và dục vọng của hắn, với hắn, đàn
bà không có sức ảnh hưởng nhiều, từ trước đến nay hắn vẫn luôn nghĩ thế.
Thế
nhưng sau đêm qua, khi cả đêm mà cô không về, lòng hắn nóng như lửa thiêu. Tiếp
đó nghe được giọng đàn ông tự xưng là bạn trai cô trong di động, hăn mới hiểu
được ham muốn giữ cô của hắn mãnh liệt nhường nào.
Mức độ
khát cầu cô của hắn đã đủ để hắn vứt bỏ tất cả lý trí, thậm chí, suýt chút nữa
khiến hắn lao đi giết người.
Thế
nhưng, rốt cục hắn cũng nén xuống.
Hắn yêu
Phi Phi.
Khi
cuối cùng hắn biết mình đã yêu cô rồi, cũng chẳng vui sướng là bao. Bởi vì hắn
có tình địch, hơn nữa thanh thần cô đã ra ngoài, mà hôm nay lại là thứ bảy
không phải đi làm. Cô đi đâu? Còn ăn mặc xinh đẹp như thế. Hay là đi hẹn hò
người bạn trai trong di động hôm qua>
Hắn nằm
trên giường cô, vướng vít trong hơi thở còn có hương thơm của cô. Tử Thánh nhắm
hai mắt lại. Tuy nhiên hắn không thể xua đi bất cứ một bóng hình nào của cô
trong óc hắn. . .
Chết
tiệt! Hắn muốn đi giết cái gã tranh vợ với hắn!
"A
Kỳ, cám ơn em, nhưng chị còn có việc. . ."
"Sao
cô ấy có thể đối xử với em như vậy? Em biết làm binh lính thì 99,9% sẽ bị thay
lòng đổi dạ, nhưng tại sao có thể xảy ra với em. . . hu hu!"
Phi Phi
trừng mắt nhìn A Kỳ. Đúng thế, người lính đang khóc hệt như một đứa trẻ nhỏ
trước mặt cô đây chính là cậu trai hát với cô đêm qua. Chẳng qua khi vừa ra
khỏi KTV thì hắn đã gặp một chyện còn đả kích nặng hơn cả chuyện gặp phải cướp
đường hay xã hội đen ----- Thay lòng đổi dạ.
"Này.
. . A Kỳ, lệ đàn ông không dễ rơi. . ." Càng khỏi phải nói trước nơi công
cộng
Tính ra
Phi Phi cũng bị Tiểu Linh bẫy. Vốn cô chỉ đi mua bánh ngọt rồi về, ai ngờ mới
vừa ra khỏi cửa hàng thì đã nhận được cuộc gọi khẩn cấp của Tiểu Linh, muốn cô
đến an ủi cậu lính bị đá này.
Nếu
không phải nhìn mối quan hệ ngắn ngủi vì đã từng hát với nhau một đêm, hơn nữa
cũng nhờ hắn 'hăng hái làm việc nghĩa' đêm qua, tuy người bị dọa chạy cũng
không phải là mấy tên cuồng quấy rầy điện thoại như bọn họ nghĩ.
Nhưng
mà, cô cũng cảm thấy không đành lòng.
"A
Kỳ, thiên nhai đầy hoa cỏ. . ."
"Chị
muốn nói tiếp câu: Cậu cần gì phải yêu có một cây hoa chứ gì?"
Tốt
lắm, ít nhất cậu ta cũng đọc mấy cuốn sách.
"Nếu
như người ấy không có lòng, cậu có cưỡng cầu cũng có gì tốt?" Cô luôn an
ủi người ta không khéo!
Rất sợ
càng an ủi thì càng không xong.
Quái
thật. . . chẳng phải Tiểu Linh nói cô ấy và bạn trai của cô ấy sắp đến rồi sao?
Cô đã chống đỡ sắp 20 phút rồi, cái bánh ngọt mua cho Tử Thánh sắn cả rồi.
Đột
nhiên, A Kỳ khóc rống lên như không thể tiếp thụ được vậy, hai tay nắm lấy vai
cô, sau đó ôm cô thật chặt, "Phi Phi, chị làm bạn gái em được không?"
Mắt Phi
Phi trợn to như chuông đồng.
"Cậu.
. ."
"Đang
nói đùa gì" còn chưa kịp nói xong câu này thì cả người A Kỳ đã bị túm mạnh
khỏi thân thể cô.
Trong
nháy mắt, một cú đấm của Tử Thánh đấm ngay vào cằm A Kỳ, "Không được chạm
vào người phụ nữ của tao!"
"Á!"
Phi Phi thét chói tai.
A Kỳ
cũng nhanh chóng đứng dậy phản kích. Thân là người lính bảo vệ cho tổ quốc, cậu
ta đâu dễ dàng chịu đánh không như vậy.
Cuộc
chiến tranh dã man giữa hai người đàn ông bắt đầu, hơn nữa ngay từ đầu, không
có một ai ngăn lại được.
"Dừng
tay! Dừng tay!"
Nào
biết càng ngăn cản thì Tử Thánh lại nghĩ rằng cô đang nói đỡ cho bên hắn vốn đã
bị lòng đố kị kích thích, nay lại càng giống một con dã thú bị chọc giận.
Ánh mắt
giết người của hắn quét về phía Phi Phi. Ánh mắt của những người khác cũng tập
trung lên trên người cô, nhưng cô chỉ để ý có một mình hắn,
"Tử
Thánh. . ."
"Cô.
. . lả lơi ong bướm!"
Hắn tức
tối chỉ trích khiến cho mặt cô trắng bệch cả ra, loạng choạng vài bước,
"Anh nói gì?"
"Tôi
nói. . ."
Hắn
bước lại gần cô, A Kỳ lập tức dùng võ TaeKwonDo đang rất lưu hành đá hắn, khiến
hắn phải tập trung toàn bộ tinh thần đối phó tình địch.
Hai
người bắt đầu ganh chiến như trong lễ vận hội Olympic, những người vây xem cũng
ồn ào lên, chia làm hai phe hô to cổ vũ, nhiệt tình chẳng kém gì đội cổ vũ của
Olympic.
Trong
lúc mọi người đều rất cuồng nhiệt, chỉ có một người tái mặt hệt như tờ giấy.
Phi Phi
lách qua đám người như một cái xác không hồn, sắc mặt tái nhợt, như là có thể
té xỉu bất cứ lúc nà
Cô
không nghe thấy những tiếng cãi nhau bên tai nữa. Cô cũng bất chấp hai gã kia
có đánh chết đối phương hay không, cô không muốn quan tâm.
Lúc này
trong mắt cô ngập tràn bi thương và tuyệt vọng, vừa phẫn nộ lại cảm thấy thẹn.
Long Tử
Thánh - một người đàn ông mà cô nghĩ rằng mình có thể yêu - lại lăng nhục cô
trước mặt bao người như thế.
Cô lại
không làm chuyện gì có lỗi với hắn, hắn dựa vào đâu mà lăng nhục cô quá đáng
như vậy?
Phi Phi
một mình cầm bánh ngọt đi, lệ tuôn không ngừng, lên chiếc xe của mình, đau lòng
rời chốn thị phi.
"Phi
Phi!"
Tử
Thánh phát hiện ra cô rời đi, vội vã muốn gọi cô lại. Nhưng A Kỳ nhân cơ hội
này đấm một cú thật mạnh, hắn lại lảo đảo ngã xuống đất.
"Đứng
lên! Đánh tiếp!" A Kỳ khiêu khích nói.
"Tôi
cảnh cáo