80s toys - Atari. I still have
Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325341

Bình chọn: 10.00/10/534 lượt.

ứ tia cảm tình nào, không giống với vẻ bề ngoài lịch sự của anh.

"Xử lý sạch sẽ một chút." Người đàn ông trung niên lạnh nhạt nói ra một câu nói như vậy, sau đó xoay người nhìn về phía màn ảnh lớn màu trắng.

Trên màn ảnh không có bất kỳ hình ảnh hay chữ nào cả, tại sao cha nuôi còn nghiêm túc nhìn như vậy chứ? Nam Cung Bân không hiểu, nhưng cũng không hỏi.

Ở nước Pháp trong một biệt thự độc lập màu hoàng kim, Trì Lăng Hạo nằm sấp vô cùng thoải mái trên ghế sofa mềm, một cô hầu gái thì quỳ gối trên tấm thảm vàng óng ánh, năm ngón tay dài nhỏ lực đạo vừa phải đang xoa bóp vai Trì Lăng Hạo.

"Bên trái một chút." Trì Lăng Hạo quay đầu nhỏ giọng nói một câu. Cô hầu gái khéo léo đáp lại, nét mặt Trì Lăng hạo bỗng chốc nhíu lại, không có nhìn kỹ, cô hầu gái này là người mới, trên gương mặt trái xoan ửng đỏ, không phải là những cô gái Pháp tóc vàng mắt xanh như trước, nói một cách khác đây là một cô gái Trung Quốc mộc mạc. Tầm mắt dời xuống chút nữa, không tệ, bộ ngực này so với những cô gái ở Trung Quốc cũng lớn như nhau.

"Thiếu gia, xương sống ngài có chút cứng ngắc, tôi giúp ngài xoa. Đầu có thể tựa trên ghế sa lon đừng ngẩng lên?" Cô hầu gái đứng dậy cung kính nói với Trì Lăng Hạo, ánh mắt Trì Lăng Hạo lóe lên tía sang, bên trong ý tứ đùa giỡn quá rõ.

Cô gái này thật thông minh, biết mình có hứng thú với cô ta, chính là muốn nói sang chuyện khác. Trì Lăng Hạo cười ha ha, tâm trạng vui vẻ nên không trêu đùa cô gái này nữa, hết sức nghe theo để đầu tựa vào trên ghế sa lon.

Điện thoại bị ném trên thảm trải sàn reng lên, tay phải Trì Lăng Hạo sờ lên trên mặt đất nhìn cũng không nhìn màn hình di động một cái, trực tiếp ấn nút nghe.

"Trì Lăng Hạo, mau tới thành phố A Trung Quốc, tham gia đua xe, Lục Mặc Hiên cũng tham gia." Trong ống nghe, giọng nói của người đàn ông như nước chảy qua núi róc rách.

Thanh Thánh Huy đã vươn móng vuốt với Lục Mặc Hiên rồi sao? Trì Lăng Hạo nhướng mày, không để ý cô hầu gái đang ấn xuống dễ chịu, thân thể lập tức ngồi thẳng, nâng tay trái lên đẩy cô hầu gái ra, lực đạo này rất lớn, cô hầu gái không đứng vững nên người trực tiếp ngã xuống trên mặt thảm, tay chà xát lên mặt thảm, da trên cổ tay bị chà rách.

"Nam Cung Bân, ở nước Pháp ông đây rất thoải mái, không muốn cuốn vào chuyện giữa quân khu và Thanh Thánh Huy, đừng gọi điện cho tôi nữa!" Trì Lăng Hạo nói vào ống nghe di động.

Ở không trung một hạt dẻ rơi xuống, Trì Lăng Hạo sờ đầu, ngẩng đầu im lặng nhìn mẹ. Đứng trước mặt Trì Lăng Hạo là một người phụ nữ tóc xanh mắt vàng, là người đứng đầu phân hội của Thanh Thánh Huy ở nước Pháp. Trong ánh mắt nghiêm nghị rõ ràng là một người phụ nữ tàn nhẫn, tên tiếng Trung của bà gọi là Nghê Linh.

Trong ống nghe trầm mặc, cuối cùng, Nam Cung Bân nhàn nhạt nói, "Trì Lăng Hạo, cậu phải trờ về, đây là chỉ thị của thủ lĩnh Thanh Thánh Huy."

"Đã biết!" Trì Lăng Hạo không còn cách nào, không kiên nhẫn la lên một câu, cuối cùng cúp điện thoại.

"My son. . . . . ." Nghê Linh chỉ nói hai chữ liền bị Trì Lăng Hạo cắt đứt.

"Nếu bàn chuyện Thanh Thánh Huy, mời mẹ nói tiếng Trung." Trì Lăng Hạo lười nhác tựa lưng trên ghế sa lon, lạnh lùng mở miệng.

Nghê Linh biết con trai không thích Thanh Thánh Huy, nhưng có một số việc mình không làm cũng phải làm, đây là sứ mạng của mình. Huống chi, vẻ mặt Nghê Linh căng thẳng, Người đàn ông nhà họ Trì kia, kiếp này phụ bạc bà, ban đầu dùng lời ngon tiếng ngọt thề non hẹn biển tất cả đề là giả, ông ta là quân nhân, mà bà là đại tiểu thư hắc bang. Một khi biết được thân phận của bà, vì cái gọi là tôn nghiêm quân nhân buồn cười đó mà bỏ vợ bỏ con.

Giờ con trai cũng đã khôn lớn rồi, bây giờ Trì gia lại muốn đón con trai mình về, dùng đủ biện pháp lấy lòng để con trai gia nhập vào công ty nhà họ Trì, giao công trình Đạt Thuận cho con trai. Ánh mắt Nghê Linh tối sầm lại, nhà họ Trì phải nhận được báo ứng, bà muốn con mình tự đi báo thù, nhà họ Trì thiếu bà, bà muốn đoạt về tất cả! Sáng sớm hôm sau, một cô gái thò đầu ra cửa sổ, liếc mắt nhìn xung quanh dưới lầu, dưới lầu có vài người đàn ông cao to đi qua đi lại tuần tra chung quanh, Thanh Thánh Huy canh phòng thật đúng là nghiêm ngặt, An Nhược vươn tay phải ra ngoài cửa sổ phất tay với người đàn ông đang đi tuần ở dưới lầu, sau đó lớn tiếng nói, "Này, cảm phiền mang nước nóng lên đây, rồi chuẩn bị bữa sáng, tôi muốn uống sữa đậu nành nguyên chất có xát, không thêm đường, với lại lấy thêm mấy cái bánh bao nữa!"

Bốn phía trống không, tiếng la của An Nhược theo gió trôi đi lưu lại dư âm. Lục Mặc Hiên đứng ở bên giường mặc quần áo dở khóc dở cười, lần này Thanh Thánh Huy sắp phải đau đầu rồi đây, cô vợ nhỏ của anh là một người đầy chủ kiến.

Mấy người đàn ông đứng dưới lầu ngẩng đầu nhìn về nơi phát ra giọng nói, thì ra là cô gái bị quản thúc ngày hôm qua. Sữa đậu nành nguyên chất không thêm đường, mang cho cô uống thì cũng không có gì, đằng này còn phải uống sữa đậu nành có xát. Thôi đi, tất cả mọi người đều chẳng thèm nhìn An Nhược, nên làm cái gì thì làm cái đó, An Nhược nhướng mày, xoay người lại nhún vai m