu lợi được ở Tần Xuyên rất nhiều. Hôm nay có Tứ Nhi ở đây, ta cùng Tứ Nhi kính mọi người một ly rượu, coi như là mời rượu mừng trước.

Nói rồi đưa cho tôi bình rượu. Tôi ngơ ngác, sao chàng lại gọi tôi thân mật như thế? Các tướng quân thì bật cười to.

- Tứ Nhi nhát gan thế sao? Gan trèo tường đâu mất rồi?

Chàng thì thầm bên tai tôi, ánh mắt như thách thức. Dũng khí của tôi đột nhiên tới, cầm bình rượu rót cho từng người trên bàn rồi tự rót một ly cho mình, nói:

- Nô gia kính các vị một ly. - Tôi uống cạn ly rượu, dốc ngược ly xuống, hành lễ rồi nói. - Nô gia tửu lượng không tốt, xin được cáo từ.

Đây vốn là bữa tửu yến của nam nhân, tôi kính rượu là đủ nể mặt chàng lắm rồi, ngày mai tôi sẽ về Tề quốc.

Đi tới sảnh, tôi quay đầu nhìn Tam điện hạ một cái, chàng vốn là một nam nhi rất có khí thế, cũng... không tệ. Mặt tôi đỏ bừng, rời đi, ai mà ngờ bỗng dưng đất trời xoay chuyển, chân mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất.

Tôi nghe thấy trong sảnh vang lên tiếng quát, hình như có tiếng binh khí chạm nhau, rồi xa dần, xa dần.

Khi tôi tỉnh lại đã thấy mình nằm trên giường ở nội thất. Tam điện hạ nhìn tôi chăm chú, tôi giật mình ngồi dậy:

- Chàng cho thuốc vào trong rượu?

Chàng cười cười:

- Hoàng hậu âm mưu tạo phản, ta nhận chỉ ý của Hoang thượng cướp binh quyền. Đang rầu vì không có cớ mời họ dự yến thì Tứ tiểu thư lại tới, coi như cũng giúp ta được một việc.

Tim tôi đau nhói, chàng đã lợi dụng tôi.

Tôi giận dữ trừng mắt nhìn chàng, trở mình định xuống giường.

Chàng giữ tôi lại, không cho tôi ngồi dậy, cười nói:

- Nàng là người của ta, giúp phu quân thì có gì là không đúng?

Tôi cũng không biết là có gì không đúng, nhưng tôi cảm thấy không bình thường, bật thốt lên:

- Chàng cưới ta là vì ngân lượng của An gia ta, nay chàng... chàng lại lợi dụng ta, ta...

Nước mắt lưng tròng rồi lã chã rơi xuống.

Hình như chàng không chịu được khi thấy tôi khóc, cái miệng lanh lợi ban nãy đã biến mất, bối rối không biết làm sao, cuối cùng cũng nặn ra được một câu:

- Không phải như vậy đâu...

Tôi càng khóc dữ hơn, chàng không phải cái gì?

- Ta... chẳng qua là nhân tiện thôi, không hoàn toàn là vì ngân lượng của An gia.

Chàng nói rất thẳng thắn, tôi tức khí nhảy xuống giường định đi.

Chàng ôm lấy tôi, dường như rất sốt ruột nên không biết nói gì, nhưng không chịu thả tôi đi.

- Ta sẽ cưới chàng, bây giờ ta muốn về nhà. - Tôi khóc lóc chán thì đá chàng.

Chàng đứng yên, chờ tôi hành hạ chàng tới mệt rồi, mới thở dài nói:

- Thanh minh năm ngoài, có phải nàng thả thuyền hoa bên bờ Tần Hà không?

Tôi ngẩn người.

Chàng phì cười.

- Khi đó ta đã biết nàng là An gia Tứ tiểu thư rồi. Phụ hoàng lệnh cho ta cầu thân với An gia, ta vừa nghe nói là nàng đã lập tức đồng ý ngay.

- Nếu không phải là ta thì sao? - Tôi hơi hồ đồ.

Chàng thì thầm bên tai tôi:

- Ai mà biết được? Có điều chính là nàng rồi, là ông trời sắp đặt...

Giọng chàng quá đỗi dịu dàng, nộ khí trong lòng tôi phút chốc tan thành mây khói. Tôi hơi hận chàng, sao chàng lại nói thẳng thắn đến thế?

Hình như chàng cũng nhận ra tâm tư của tôi, thong thả nói:

- Nàng là người sẽ cùng Thiên Tường sống hết một đời, Thiên Tường không muốn giấu giếm


Old school Swatch Watches