m tốc đổ chảy của máu, Lục Mặc Hiên đứng lên, cầm điện thoại muốn gọi 120.
An Nhược đi lên phía trước đè lại cánh tay của anh, "Em đã gọi rồi, dựa vào tốc độ làm việc của 120 thì chắc họ đang trên đường tới đây."
Lục Mặc Hiên mặt mày nhíu lại, cầm điện thoại gõ nhẹ lên đầu An Nhược một cái."Vợ à, em đúng là con giun trong bụng anh."
Khóe miệng An Nhược giật giật, Lục Mặc Hiên lại thách thức giới hạn chịu đựng cuối cùng của cô.
An Nhược dơ tay giữ chặt hai bên má của Lục Mặc Hiên, cường bạo san
bằng ý cười trên miệng anh."Lục Mặc Hiên, da mặt anh so với tường thành
còn dày hơn!"
Lục Mặc Hiên đưa tay giữ chặt lấy bàn tay đang nhéo má anh của cô, "Độ dày của tường thành so với anh không là gì cả."
"Ngài thượng tá, chúng tôi chỉ làm việc theo lệnh của cấp trên mà thôi. Người ra quyết định này không phải là chúng tôi, nếu điều tra việc này
tới cùng, thì không hề liên quan gì đến chúng tôi cả." Mấy người của
chính quyền thành phố vội vã nói xong, hai má một bên trắng một bên hồng trông chẳng khác nào thằng hề.
An Nhược giành trả lời với Lục Mặc Hiên, "Các anh biết tự ý thu hồi đất là vi phạm pháp luật, không những không báo cáo mà còn giúp cấp trên
làm việc. Bây giờ lại muốn trốn tránh trách nhiệm sao? Còn nữa. . . . .
."
An Nhược liếc mắt nhìn những người nông dân kia, tiếp tục nói, "Về sau
gặp phải loại chuyện này, không thể dựa vào sự kích động nhất thời, phải dùng đúng cách. Lưới pháp luật tuy thưa nhưng khó lọt. Pháp luật chắc
chắn sẽ trả lại sự công bằng cho mọi người."
Một đám nông dân bị An Nhược thuyết giáo liên tục gật đầu.
Lục Mặc Hiên khoanh hai tay trước ngực, sau chuyện này, anh phải tính
sổ thật rõ rành với cô gái này mới được. Nói hắn không tinh lực sinh
con, chẳng phải là đang cố ý nói anh bất lực hay sao? Tất cả những người
được chính quyền thành phố phái xuống đều mang theo vẻ mặt ngượng ngùng, hai mắt vụng trộm liếc nhìn Lục Mặc Hiên, toàn thân Lục Mặc Hiên toát
ra hơi thở sắc bén khiến bọn họ sợ tới mức không dám thở mạnh. Nhưng
điều khiến bọn họ thực sự kinh sợ còn ở đằng sau.
Xe cứu thương, xe quân dụng, xe của Cục quản lý đấy đai đều đã đến, tất cả những người bị thương nặng đều được đặt lên cáng biến mất theo tiếng gào rít của xe cứu thương.
Những người bị thương nhẹ đứng một bên trơ mắt nhìn xe cứu thương đi
mất, bọn họ hận người bị thương nặng không phải là mình. Thà bị thương
nặng còn hơn phải hứng chịu trận phong ba bão táp này, cả quân đội và
cục quản lý đất đai đều có mặt ở đây!
Bọn họ chỉ là viên chức nhỏ nhoi, sao có thể chống đỡ nổi trận phong ba này!
Cục trưởng Lưu của Cục quản lý đất đai nhìn bộ quân phục trên người Lục Mặc Hiên, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười nịnh nọt, ba chân bốn cẳng
chạy đến trước mặt Lục Mặc Hiên, thân thể mập mạp rung lắc theo từng
bước chạy của ông ta.
Cục trưởng Lưu vươn tay ra trước mặt Lục Mặc Hiên trong đôi mắt toát
lên vẻ cung kính, "Thượng tá Hiên đến thành phố A mà bây giờ tôi mới
biết, tôi đúng là một ông già hồ đồ, Thượng tá Hiên ngàn vạn lần đừng để trong lòng. Tối nay tôi làm chủ, mọi thứ đều đã được chuẩn bị xong hết
cả rồi."
Cục trưởng Lưu nói xong nhưng vẫn chưa thấy Lục Mặc Hiên có ý muốn bắt
tay với ông ta, trong phút chốc, Cục trưởng Lưu xấu hổ không thôi, chung quanh nhiều người đang nhìn như vậy quả thực ông ta không xuống đài
được.
Cục trưởng Lưu không hổ danh đã làm cán bộ cấp cao nhiều năm, mí mắt
của ông ta mang theo vẻ bực tức đảo một vòng, sau đó ngay lập tức dừng
lại trên người con gái đang đứng cạnh Lục Mặc Hiên, nhìn thấy An Nhược
từ đầu đến chân mặc toàn hàng hiệu như vậy, hai con mắt của cục trưởng
Lưu lập tức nheo lại, "Bạn gái của thượng tá Hiên quả nhiên vô cùng xinh đẹp, năm trước thành phố A bầu chọn mỹ nhân ngành du lịch cũng không
đẹp được đến vậy!"
Lục Mặc Hiên hơi liếc mắt nhìn cục trưởng Lưu một cái, bờ mội mỏng của
anh khẽ mở."Tôi thấy cục trưởng Lưu đã hồ đồ thật rồi." Lục Mặc Hiên sau khi nói xong không thèm liếc mắt nhìn cục trưởng Lưu một cái mà quay
mặt nhìn về phía người của quân khu phái xuống.
An Nhược vẫn đứng yên một chỗ quan sát sắc mặt của những người xung
quanh, sắc mặt cục trưởng Lưu trở nên tối sầm, âm u như bầu trời tháng
sáu.
Cục trưởng Lưu nghe thấy vậy vội vã vuốt mông ngựa, rốt cuộc thì chuyện chính quyền thành phố thu hồi đất của nông dân cục trưởng Lưu có biết
hay không? Trên mặt An Nhược lộ ra ý cười, quan liêu thực chẳng khác nào trang sức là mấy, nhấc lên một đầu, dùng lực kéo, sẽ dính dấp đến rất
nhiều người tai to mặt lớn.
Người mà quân đội phái xuống là Thiếu úy Trương, Trương Vĩ Lầm. Trương
Vĩ Lâm rất ngưỡng mộ đại danh của Lục Mặc Hiên, lại cực kỳ sùng bái anh, hôm nay cuối cùng anh ta cũng nhìn thấy người thật rồi.
Nhưng khi nhìn thấy anh Trương Vĩ Lâm ngạc nhiên đến nỗi không thốt
thành lời, Lục Mặc Hiên quả thật còn rất trẻ. Tuổi còn trẻ mà đã làm
Thượng tá, lập được không ít công lao, quả không hổ danh là con cháu nhà họ Lục!
Trương Vĩ Lâm kích động đến mức cả người đứng thẳng, chào Lục Mặc Hiên theo nghi thức quân đội