cậu, Cổ Phi Phi là vợ chưa cưới của tôi, cậu đừng mơ cướp được cô
ấy!" Tử Thánh dùng mu bàn tay lau vết máu trên khóe miệng, nó
"Chị
ấy có chồng chưa cưới? Sao không thấy chị ấy nói vậy?" A Kỳ ngẩn người
"Giờ
cậu đã nghe thấy rồi đấy!"
A Kỳ
nhìn người đàn ông ngập trong hờn ghen này mà lòng hiện lên một loại tâm trạng
đồng bệnh tương liên.
Người
đàn ông trước mắt cũng khổ vì tình. Hắn đánh nhau với người lính đã được huấn
luyện như mình là vì người yêu, cũng mặc kệ có bị mình đánh chết hay không.
"Sao
anh lại làm thế? Nếu chị ấy thay lòng đổi dạ, anh nên buông chị ấy, chúc chị ấy
hạnh phúc. . ."
"Rắm
chó không kêu! Cô ấy là của tôi!"
"Anh
quá bá đạo, chị ấy không phải đồ vật, cũng không phải tài sản của anh, anh. .
."
"Tôi
yêu cô ấy!"
Từ
Thánh gầm lên, nói ra tình cảm chân thật đối với Phi Phi từ trong tâm khảm. Vừa
nói ra miệng, hắn lại cảm thấy khoái hoạt khôn tả.
"Đúng
thế,yêu cô ấy. Đời này cô ấy là người phụ nữ duy nhất của tôi, người vợ của
tôi, mẹ của con tôi. Tôi tuyệt đối không cho phép bất cứ một gã đàn ông nào đến
phá hoại."
A Kỳ bị
bộ dáng nghiêm túc và kiên quyết của hắn dọa cho. Và đồng thời cũng nghĩ lại
rằng, nếu mình có dũng khí như người đàn ông này, thì có lẽ Tiểu Phương sẽ
không bị một gã đàn ông lạ nửa đường xông ra bắt cóc.
Đúng
thế! Hắn nên đi tìm Tiểu Phương, xem có thể cứu lại cuộc tình này không.
"Được
lắm, coi như anh có gan, dám nói ra lòng mình. Nhưng anh đã phạm phải một sai
lầm giống tôi. Anh nên tin Phi Phi như tin chính bản thân anh. Mệt cô ấy còn
mua bánh ngọt cho anh, tổ chức sinh nhật cho anh, anh. . . này! Tôi còn chưa
nói xong đâu!"
A Kỳ
nói được một nửa thì Tử Thánh đã chạy đi như một cơn gió tìm Phi Phi.
"Không
lễ phép. . . A! Mình cũng phải đi nhanh tìm Tiểu Phương thôi!"
Hai
nhân vật chính của cuộc đánh nhau đều chạy mất, không còn trò hay để nhìn, quần
chúng tại hiện trường lập tức giải án, trong lòng ai cũng hy vọng hai gã đàn
ông ngốc nghếch ia có thể lấy lại được tình yêu của họ.
Phi
Phi. . .
Trời ạ!
Rốt cuộc thì cô ấy đang ở đâu
Tử
Thánh về nhà trong tình trạng chật vật. Cả căn phòng lớn trống rỗng, sao có
người mà hắn muốn gặp.
"Quản
gia!"
Quản
gia nghe được tiếng hét của thiếu gia thì vội vàng mang chiếc bánh ngọt mà tiểu
thư dặn dò mang đến, dùng giọng hát không được hay mấy cất lời ----------
"Chúc
bạn sinh nhật vui vẻ, chúc. . . ."
"Phi
Phi đâu?" Hắn trừng mắt dữ tợn nhìn quản gia.
Ghét!
Muốn người ta hát cho nghe cũng không phải chuyện dễ dàng đâu! Đại thiếu gia
lại tuyệt đối không cảm động chút nào!
Suýt
nữa thì quản gia đã khóc, tuy nhiên vẫn phải trả lời với ông chủ, cô ấy cũng
không muốn về nhà.
"Tiểu
thư. . . Cô ấy nói muốn đi ra ngoài, nói tôi đưa chiếc bánh ngọt này. . ."
"Đi
đâu?" Hắn lạnh lùng ngắt lời quản gia.
"Không
nói rõ. . . Thiếu gia, cậu đi đâu vậy?"
Không
để ý tiếng gọi của quản gia, Tử Thánh lại lao đi tìm Phi Phi, ra sức nhấn phím
di động trong tay, nhưng trạng thái của đối phương vẫn luôn tắt máy.
"Chết
tiệt!" Hắn chửi thề, lái xe tìm loạn khắp các ngã tư ở Đài Bắc tìm cô, như
một con ruồi bay loạn.
Chỉ có
điều. . . Hắn tìm một ngày một đêm nhưng vẫn vô ích như cũ. . .
Long Tử
Thánh nằm ngửa trên giường, hai mắt nhìn chăm chăm trần nhà, mệt đến mức không
muốn động đậy.
Hắn rất
muốn nhắm hai mắt lại ngủ một giấc, nhưng chỉ cần đóng mắt một cái, bóng dáng
Phi Phi lập tức hiện ra trong đầu, hiện ra đôi mắt to ngập nưc của cô, giống
như đang trách cứ hắn.
Phi
Phi, em đang ở đâu? Mau trở về đi! Tôi biết sai rồi! Trong lòng Long Tử Thánh
đau đớn gào thét.
Hắn cực
kỳ sợ hãi bản thân sẽ bởi vậy mà mất đi cô, vừa nghĩ đến việc mình có thể vĩnh
viễn không thấy được cô nữa, hắn liền hoảng loạn.
Nhưng
vào lúc này, một tiếng mở cửa rất nhỏ truyền đến, hắn nín thở nghe, thấy được
tiếng bước chân nho nhỏ. . .
Hắn lập
tức bật dậy, liều mạng xông tới cửa lớn.
Không
có người?
Hắn lại
lập tức chạy tới phòng Phi Phi.
"Phi
Phi? !"
Long Tử
Thánh nhìn chăm chú vào cô không chớp mắt, tựa như chỉ cần hắn chớp mắt một
cái, cô sẽ từ trước mắt hắn biến mất.
Phi Phi
vừa thấy hắn, đôi mắt quay trở về vẻ lạnh lùng tức khắc, thay thế khuôn mặt
kinh ngạc mới đầu.
"Phi
Phi!"
Hừ! Cho
dù hắn ta gọi đến bay lên, cô cũng sẽ tuyệt không tha thứ ! Trong lòng Phi Phi
sớm đã hạ quyết tâm. Lại dám mắng cô ong bướm lả lơi, thật sự là làm người ta
tức giận quá mức.
"Tôi
rất lo cho em. . ."
"Lo?
Tôi có nghe lầm hay không? Anh không phải trước mặt đồng bào cả nước mắng tôi
là ong bướm lả lơi? Nếu tôi đã hạ lư, anh nên cực kỳ vui vẻ thoát khỏi tôi,
không phải sao?"
"Không
phải!"
Cô tức
giận mở tủ áo, lôi va ly hành lý ra.
Đáng
ghét! Thật nặng, cả một núi quần áo, kéo thế nào cũng không được, đều do cô lúc
trước ham mấy món tiện nghi nhỏ, thấy cửa hàng đồng giá, mọi thứ đều bằng tiền
nên muốn mua nhiều một chút.
Xem đi!
Hiện tại không phải cô kéo hành lý, mà là hành lý kéo cô . Ngay cả rời đi cũng
không thể ung dung, ngược lại bộ dáng thật chật
