yêu Tống Tống, nhưng tại sao lại muốn để cho mình đi tiếp thu đây?
“Mình chỉ muốn hắn vui vẻ, có thể nhìn đến nụ cười của hắn mình cũng thỏa mãn rồi, thật ra thì có đôi khi yêu không phải là cố gắng đoạt lấy, mà cậu là bạn tốt nhất của mình , mặc kệ trước kia còn là về sau, cậu đều là bạn tốt của mình , hai người các cậu có thể ở cùng nhau, mình sẽ rất vui .”
Nói xong lời này, Tô Mạc cảm giác mình không chỉ là Thánh mẫu, hơn nữa còn là Đại Thánh mẫu, rõ ràng khổ sở trong lòng muốn chết, bi thương muốn chết, nhưng còn phải đảm đương vai trò thuyết khách.
Hạ Toa chỉ là nhìn chằm chằm vào Tô Mạc, không nói gì, bởi vì cô không biết nên nói cái gì, cô quả thật rất muốn cởi bỏ khúc mắc trong lòng , có thể chính là lại để cho cô lần nữa tiếp nhận Tống Tống, thật cần một chút thời gian, đặc biệt là sau khi biết chuyện Tô Mạc vẫn yêu Tống Tống
Hai người cũng không có tán gẫu quá lâu, Tô Mạc nhận một cú điện thoại liền vội vã rời đi. Hạ Toa tựa vào trên ghế sa lon, nhìn vách tường ngẩn người, trong lòng đều là những lời nói của Tô Mạc tới tới lui lui không ngừng .
Chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên, dọa cô giật mình, cũng cắt đứt suy nghĩ của cô, phục hồi tinh thần lại mới phát hiện ngày không biết từ lúc nào đã gần đến tối. Cầm điện thoại di động lên, liếc mắt nhìn dãy số gọi đến, là Tần Lạc .
" Anh đã đi làm về rồi à ?"
"Uh, anh đến dưới sân nhà em rồi, em có ở trên nhà không ?"
Tần Lạc ngẩng đầu nhìn trong nhà Hạ Toa không có một tia ánh sáng.
"Có , chờ em ,em xuống ngay."
Hạ Toa vừa nói, vừa đi tới cửa đổi giày .
"Chạy vội vã như vậy làm gì?"
Nhìn dáng vẻ thở hổn hển của Hạ Toa , Tần Lạc từ trong xe đi xuống, vuốt vuốt tóc của cô hỏi.
"Em đột nhiên rất nhớ anh."
Nhìn ánh mắt quan tâm của Tần Lạc , Hạ Toa chủ động ôm lấy hắn, nói nhỏ .
"Ngoan, anh cũng nhớ em."
Nhìn Hạ Toa có chút khác thường , Tần Lạc trong lòng có chút bận tâm, nhưng không có vạch trần.
Bởi vì là đang trong giờ tan tầm , mặc dù Tần Lạc đã tránh được mấy đoạn đường , nhưng còn là không tránh được tình huống kẹt xe. Dọc theo đường đi Hạ Toa không nói gì, chỉ là lẳng lặng nhìn phía trước.
"Sao vậy , lòng không yên?"
Thừa dịp kẹt xe Tần Lạc lôi kéo tay Hạ Toa hỏi thăm.
"Không có gì, chỉ là trong lòng có chút loạn."
Nhìn ánh mắt quan tâm của Tần Lạc, Hạ Toa có chút do dự, rốt cuộc có nên nói cho hắn hay không đây? Nếu Tần Lạc biết sẽ phản ứng như thế nào ? Tô Tô đáy mắt ưu thương, cô không thể nào giả bộ không thấy được, để cho cô đi tiếp thu Tống Tống, thật là khó, thật là khó.
"Đã xảy ra chuyện gì sao?"
Tần Lạc dẫn Hạ Toa đi vào trong lầu một, dịu dàng hỏi .
"Em có một vấn đề muốn hỏi anh, nếu như bạn gái cũ quay lại tìm anh, anh có thể tiếp nhận sao?"
Hạ Toa nhìn ánh mắt Tần Lạc mở miệng hỏi .
" Bạn trai cũ của em quay về?"
Tần Lạc mặt liền biến sắc, thử dò xét hỏi.
"Không phải."
Hắn sao lại là bạn trai cũ của cô đây? Chỉ là bạn trai trước trước mà thôi. Hạ Toa ở trong lòng bổ sung.
"Loại người ấy, không đáng giá để em quay đầu lại, đúng rồi anh rất ngạc nhiên, em và Từ Duẫn ở bộ phận tiêu thụ là quan hệ như thế nào, ngày đó có người nói hắn có chút giống anh đấy?"
Nhớ tới mấy lời đồn đại trong công ty Tần Lạc cười nhạt. Không nói hắn còn chưa có chú ý tới, bây giờ nghĩ lại, Từ Duẫn tựa hồ cũng có chút giống như hắn đấy.
"Ặc, anh phát hiện?"
Hạ Toa có chút xấu hổ, thật ra thì tất cả bạn trai của cô đều có chút tương tự Tần Lạc . Ban đầu sẽ cùng Tống Tống ở chung một chỗ cũng là bởi vì hắn có chút giống Tần Lạc , sáng lạn giống nhau , có sức cuốn hút giống nhau , giống nhau thích thỉnh thoảng đùa quá lố.
"Thì ra là, em vẫn luôn thích anh à?"
Nghe được Hạ Toa chính miệng thừa nhận, Tần Lạc tâm tình rất tốt, không khỏi hởi Hạ Toa .
"Cái này, cái này."
Bị Tần Lạc hỏi như vậy, Hạ Toa đột nhiên ngây ngẩn cả người, cô cũng không biết mình đây có tính là thích không đây? Nếu như mà thích không phải là lập tức nhào tới trong ngực của hắn cùng hắn lui tới sao? Nhưng vì sao nghĩ tới nếu là cùng Tần Lạc chính thức quan hệ cô liền muốn trốn.
"Tốt lắm, không nói cái này, đi thôi!"
Nhìn bộ dạng Hạ Toa không biết làm sao , Tần Lạc sờ sờ tóc trên trán cô , cười cười.
"Ghét, đừng nghịch tóc em ."
Nhìn đến tóc mình bị làm cho rối loạn, Hạ Toa tức giận.
Tần Lạc không nói gì, chỉ là xoay đầu lại hướng cô nhếch miệng cười một tiếng.
Nhìn dáng vẻ Tần Lạc cười không tim không phổi , Hạ Toa cũng nhàn nhạt cười cười. Lời ra đến khóe miệng, vẫn không có nói ra khỏi miệng.
Nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, Hạ Toa có chút mất hồn, vốn cho là Tần Lạc chỉ là tùy tiện đưa cô đi, ha ha, không nghĩ tới sẽ đem cô tới nơi này . Đây là một trong những nhà hàng cao cấp nhất của S thị , tên là Tây Đăng Lai, nếu đã vào đây tiêu ít nhất cũng phải là 1888 tệ a. Đây là khách sạn mà người bình thường trốn tránh nhìn cũng sẽ không liếc mắt , nhiều năm trước hai người đã từng đi qua nơi này, khi đó cô lôi kéo tay của hắn nói, một ngày nào đó cô muốn ngồi ở đây , ăn một bữa cơm, uống một ly cà phê, thưởng thức cảnh đêm của S thị . Thời điể