nhẹ nhàng a... một tiếng. Rầm một cái, tâm Lục
Mặc Hiên lập tức trùng xuống, An Nhược không có bất kỳ sự phản kháng
hoặc vùng vẫy nào, cứ như vậy bình thản đồng ý với anh. Lục Mặc Hiên đảo mắt nhìn chung quanh, giấy đăng ký kết hôn đã có rồi, cả đời này An
Nhược chính là người phụ nữ của anh.
Sau khi An Nhược ăn một chút điểm tâm, tay trái cầm chiếc nĩa tinh xảo
xiên một miếng lê nhỏ, "Uh`m, Lục Mặc Hiên, kem của siêu thị Tư Mã Nãi
này không khác gì kem Hawai, ngọt mà không ngấy. Lúc nào chúng ta đi
ngang qua lại vào đó mua một ít."
Sống lưng Lục Mặc Hiên thẳng tắp, bỏ dao trong tay xuống, giơ tay chào
theo nghi thức quân đội: "Rõ, bà xã!" Lục Mặc Hiên nghĩ tới chuyện sắp
được tắm uyên ương trong lòng lại sục sôi khí thế, trạng thái tinh thần
hiện giờ có thể nói là cực đại.
An Nhược ăn hết nửa đĩa salad hoa quả, hoa quả hơi nhiều nước, nên hơi
chướng bụng. An Nhược hiện tại cũng gần no rồi, giương mắt thấy trong
mắt Lục Mặc Hiên bắn ra ánh sáng kỳ lạ, trong lòng không khỏi căng
thẳng, động tác ăn điểm tâm bất giác cũng chậm lại. Dáng ăn của Lục Mặc
Hiên vốn dĩ vô cùng tao nhã chậm rãi, nhưng để sớm được nhấm nháp mĩ vị
tuyệt trần, nên động tác ăn cơm không thể không nhanh hơn.
Chỉ trong chốc lát, Lục Mặc Hiên liền giải quyết xong hai miếng thịt bò, một đĩa nhỏ salad hoa quả, nửa chai rượu nho. Cầm lấy chiếc khăn trắng
nhỏ đặt trên đĩa sứ bên cạnh, Lục Mặc Hiên vừa lau miệng vừa nhìn An
Nhược, trong ánh mắt bắn ra hàm ý vô cùng rõ ràng.
An Nhược lề mề một hồi lâu, cuối cùng dưới sự thúc giục của Lục Mặc Hiên nên phải kết thúc bữa ăn tối lãng mạn dưới ánh nến. Lục Mặc Hiên một
lần nữa phát huy phẩm chất dũng mãnh ngoan độc thiện chiến của mình, hai chân nhanh chóng bước đến bên người An Nhược, hai tay ôm lấy cô.
An Nhược thường xuyên đấu đá với Lục Mặc Hiên, nên sớm đã nhận ra hành
động của anh, thân thể nhanh hơn suy nghĩ vài bước. Hai chân nhanh chóng lui về phía sau, cả hai tay đồng thời bày ra tư thế chuẩn bị đánh nhau.
Lục Mặc Hiên dừng bước, Một Lục Mặc Hiên luôn mang bộ mặt nghiêm túc nay lại giả bộ như một kẻ lưu manh, mặt mày tà tà nhìn về phía An Nhược,
tay trái khoanh trước ngực, tay phải chống lên tray trái, ngón trỏ nhẹ
nhàng gõ cẳm. Gõ được vài cái, đột nhiên chuyển hướng, chiếu về phía An
Nhược, lời nói truyền ra mang theo sức quyến rũ chết người: "Mỹ nhân,
đêm nay em là của bản đại gia, em muốn trốn đi đâu, hử!"
Vứt một câu xuống, thân thể Lục Mặc Hiên di chuyển nhanh như chớp. An
Nhược thầm nghĩ trước khi tắm uyên ương nên vận động chân tay trước một
chút cũng tốt, ngay tại lúc Lục Mặc Hiên vươn ma trảo về phía cô, An
Nhược cười duyên một tiếng, bày ra bộ dáng mỹ nhân nhào vào lòng kẻ lang sói lập tức nhào vào lòng anh.
Lục Mặc Hiên vốn tưởng rằng An Nhược sẽ vòng qua bàn thủy tinh để chạy
ra ngoài phòng khác, thật không ngờ An Nhược trực tiếp nhào vào lòng
anh. Khóe miệng Lục Mặc Hiên giương lên một nụ cười quỷ dị, tay phải
vuốt ve thưởng thức sự mềm mại của mái tóc cô, cúi đầu cọ mũi anh vào
mũi cô, "Vợ à, em thật thơm, nhưng mà, anh muốn em càng thơm hơn, nước
đã chuẩn bị xong rồi, tinh dầu hương cỏ Lavender đã cũng đã được chuẩn
bị rồi, chúng ta lên lầu thôi."
An Nhược dùng hai tay đánh lên tay của Lục Mặc Hiên, sau đó dùng hai
chân quặp chặt trên người anh, hai cánh tay ôm chặt lấy cổ anh, hai chân quấn quýt lây đôi chân thon dài của Lục Mặc Hiê. Tròng mắt Lục Mặc Hiên đen lại, giống như bầu trời rộng lớn giữa
đêm khuya. An Nhược dùng sức chân quá lớn, toàn thân Lục Mặc Hiên mẫn
cảm giống như có một dòng điện đang chạy dọc khắp người anh, trong lòng
Lục Mặc Hiên đã định.
Hôm nay là ngày anh và An Nhược lấy giấy chứng nhận kết hôn, buổi tối nhất định phải đem An Nhược ăn sạch sành sanh!
An Nhược cười hắc hắc, đầu ghé sát vào mặt Lục Mặc Hiên, vươn ra chiếc
lưỡi đinh hương, nhẹ nhàng liếm láp bên tai anh, Lục Mặc Hiên bị động
tác của An Nhược khiến cho yết hầu đảo một vòng, không biết bây giờ bản
thân có bao nhiêu gấp gáp. Tuy phải nhanh chóng ôm lấy eo An Nhược, tay
trái giữ lấy cổ cô, hai chân nhanh chóng bước đến cầu thang.
An Nhược thấy vẻ thiếu kiềm chế của Lục Mặc Hiên, trong mắt ánh lên vẻ
giảo hoạt khó thấy, hai chân lập tức buông ra, tay phải đánh vào cánh
tay đang giữ cổ cô của anh, tay trái mạnh mẽ véo vào eo của Lục Mặc
Hiên. Vì không muốn khiến Lục Mặc Hiên cảnh giác, An Nhược cố ý hôn lên
mặt anh một cái.
Tiếng hôn vang dội nhanh chóng truyền vào tai Lục Mặc Hiên, đợi đến khi
anh phản ứng kịp, An Nhược đã chạy về hướng ghế sofa rồi! Trong mắt Lục
Mặc Hiên bùng lên một ngọn lửa dữ dội, một lát sau, sau khi kìm chế được ngọn lửa đang bốc cháy hừng hực trong lòng, chỉ còn lại vẻ trầm tĩnh
như đáy biển. Lục Mặc Hiên bây giờ tới ý nghĩa của một khóa huấn luyện
trong quân đội là một người quân nhân thì luôn phải giữ tinh thần cảnh
giác cao độ, không thể bị dục vọng làm mờ mắt. Anh trúng kế của An
Nhược, hoàn toàn bị bộ dáng mê người của cô mê hoặc rồi.
Ánh mắt Lục Mặc Hiên lóe sáng, vợ yêu của anh muốn cùng anh chơi đù